Nguyễn Khê ngước ông nội, khẽ gật đầu: "Vâng ạ."
Nguyễn Chí Cao sang Nguyễn Trường Sinh Lưu Hạnh Hoa, cả hai đều lắc đầu tỏ vẻ .
Tôn Tiểu Tuệ nép trong bếp trọn câu chuyện, hai mắt trợn trừng suýt rớt ngoài. Gia sản lớn như của ông thợ may, đến bát đũa xoong nồi, chỉ tính căn nhà, mảnh sân, chiếc máy may cùng đống đồ nghề, tất cả đều giao cho Nguyễn Khê ư?!
Dân quê vốn nghèo khó, so với những hộ gia đình khác, cơ ngơi của ông thợ may xem là bề thế lắm !
Trời đất ơi! Cả một gia tài như thế, ông lão giao hết cho Nguyễn Khê?!
Trước giờ, cô cứ đinh ninh rằng những thứ đó giao cho đại đội sản xuất!
Cái danh học trò cũng hời quá !
Chợt nhớ đến Nguyễn Dược Tiến cũng từng là đồ của ông thợ may, nếu như cuối năm ngoái nó bỏ dở giữa chừng, ráng nhẫn nhịn thêm nửa năm nữa, thì bây giờ chắc chắn cũng chia năm xẻ bảy. Nghĩ đến đây, Tôn Tiểu Tuệ bỗng thấy nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, tức đến suýt tắt thở.
Cô ôm n.g.ự.c hồi lâu mới thở đều , tiếp tục dỏng tai ngóng.
Người đàn ông trung niên bên bà lão lên, trừng mắt Nguyễn Khê: "Chúng cũng sinh thêm phiền phức. Mẹ tuổi cao, cất công đến đây một chuyến chẳng dễ dàng gì. Cô mau giao chìa khóa đây, chuyện coi như êm xuôi."
Nguyễn Khê hít một thật sâu, điềm nhiên ba con nhà , đúng hơn là ba kẻ vô .
Ông thợ may để cửa tiệm cho cô, là vì cô kế thừa tay nghề của ông, thể tiếp nối tâm huyết và giải quyết chuyện may mặc cho bà con quanh núi. Nếu giao cửa tiệm cho bọn họ, thảy đều sẽ tan thành mây khói.
Cô vốn chẳng màng gì chút gia sản , bởi cô sẽ mãi kẹt nơi sơn cước . Suy nghĩ duy nhất trong đầu cô lúc là: Ông trao phó cho cô, cô trách nhiệm giữ gìn, tuyệt đối để kẻ khác phá hoại.
Vì , cô nể nang mà đáp trả thẳng thừng: "Gia sản là của sư phụ , ông cho ai là quyền của ông . Những kẻ họ hàng b.ắ.n đại bác tới như các , lấy thể diện mà vác mặt đến đây đòi chia gia tài? Sư phụ liệt giường hơn nửa năm trời, ai trong các ló mặt đến chăm nom lấy một ngày? Có đóng góp một xu nào cho tang lễ? Quan tài là do các mua, áo thọ là do các may?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-144.html.]
Nguyễn Khê càng giọng càng đanh , đến cuối cùng gần như là lời quở trách.
Ba con bà lão ngờ một tiểu nha đầu thoạt yếu ớt thể những lời đanh thép nhường . Bị mắng đến mức thẹn quá hóa giận, bọn họ trợn trừng mắt đáp trả: "Cô cái thứ lời lẽ xấc xược gì ?! Gia sản từ đến nay đều truyền cho cùng huyết thống, ngoài quyền, cũng phép đụng tay ! Nếu cô giao chìa khóa, chúng đành đập khóa!"
Nguyễn Khê chòng chọc bà lão ngang ngược: "Các giỏi thì đập thử xem! Giờ đó là nhà của ! Các dám đập, dám nhờ Vương thư ký dẫn trói các đưa lên văn phòng chuyên chính quần chúng! Sư phụ giao chìa khóa cho , mặt bộ cán bộ thôn chứng! tin thế gian còn vương pháp, để mặc cho loại như các lộng hành!"
Bị lời lẽ của cô vạch trần, hai gã đàn ông trung niên ánh mắt lộ rõ vẻ chột , đồng loạt sang bà .
Bà lão chẳng hề sợ hãi, hừ lạnh: "Gia sản do huyết thống kế thừa! Dù là thiên vương lão t.ử đến đây, đạo lý cũng đổi! Cô là ngoài, là phận nữ nhi, lấy tư cách gì mà chiếm đoạt gia sản của khác!"
Nguyễn Thúy Chi cạnh Nguyễn Khê, lên tiếng phụ họa: "Bà phục thì tìm Vương thư ký mà lý!"
Bà lão nghẹn họng. Nếu tìm Vương thư ký mà tác dụng, bọn họ mất công lặn lội đến đây. Chính vì tìm đến ủy ban nhưng thành, họ mới quyết định tự đến tận cửa, ép Nguyễn Khê giao chìa khóa.
Nguyễn Chí Cao và Nguyễn Trường Sinh lúc tỏ tường chuyện, nhưng Nguyễn Chí Cao một lời. Ông vứt chiếc cuốc tay xuống, bước . Chốc lát , ông trở , tay cầm chắc một khẩu s.ú.n.g trường.
Ông chĩa mũi s.ú.n.g về phía bà lão và hai đứa con trai, chỉ buông đúng một chữ lạnh lẽo: "Cút!"
Bà lão thấy khẩu s.ú.n.g thì trong lòng chút hoảng sợ, nhưng vẫn cố vớt vát chút khí thế: "Ông... ông định dọa ai đấy?"
Nguyễn Chí Cao chẳng buồn phí lời, bóp cò nổ ngay một phát s.ú.n.g xuống mặt đất.
Tiếng s.ú.n.g vang lên chát chúa khiến bà lão kinh hãi suýt ngất xỉu, hai đứa con trai càng hoảng loạn tột độ. Ngay cả Tôn Tiểu Tuệ nấp bên gian bếp nhỏ cũng dọa cho giật nảy , tim như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.