Nữ phụ vạn người ghét và cửa tiệm tạp hóa thần kỳ - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:05:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cái lều thể nhét chín , vì thế đại ca và Lư Châu dựng thêm một cái lều khác bên cạnh. Khâu Đồ và mấy cũng ở bên đó, đại ca và Lư Châu xử lý vết thương cho , tình hình tạm thời định.

Phó Anh tham gia, cô về lều nghỉ ngơi. Có lẽ dùng sức quá mức ảnh hưởng đến chỗ nào đó, cô luôn cảm giác cuộn trào trong dày, khiến cô kiềm ho khan vài tiếng. Cảm giác thật sự quá quen thuộc, tuy nôn m.á.u trông đáng sợ, nhưng nôn nhiều cũng thành quen, Phó Anh thuộc loại quen .

— “Khi nào cứu viện mới đến?”

[Cha của Cừu Sách lo cứu con đến sốt ruột, chi bộn tiền mời đội cứu viện, là ai cứu con trai ông , ông nguyện dâng nửa gia tài cả đời, bất kể thế nào cũng bất chấp mưa gió khơi… Tiếc là đ.á.n.h bật về nhiều .]

[Dù cũng náo nhiệt, nhiều đội cứu viện đến nhưng đều .]

[Hơn nữa livestream vẫn đang tiếp tục, đặc biệt là khi thấy Khâu Đồ thương, họ càng sốt ruột hơn.]

[Bây giờ mới đúng là Hoang Đảo Cầu Sinh thực sự.]

— “Cửa hàng của mi tàu sân bay thì thôi , ngay cả một món đồ che mưa cũng ?”

[… là Tam Hảo Hệ Thống, chỉ phụ trách đức, trí, thể, mỹ, lao, chuyên môn phù hợp. Hơn nữa cũng kém cỏi như , lợi hại!]

Phó Anh khẽ thở dài.

[…]

— “Cơn mưa khi nào mới tạnh?”

[ xem chuyên gia khí tượng bên ngoài là ngày mai thì ?]

— “…Ngày mai, xác cũng lạnh ngắt .”

[Bình luận của ngoại giới về cô cũng đổi đó, cho cô nhé?]

— “Không cần, lười .”

“Cô nghỉ một lát , dựa đây !” Cừu Sách thấy Phó Anh ủ rũ, đó nhúc nhích, cả rũ xuống, trông vẻ mất tinh thần, vỗ vỗ vai , “Chỗ !”

Phó Anh liếc một cái, tự nhét cho một viên Đi Đau Phiến.

Cừu Sách thấy một viên t.h.u.ố.c màu trắng, đó trời quá tối thấy rõ, bây giờ thấy rõ, đúng là hình dạng viên t.h.u.ố.c, bừng tỉnh ngộ : “Thứ cô ăn là t.h.u.ố.c ? Cô khỏe ?”

Phó Anh lười chuyện, lắc đầu.

“Thôi … Vậy cô đói ? Có ăn chút gì ?”

“Không đói.”

Chạy ngược chạy xuôi cả đêm, cô mệt lạnh, ôm đầu gối cuộn tròn : “ ngủ một lát, chuyện gì thì đừng gọi .”

“…Thôi .” Cừu Sách bộ dạng lười đến gần của Phó Anh, lẩm bẩm: “Tuy bây giờ cô OOC , nhưng độ tương phản cũng đừng lớn quá chứ, cũng lưu lượng mà! Cô đừng coi thường chứ!”

Phó Anh: “…” Bây giờ con nít đều như …? Trâu bò thế?

Lúc Trần Như Ngọc , thấy Phó Anh đang ngủ, liền nhẹ nhàng bước chân, Cừu Sách nhỏ giọng hỏi: “Bọn họ ?”

Trần Như Ngọc lắc đầu: “Tuy chúng một ít t.h.u.ố.c cơ bản, nhưng Khâu Đồ thương quá nặng, trạng thái lắm, nếu nhanh ch.óng chữa trị, sợ cầm cự bao lâu…”

Lúc Khâu Đồ và những khác liên lụy Phó Anh xuống núi nữa, Cừu Sách còn ghét , cảm thấy bọn họ tự tìm đường c.h.ế.t, c.h.ế.t cũng liên quan đến . bây giờ thấy Khâu Đồ như , cũng khỏi thở dài.

