Nữ phụ vạn người ghét và cửa tiệm tạp hóa thần kỳ - Chương 31: Tiệc Lẩu Bệnh Viện, Lư Châu Mua Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:05:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năng lực đồng tiền của thiếu gia Smart quả thực lợi hại, chỉ một lát , trong phòng bệnh bày một bàn lẩu. Nồi lẩu cay nóng hổi sôi sùng sục, tức khắc, cả phòng đều ngập tràn mùi thơm nồng đậm cay nồng.
Hắn cũng Phó Anh thích ăn món gì, liền cho chuẩn mỗi thứ hai phần.
Dù chỉ cần là Phó Anh ăn, thì thể nào .
Mắt thấy nồi lẩu đỏ tươi ùng ục cuồng, Cừu Sách : “Tỷ tỷ, chị ăn cái gì , em nhúng cho chị.”
Phó Anh : “Thịt.”
Được , hiểu, đây là thích ăn thịt.
Cừu Sách đổ một đĩa thịt bò thái lát cay tê nồi. Phó Anh gắp miếng sách bò nhúng , liền thấy cửa phòng bệnh gõ vài cái. Một lát , một cái đầu thò từ khe cửa.
Đại Ca giọng đầy kinh hỉ: “Ái chà, ăn lẩu cơ đấy ~”
Cừu Sách: “Đại Ca, tới đây?”
Đại Ca trong, tầm mắt dừng Phó Anh: “Nghe cô tỉnh , chúng đặc biệt tới thăm.”
Trần Như Ngọc cũng từ lưng Đại Ca thò đầu : “Không sai, tới thăm Phó Anh.”
Phó Anh : “Vào .”
Hai phòng bệnh, phía bọn họ còn Lư Châu trầm mặc theo. Sau lưng Lư Châu Thái Cốc Bình, Quan Hồng Nghệ và Đại Lâm ba cùng .
Trừ bọn họ , còn một phụ nữ trung niên thần sắc tiều tụy mà Phó Anh quen . Đại Ca giới thiệu: “Đây là vợ của Khâu Đồ, Vương Linh.”
Vương Linh còn xách theo chút trái cây, cảm kích : “ đặc biệt tới để cảm ơn cô, cảm ơn cô mấy tay cứu lão Khâu nhà , cảm ơn!”
Phó Anh : “Không gì, Khâu Đồ cảm ơn . Mọi đến tìm đông đủ thế , còn chuyện khác ?”
Mấy tự kéo ghế xuống. Đại Ca : “Là về chuyện bồi thường và buổi gặp mặt truyền thông, bên tổ chương trình hy vọng thể cố gắng hòa giải, chúng ý kiến của cô. Tiểu thiếu gia, còn bát đũa hả, cũng ăn lẩu.”
Thế giới hai của Cừu Sách cứ thế quấy rầy, đến ba nghĩ đến còn từ chối, lúc chỉ thể nhận mệnh sai thêm một bộ bát đũa.
“Mọi ăn ?” Hắn hỏi Trần Như Ngọc. Trần Như Ngọc và những khác tự nhiên như Đại Ca, đều tỏ vẻ ăn khi tới , cần.
Phó Anh : “ ý kiến gì, quan trọng nhất là Khâu Đồ, xem thể chấp nhận sự sắp xếp của tổ chương trình .”
Vương Linh đau khổ : “Khâu Đồ về đều thể lên nữa, thích công việc dẫn chương trình , về e rằng cũng nữa, nửa đời của coi như hỏng . hy vọng tổ chương trình và đài truyền hình thể bồi thường 1 tỷ, hơn nữa chính thức xin .”
Đại Ca : “ hỏi thăm , xin chính thức chắc là thành vấn đề, nhưng tiền bồi thường, bọn họ nhiều nhất chỉ đưa một trăm triệu.”
