Nữ phụ xinh đẹp thập niên 70 - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-04-27 17:27:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

vẫn luôn mồm bảo hai ông bà già và Nguyễn Trường Sinh là phường thổ phỉ, quả nhiên sai chút nào!

 

Nguyễn Chí Cao tay vẫn giữ chắc khẩu s.ú.n.g, cất giọng gằn từng chữ: "Cút cút?"

 

Bà lão dọa đến mức hồn xiêu phách lạc kịp hồn, hai đứa con trai cũng mặt cắt còn một giọt m.á.u.

 

Thấy ba họ vẫn cứng họng, Nguyễn Chí Cao nâng họng s.ú.n.g lên, quát lớn như sấm sét: "Ta hỏi cuối, các cút ngay ?!"

 

Hai gã đàn ông giật b.ắ.n , thấy ông cụ giơ s.ú.n.g lên, sợ hãi vội vàng đỡ lấy bà , miệng lắp bắp liên hồi: "Ông bác đừng nóng... chúng cút... chúng cút ngay đây..."

 

Nói , cả ba con dìu dắt chuồn thẳng một mạch dám ngoái đầu.

 

Khi bọn họ khuất, Nguyễn Chí Cao bước nhà treo khẩu s.ú.n.g lên tường, đó trở xuống bàn, khinh khỉnh : "Một đám nhát gan, cũng bày đặt học đòi tranh đoạt gia sản. Chắc tưởng nhà họ Nguyễn dễ bắt nạt lắm, dám lên mặt thái thượng hoàng ở đây."

 

Lưu Hạnh Hoa kéo ghế xuống cạnh chồng, lo lắng hỏi: "Liệu bọn họ dám liều mạng đập khóa thật ?"

 

Nguyễn Chí Cao xua tay: " thấy là hạng thùng rỗng kêu to, chắc chắn dám . Mình mà dữ lên là bọn họ sợ mất mật ngay. Đám tang lão thợ may còn chẳng thấy mặt mũi, thứ họ hàng xa lắc xa lơ nào chứ? Chỉ là thèm khát gia tài, đến đây đ.á.n.h cược một phen thôi."

 

Nhỡ may mắn dùng cái mác họ hàng cướp , chẳng là trúng quả đậm ?

 

Nguyễn Trường Sinh cạnh Nguyễn Khê, khẽ hỏi: "Ông cụ giao hết cho cháu thật ?"

 

Nguyễn Khê ngước chú, gật đầu khẳng định: "Vâng ạ."

 

Nguyễn Trường Sinh hít sâu một , cảm thán: "Không ngờ ông lão cũng là trọng tình trọng nghĩa."

 

Nguyễn Chí Cao lên tiếng răn dạy: "Ông cụ giao cho cháu, hẳn là tín nhiệm cháu, cháu giữ gìn và trân trọng cho ."

 

Nguyễn Khê nghiêm túc đáp lời: "Ông nội yên tâm, cháu sẽ ."

 

Lúc Lăng Hào hớt hải chạy đến nhà họ Nguyễn, xung quanh vài tụ tập xem náo nhiệt.

 

Thấy Nguyễn Chí Cao mang s.ú.n.g trường mượn từ nhà đội trưởng dân quân , chẳng phí một lời dư thừa, giải quyết vấn đề một cách nhanh gọn và quyết liệt, yên tâm bước tìm Nguyễn Khê nữa, cùng đám đông xem náo nhiệt tản dần về nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-145.html.]

Đám đông giải tán lâu, Nguyễn Trường Quý, Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa cũng lượt trở về ăn bữa trưa.

 

Ngồi bàn cơm, Tôn Tiểu Tuệ với nét mặt thiên biến vạn hóa, thao thao bất tuyệt kể bộ câu chuyện ngóng cho Nguyễn Trường Quý . Kể xong, cô trừng mắt Nguyễn Dược Tiến, gương mặt tái mét vì hối hận, nghiến răng rít lên: "Mày xem, nếu mày chịu khó bám trụ thêm nửa năm nữa thì !"

 

Nguyễn Dược Tiến rõ bản , thẳng thừng đáp trả: "Con nịnh nọt, hầu hạ khác."

 

Chăm sóc một bệnh liệt giường chuyện dễ dàng, ăn uống, tiêu tiểu thứ đều lo toan, mà còn kéo dài suốt hơn nửa năm trời, chẳng sẽ khiến phát điên ? Huống hồ ông thợ may vốn dĩ tiếng là khắc nghiệt, lời lẽ cay độc, còn khó hầu hạ hơn những ông lão bình thường gấp trăm !

 

Tôn Tiểu Tuệ vẫn nghiến răng ken két: "Mày đúng là cái đồ vô tích sự!"

 

Nguyễn Dược Tiến cãi : "Bây giờ con đào mỏ cũng chán ."

 

Nguyễn Trường Quý: "..."

 

Cái thằng ranh con đúng là hết t.h.u.ố.c chữa!

 

Nguyễn Khê vốn ý định rêu rao chuyện ông thợ may để tài sản cho , nhưng vì đám họ hàng xa lắc xa lơ đến loạn, nên giờ đây cả thôn ai nấy đều tỏ tường.

 

Người bàn tán đủ điều, kẻ ghen tị, ngưỡng mộ, cũng kẻ gièm pha cô tuổi còn nhỏ mà tâm cơ quá sâu – dụ dỗ ông thợ may già mòng mòng, chỉ học nghề mà cuối cùng còn cuỗm trọn gia tài của ông.

 

Chuyện nếu rơi tay kẻ khác, mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.

 

Nguyễn Khê mộng mơ, cô chỉ dùng hành động để chứng minh.

 

Sau khi Nguyễn Chí Cao dùng s.ú.n.g xua đuổi, đám họ hàng của ông thợ may dám đến tiệm may đập khóa nữa, từ đó cũng bặt vô âm tín ở thôn Kim Quan và thôn Phượng Nhãn. Đường sá xa xôi, vượt núi băng đèo đến đây một chuyến cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Nghỉ ngơi tĩnh tâm tròn một tháng, Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi mới tiệm may, mở cửa đón khách như thường lệ.

 

Vì cửa tiệm đóng cửa khá lâu, nên ngay khi mở , đông tìm đến.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Ban ngày, Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi tất bật cắt may tại tiệm, đến tối trở về nhà ăn uống, nghỉ ngơi, chứ tá túc đó. Trong thâm tâm, hai vẫn luôn cảm thấy hình bóng ông thợ may già vẫn còn hiện diện, nơi đó nên giữ gìn vẹn nguyên cho ông.

 

 

 

 

Loading...