Lại nghĩ đến cũng suýt rắn độc c.ắ.n, nếu Phó Anh, e là xác lạnh ngắt .

Phó Anh chợp mắt một lát, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, vẫn thực sự ngủ say.

Không bao lâu , đại ca và Lư Châu , hai ăn chút bánh quy và uống nước, sắc mặt nặng nề, lo lắng yên.

cũng tiện tình hình quá khó khăn cho ba Phó Anh, Cừu Sách và Trần Như Ngọc , chẳng qua chỉ tăng thêm cảm giác tuyệt vọng mà thôi.

Họ động viên lẫn , vực dậy tinh thần, khi bàn bạc một hồi, họ quyết định một chiếc bè gỗ.

“Không ai khi nào cứu viện đến, chúng thể chờ c.h.ế.t, tự cứu !”

Cừu Sách cảm thấy việc bè gỗ khả thi, “ chúng rìu, dây thừng cũng đủ, cây to như , chỉ một con d.a.o quân đội Thụy Sĩ…”

Lư Châu : “Chúng cưa.”

Đại ca : “Tiếc là trong nhà gỗ chỉ hai cái, lúc đó để một cái cho nhóm Khâu Đồ, may mà lúc họ cũng mang theo.”

Trước đó lúc ở trong nhà gỗ, nghĩ đến vô khả năng sẽ xảy , nên khi phát hiện trong nhà gỗ nhỏ cưa, liền mang theo.

Cừu Sách lập tức giơ ngón tay cái lên: “Lợi hại, lợi hại! Vậy dây thừng thì ?”

Lư Châu: “Lúc thấy đảo cây vô , còn ít cây dây leo, chắc là thể dùng tạm.”

Đại ca : “Vừa , và Thái Cốc Bình tìm cây vô , các cưa cây.”

Phó Anh ngẩng đầu: “ cho, các c.h.ặ.t cây.”

Cừu Sách: “Cô một , , nguy hiểm lắm! cùng cô.”

Phó Anh để ý đến Cừu Sách, với đại ca: “Lúc leo núi để ý thấy gần đây một ít dây leo, chắc là dùng .”

Đại ca : “Cô một , vẫn là cùng cô.”

Phó Anh một tiếng: “Lư Châu, xem?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-van-nguoi-ghet-va-cua-tiem-tap-hoa-than-ky/chuong-34.html.]

Lư Châu đang im lặng đột nhiên trở thành trung tâm: …

thấy Phó Anh yếu, một thể .”

Đại ca: …

Cừu Sách: …

Phó Anh lấy con d.a.o quân đội Thụy Sĩ trong tay Cừu Sách, con d.a.o cao cấp hơn nhiều so với cái cô mua, chắc cũng mấy vạn nhỉ?

“Về sẽ trả .”

Thấy Phó Anh đội mũ lên chuẩn , Cừu Sách hết cách, bóc một viên kẹo nhét miệng cô, nhét thêm mấy viên túi cô.

Phó Anh: …

Chua chua ngọt ngọt, kẹo trần bì?

Đại ca : “Tiểu Anh , cũng thấy cô nhầm hình tượng , nhưng vẫn còn kịp, đợi chúng rời khỏi đây, cô cứ chính . Nào, dùng phận mới chào hỏi bạn bè trong phòng live stream một cái .”

Phó Anh , liếc quả cầu livestream, kéo mũ áo lên: “Đi đây.”

Đại ca: “… , cô phân hóa hai cực cũng nghiêm trọng quá đấy! vẫn nhớ Phó Anh lúc mới lên đảo, khi đó đáng yêu bao…”

Phó Anh lười nhiều, bóng dáng nhanh ch.óng biến mất trong mưa bão.

Cừu Sách một lúc lâu, : “Tỷ tỷ của ngầu thật!”

Trần Như Ngọc : “Thật Phó Anh đáng yêu.”