Vương Linh: “ công phu sư t.ử ngoạm, 1 tỷ tính là nhiều. tính toán dựa mức phí tổn thất hợp lý nhất nếu Khâu Đồ còn thể việc thêm 20 năm nữa. Nửa đời xe lăn, ăn uống vệ sinh đều thể tự lo liệu! Con của chúng mới năm tuổi! Nó còn nhỏ như …… giao cho luật sư xử lý, xem tổ chương trình trả lời thế nào .”
Cô về phía Phó Anh, cẩn thận : “Xin , tới là nhờ các cô giúp một chút, cũng cần các cô đặc biệt gì, chỉ là hy vọng các cô thể trả lời vấn đề bồi thường của tổ chương trình muộn một chút.”
Vấn đề bồi thường điều giải xong, buổi gặp mặt truyền thông cũng tổ chức .
May mắn là mấy bọn họ đều ký hợp đồng chương trình nửa tháng, lúc cũng cần gấp gáp chạy lịch trình, cho nên còn thể xuống cùng thương lượng.
Phó Anh : “Được, cứ thương lượng , vội.”
Những mặt đều , Vương Linh sợ bọn họ đều đồng ý bồi thường và hòa giải với tổ chương trình, Khâu Đồ sẽ trở nên cô lập nơi nương tựa.
Phó Anh đều mở miệng, Cừu Sách cũng lập tức giơ tay: “ đều theo chị .”
Điều Cừu Sách là, cha càng tức giận hơn, tuyên bố cho tổ chương trình bồi thường đến tán gia bại sản.
Vương Linh thở phào nhẹ nhõm, mặt lộ vẻ cảm kích. Cô lo lắng Phó Anh từ chối, cũng may cô . Cô dậy : “Vậy quấy rầy nữa, cứ dùng bữa thong thả.”
Một bữa lẩu ăn xong, đám Đại Ca cũng lượt rời khỏi phòng bệnh của Phó Anh. Đại Ca : “Chúng ở ngay phòng bên cạnh, cô nếu yêu cầu gì cứ gọi chúng bất cứ lúc nào.”
Cừu Sách: “Không cần cần, tỷ tỷ !”
Đại Ca một tiếng: “Cái thằng nhóc ……”
“Ai là thằng nhóc?!”
“Thôi, đây, tạm biệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-van-nguoi-ghet-va-cua-tiem-tap-hoa-than-ky/chuong-31-tiec-lau-benh-vien-lu-chau-mua-hac-ngoc-doan-tuc-cao.html.]
Lư Châu cuối cùng, : “Phó Anh, chuyện riêng với cô.”
“Riêng?” Cừu Sách nghi hoặc, “Hai chuyện gì để ?” Trước đó đảo, kiến thức tính tình trầm mặc của Lư Châu, khi đó cùng Đại Ca cũng chẳng mấy câu, lúc thế mà chuyện riêng với Phó Anh? Có bí mật!
Đại Ca và Trần Như Ngọc cũng nghi hoặc Lư Châu, Lư Châu giải thích nhiều.
Phó Anh gật đầu : “Được.”
Cừu Sách: “……” Được .
Hắn ngoài chờ là chứ gì.
Sau khi Lư Châu cứu, việc đầu tiên khi cầm điện thoại là tìm kiếm cái tên “Bạch Hoa Quầy Bán Quà Vặt” mà Phó Anh từng . Bất quá cũng giống như kết quả tìm kiếm của Triệu Lăng, mạng hề thứ , cũng thảo luận liên quan.
Lúc Phó Anh tỉ mỉ, nhưng khả năng cửa hàng bán loại vòng tay thần kỳ là cửa hàng thật khá lớn.
Ngay khoảnh khắc định từ bỏ, điện thoại bỗng nhận một thông báo đẩy: “Bạch Hoa Quầy Bán Quà Vặt hôm nay đẩy đưa tinh phẩm · Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao lựa chọn chính xác mặc cho ngươi thương gân đoạn cốt cũng thể t.h.u.ố.c đến bệnh trừ……”
Lư Châu:?
Hắn hai lời liền bấm , là một giao diện shop online bình thường.
