Nữ phụ xinh đẹp thập niên 70 - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-04-27 17:24:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến khi những t.h.ả.m lúa vàng ruộng thu hoạch sạch trơn, Nguyễn Khê cùng hội Nguyễn Khiết và lũ thiếu nữ ùa xuống các bờ ruộng tìm nhặt những bông lúa sót . Cái lộc trời cho, ai lanh mắt lẹ tay thì vơ về nhà, tuốt gạo dành phần nuôi sống dày gia đình.

 

Vậy là mười ngày qua, Nguyễn Khê hóa thành cô thôn nữ hái lúa đáng yêu.

 

Dẫu chẳng chân trần những bờ ruộng lấm lem, mái tóc vẫn thắm xinh một nhành cúc dại, đôi tay mềm mại thoăn thoắt quàng chiếc giỏ tre xinh xắn.

 

Cô tỉ thí cùng Nguyễn Khiết xem bên nào lượm nhiều hơn, hí hửng hân hoan rinh chiến lợi phẩm dâng tận tay Lưu Hạnh Hoa.

 

Cuộc sống chốn thôn quê dẫu còn bao bần hàn, nhưng len lỏi khắp nơi là những phút giây ung dung tự tại, vui vẻ hồn nhiên mà thị thành .

 

Trời ngả về tây, ánh chiều tà phủ bóng, hoàng hôn là lúc nghỉ ngơi.

 

Hôm nay Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mỗi cô giành nửa l.ồ.ng lúa mẩy, tranh giành ríu rít trêu chọc , giữa lúc náo nhiệt nhất Nguyễn Khiết bỗng khựng , tò mò chỉ tay về phía xa xa hỏi: "Chị Khê ơi, chuyện gì đằng thế kìa?"

 

Nương theo lời Nguyễn Khiết, Nguyễn Khê ngoảnh , phát hiện một đám đông đang chen chúc quanh mép hồ nước.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Nhìn chẳng rõ chuyện gì, cô hấp tấp lôi tay Nguyễn Khiết rảo bước nhanh về hướng hồ nước: "Ra xem thử."

 

Nguyễn Khê nắm c.h.ặ.t t.a.y Nguyễn Khiết, rảo bước về phía hồ nước, vất vả len lỏi qua đám đông hiếu kỳ đang xúm xít. Trước mắt cô là hình ảnh hai đàn ông trạc đôi ba mươi tuổi đang hì hục lặn ngụp hồ nước vớt một thứ gì đó. Vẫn tường tận sự tình, cô sang dò hỏi bên cạnh: "Có chuyện gì thế ạ?"

 

Người nọ hạ thấp giọng: "Có một đứa trẻ rớt xuống hồ."

 

Lời còn dứt, đàn ông hồ bỗng nhoài lên, tay bế một bé gái. Đám đông lập tức reo hò: "Vớt , vớt ."

 

Nguyễn Khê hướng mắt giữa dòng nước, bé gái mềm oặt trong vòng tay đàn ông, ướt sũng, những giọt nước tí tách nhỏ giọt ròng ròng, hình mềm nhũn như còn sức lực. Người đàn ông khó nhọc lê bước lên bờ, của cô bé gào lao tới, tiếng hét xé ruột xé gan: "Tiểu Diễm t.ử ơi!"

 

Người đàn ông đặt bé gái xuống nền đất cứng, đưa tay thử thở nơi đầu mũi, thở dốc thông báo một hung tin: "Ngưng thở ."

 

Câu lạnh lẽo thốt khiến tất thảy những mặt rùng ớn lạnh, cảm giác tựa như ném thẳng xuống hố băng sâu thẳm.

 

Nguyễn Khê vô thức siết c.h.ặ.t cổ tay Nguyễn Khiết, từng dây thần kinh lẫn nhịp thở đều trở nên căng như dây đàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-106.html.]

 

Người của bé gái càng thêm sụp đổ, tiếng than vang vọng oán trời trách đất.

 

trong đám đông vội vã đưa sáng kiến: "Mau dốc ngược để nước trong bụng trào , còn cứu vãn ."

 

Đây vốn là một phương thức dân gian truyền miệng. Người đàn ông vớt đứa bé bèn xốc bé gái lên lưng, để đầu dốc ngược xuống, cõng chạy cuống cuồng.

 

Nhìn cảnh tượng đàn ông hớt hải chạy vòng quanh với bé gái lưng, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Nguyễn Khê.

 

Cô vội vã tháo chiếc giỏ cánh tay dúi tay Nguyễn Khiết, xoay vụt chạy như bay.

 

Đến khi Nguyễn Khiết hồn, Nguyễn Khê chạy một đoạn xa, cô đành với theo bóng lưng thoăn thoắt của chị: "Chị ơi, chị thế?"

 

thấy tiếng gọi, Nguyễn Khê chẳng hề mảy may dừng bước đáp lời. Từ nơi đây đến ngôi nhà sàn của Lăng Hào chẳng mấy chốc. Bằng một tốc độ phi thường, cô lao đến đó, vặn bắt gặp Chu Tuyết Vân cũng đồng về, đang tháo chiếc nón lá và đặt lưỡi liềm xuống ngay cửa.

 

Nguyễn Khê sải bước thoăn thoắt lên bậc cầu thang gỗ, một lời dư thừa, cô tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay Chu Tuyết Vân, lôi xềnh xệch bà xuống lầu dồn dập van nài: "Dì ơi, chuyện nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc cầu xin dì giúp đỡ, kịp giải thích , mau theo cháu."

 

Chu Tuyết Vân còn kịp hiểu mô tê gì Nguyễn Khê kéo xềnh xệch.

 

Nói đúng hơn là chạy bán sống bán c.h.ế.t.

 

Chỉ khi chạy thục mạng đến bờ hồ nước, bà mới vỡ lẽ Nguyễn Khê kéo đến đây là để cứu .

 

Nguyễn Khê thở , chẳng màng đắn đo suy nghĩ, lao thẳng đến mặt đàn ông đang cõng bé gái xóc nước, quả quyết : "Mau đặt con bé xuống, thế chẳng tác dụng gì ."

 

Vừa dứt lời, cô tự tay đỡ lấy bé gái, cẩn thận đặt cô bé ngửa mặt đất.

 

Chu Tuyết Vân hề chần chừ ngần ngại, bà am hiểu ý đồ của Nguyễn Khê, vội vã quỳ rạp xuống bên cạnh bé gái, nhanh ch.óng xác định vị trí l.ồ.ng n.g.ự.c, bằng những thao tác dứt khoát và chuẩn xác của một nghề y, tiến hành ép tim ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c cho cô bé.

 

 

 

 

Loading...