Lư Châu bóng dáng xa dần của Phó Anh, thật nhiều điều hỏi cô, nhưng nhịn xuống. Cô ý che giấu, rõ ràng khác , thôi , cũng muộn.

“Đi thôi, đốn cây.”

·

Phó Anh sở dĩ ngoài tìm thực vật thể dây thừng là vì cô hệ thống, hệ thống thể quét tình hình đại khái của ngọn núi , việc tìm đồ đối với cô cực kỳ tiện lợi.

chừng hai mươi phút, hệ thống :

[Phía dây xuân căn, loại dây leo dẻo dai, thể dùng .]

Phó Anh thêm một lát nữa, quả nhiên thấy một sườn dốc treo ít dây leo, mọc um tùm, xanh mướt một mảng. lúc mưa bão và đá lở cho lộn xộn, cô đeo găng tay bảo hộ lao động , hỏi: “Bên trong giấu rắn gì đó chứ?”

[Có vài con sâu nhỏ, đừng sợ, cho dù cô trúng độc, ở đây cô cũng c.h.ế.t .]

— “Thế thì ghê tởm lắm.”

[Lúc cô bắt rắn cũng thấy cô ghê tởm, đừng sợ, lên !]

Phó Anh: …

Dây xuân căn dài, một sợi dài hai mươi mét, Phó Anh kéo từng sợi cuộn . Điều cũng dẫn đến việc trông thì một đống lớn, nhưng thực chỉ mấy sợi, e là đủ dùng.

Chỉ thể tiếp tục tìm kiếm.

Cô buộc đồ vật một gốc cây to để phòng nước mưa cuốn , lúc mới tiếp tục lên đường.

Mà bên , Lư Châu và đại ca hai cũng bắt đầu cưa cây, chỉ tiếc cưa điện, còn dùng sức từ từ kéo.

động tác của Lư Châu thật sự quá nhanh, đại ca hì hục nửa ngày, Lư Châu cưa xong mấy cây. Cây to bằng bắp đùi lớn, cưa một nửa, nửa còn dùng chân đạp một cái, cây liền “rắc” một tiếng ngã xuống đất, chút do dự.

Nhìn đến mức đại ca cũng khỏi tự ti, rõ ràng Lư Châu việc nhiều hơn , lúc lên núi còn chăm sóc Trần Như Ngọc, cứ như mệt ?

Tức thật!

già ?

Cừu Sách, Trần Như Ngọc, Thái Cốc Bình và Quan Hồng Nghệ cũng rảnh rỗi, chỉ để Đại Lâm ở trong lều chăm sóc Khâu Đồ. Họ giúp tìm những cây kích thước phù hợp ở gần đó, kéo những cây c.h.ặ.t về đỉnh núi, cho đại ca.

Cừu Sách ngậm một cái còi trong miệng, thỉnh thoảng thổi một tiếng, nếu Phó Anh lạc đường thấy là thể tìm đường về.

đây là đầu tiên phát hiện yếu đuối đến , cái cây một căn bản kéo nổi, cùng với Trần Như Ngọc mới thể miễn cưỡng di chuyển . Thế mà còn mệt đến thở hồng hộc, nửa sống nửa c.h.ế.t, giống Lư Châu, cái cây trong tay cứ như con gà con, kéo dễ như trở bàn tay.

Cừu Sách oán hận: “ về sẽ tập tạ!”

Trần Như Ngọc: “… cũng . Không Phó Anh tìm ?”

Nói đến đây, đại ca cũng thắc mắc, lải nhải với Lư Châu: “Sao để một cô gái nhỏ ngoài một ?”

Lư Châu trầm mặc : “…Cô lợi hại hơn .”

Đại ca: Xin , phiền.

Lư Châu cúi đầu chiếc vòng tay màu bạc cổ tay, [Lực Lượng Vòng Tay (đang sử dụng): Chịu tải +200kg; thời gian hiệu lực 4 giờ (vật phẩm dùng một )]

[Thời gian còn : 1 giờ]

Không , tranh thủ thời gian, c.h.ặ.t xong cây khi vòng tay mất sức mạnh.

 

 

Loading...