Ba chữ to màu vàng [Bạch Hoa Quầy Bán Quà Vặt] rực rỡ lấp lánh.
“Sinh Sôi Bao Con Nhộng? Dưỡng Nhan Mỹ Dung Cao?” Bên cạnh hai sản phẩm chính là [Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao], giá niêm yết bên là 588888, hơn nữa chỉ duy nhất một phần. Hắn hít một , bởi vì nó thật sự đắt, còn quỷ dị như , ai sẽ bỏ cái giá lớn thế để mua chứ?
Bình luận bên thì cứ như trúng tà, đều là điên cuồng giục ông chủ lên hàng.
Hắn tìm thấy [Lực Lượng Vòng Tay], bình luận cũng nội dung về [Lực Lượng Vòng Tay].
Chuyện gì thế ? Chẳng lẽ cái quầy bán quà vặt ? Hay là quầy bán quà vặt bán hàng còn tùy mà khác ?
Hắn tỉ mỉ nghiên cứu quầy bán quà vặt một chút, phát hiện quầy bán quà vặt bán đồ thật đúng là tùy mà khác , thế mà mỗi mua đồ giá cả đều giống ? Còn thú vị.
Bởi vì nghi hoặc trong lòng Lư Châu giải đáp, cho nên mới tới tìm Phó Anh.
Hắn đưa điện thoại cho Phó Anh: “Cô chính là cái Bạch Hoa Quầy Bán Quà Vặt ?”
Phó Anh liếc mắt một cái: “ .”
“ mà ……” Hắn hạ giọng, nhỏ, “Không Lực Lượng Vòng Tay a? xem hết , thật sự .”
“Cái cũng .” Phó Anh nghĩ nghĩ, , “ cũng cái [Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao] .”
Lư Châu:?
Phó Anh: “ , đồ của Bạch Hoa Quầy Bán Quà Vặt là đo ni đóng giày cho từng . Nếu nhu cầu thì cách nào nhận liên kết đẩy đưa của Bạch Hoa Quầy Bán Quà Vặt. Giống như những bên cạnh chúng , cũng ai cũng sự tồn tại của Bạch Hoa Quầy Bán Quà Vặt.”
“Là như ?” Lư Châu tin. “Xác thật, đó sự tồn tại của cái quầy bán quà vặt , cũng từng ai qua. Hơn nữa xem bình luận đều d.ư.ợ.c hiệu rõ ràng, nếu thật sự lợi hại như thì sớm truyền đến đều , nhưng mạng một chút tin tức đều , cứ như cố ý xóa bỏ ……”
“ thấy cái [Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao] hợp với , thể mua về thử xem.”
Lư Châu lúc tin tưởng. Phó Anh đều như , tự kiến thức sự thần kỳ của [Lực Lượng Vòng Tay], cửa hàng kỳ quái một chút cũng chẳng . “Nếu [Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao] thật sự hữu dụng, Khâu Đồ khả năng còn cần hơn , còn thể lên !”
Đó là cái giá khác .
Phó Anh : “Quầy bán quà vặt nếu lựa chọn , đó chính là cơ duyên của . Khâu Đồ hẳn là cũng sẽ duyên phận của , cần lo lắng.”
Lư Châu cau mày, cái hiểu cái : “Vậy mua về thử xem, nếu hiệu quả thật sự thần kỳ như , giới thiệu cho Khâu Đồ.”
Hắn đột nhiên nghiêm mặt : “Phó Anh, bất luận thế nào, đều cảm ơn cô. Sau chỗ nào dùng đến , cứ việc mở miệng, nhất định dốc sức , trả ân tình cho cô.”
Lư Châu ngay tại chỗ mua một phần [Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao], đó vô cùng cao hứng rời .
Tam Hảo Hệ Thống tấm tắc cảm thán: [Thảo nào Lư Châu hãm hại đều tìm thấy kẻ thù là ai, với cái tính của , bán còn giúp đếm tiền.]
—— “Người đó là đơn thuần, ngươi cái gì.”
[Hừ, cũng hiểu.]