Nữ phụ vạn người ghét và cửa tiệm tạp hóa thần kỳ - Chương 23: Anh Có Tin Vào Phép Thuật Không?
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:05:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên là tiếng còi.
Ngay khi Phó Anh định ngoài xem xét tình hình thì Lư Châu trở lều. Hắn để lấy đồ, Khâu Đồ mắc kẹt và cần cứu viện gấp.
Lúc , nhóm Phó Anh mới rõ ngọn ngành câu chuyện. Hóa lâu khi bọn họ rời , nhóm Khâu Đồ an tâm nghỉ ngơi hai tiếng thì nước biển dâng lên đến chân đ.á.n.h thức. Bốn chỉ còn cách bỏ căn nhà gỗ mà chạy trốn.
Mấy bọn họ chạy thục mạng, vốn dĩ tình thế đến mức nước biển đuổi kịp nhấn chìm, nhưng do trải qua mưa to và nước biển xói mòn, kết cấu núi còn chắc chắn như . Trong lúc leo lên cao, sườn núi sạt lở, Khâu Đồ may trượt chân ngã xuống, hai chân một tảng đá khổng lồ đè lên. Chỉ dựa sức lực của vài bọn họ thì thể cứu .
Vì thế, bọn họ chia hai đường: một ở bầu bạn với Khâu Đồ, hai còn chạy lên núi cầu cứu. Người cả đang tuần tra bên ngoài thấy tiếng kêu cứu nên mới hội họp cùng bọn họ. Nghe xong sự tình, cả một bước để cứu .
Lư Châu gặp bọn họ khi ngoài giải quyết nỗi buồn, lập tức về lấy ba lô leo núi, chuẩn xuất phát.
Phó Anh : “ cùng .”
Cừu Sách lập tức nắm lấy tay Phó Anh, bất mãn : “Nguy hiểm lắm! Lúc bảo bọn họ thì , giờ bắt chúng cứu! Các đừng !”
Lư Châu liếc Phó Anh một cái, cô hề yếu đuối như vẻ bề ngoài, bèn gật đầu đồng ý: “Chuẩn đồ đạc cho kỹ.”
Phó Anh lấy từ trong ba lô một chiếc mũ lưỡi trai đội lên đầu, đó kéo mũ áo khoác trùm lên mũ lưỡi trai, thắt dây , vung ba lô lên vai: “Đi thôi.”
Cừu Sách thấy thế liền cuống lên: “Tỷ thật đấy ? Em cũng cùng tỷ!”
Phó Anh ấn xuống: “Cậu ở đây , bằng còn phân tâm chăm sóc . Như Ngọc tỷ, chị cũng ở đây canh chừng, nếu đội cứu hộ đến thì báo cho họ vị trí của chúng .”
Hai quả cầu livestream lúc chia , một cái đang ở chỗ Khâu Đồ, một cái theo cả xuống núi.
Trần Như Ngọc : “Được.”
Cô sang Lư Châu. Trải qua một đêm chung sống, cô Lư Châu là ngoài lạnh trong nóng. Nếu Lư Châu, cô cũng chẳng thể đến đây. Lư Châu cứu cô, cô thể khuyên đừng cứu khác.
“Tiểu Châu, hai chú ý an , trong khả năng thôi, đừng quá miễn cưỡng!”
Lư Châu trầm mặc gật đầu, dẫn theo Phó Anh cùng xuống núi.
Cừu Sách còn theo, nhưng Phó Anh trừng mắt một cái đành rụt .
Nhìn bóng lưng Phó Anh rời , Cừu Sách nhịn lầm bầm c.h.ử.i thề vài câu. Hắn bực bội vò đầu, thu dọn đồ đạc, mặc quần áo chỉnh tề, đội mũ, đeo ba lô định rời khỏi lều. Trần Như Ngọc kéo : “Chị em nóng lòng, chị cũng lo, nhưng với khả năng của chúng , theo chỉ vướng chân họ thôi.”
Cừu Sách : “Em sợ họ mất phương hướng, em thổi còi dẫn đường. Chị đưa đèn pin cho em.”
Trần Như Ngọc lúc mới hiểu : “Được, em , lát nữa chị sẽ em.”
Cừu Sách “ừ” một tiếng, rời khỏi lều.
Phó Anh và Lư Châu men theo đường núi xuống, nửa giờ , cuối cùng cũng thấy tiếng còi đứt quãng. Bọn họ theo âm thanh tìm đến, quả nhiên thấy Khâu Đồ đang tảng đá lớn đè lên hai chân.
Lúc Khâu Đồ ý thức mơ hồ, nhiệt giảm xuống nghiêm trọng.
Mà ngay lúc đó, nước biển dâng lên đuổi sát nút, chỉ còn cách bọn họ 5 mét độ cao.
Tuy nhiên, tảng đá quá lớn, dù bốn bọn họ hợp sức, dọn đến hoa mắt ch.óng mặt cũng thể lay chuyển mảy may.
Người cả thấy Phó Anh và Lư Châu như thấy cứu tinh: “Mau đây giúp một tay!”
Bọn họ quả thực dùng ít cách, nhưng tảng đá to nặng, lúc ai nấy đều khỏi chút tuyệt vọng.
Phó Anh tảng đá cũng chút ngớ . Cô uống Sơ Cấp Lực Lượng Thuốc Viên, khả năng chịu tải là 200kg, nhưng tảng đá hiển nhiên chỉ nặng chừng đó, ít nhất gấp bảy, tám .
Tam Hảo Hệ Thống : [Xem cô cần một trợ giúp. Chậc, Khâu Đồ dù cứu thì e là cũng tàn phế.]
Phó Anh sang Lư Châu bên cạnh. Trải qua đêm nay, cô cái khá diện về . Cô suy tư một lát với Lư Châu: “Anh tin phép thuật ?”
Lư Châu: "?"
Phó Anh lấy từ trong túi một chiếc Lực Lượng Vòng Tay, “tách” một cái đeo cổ tay Lư Châu, đó nở một nụ bí hiểm với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-van-nguoi-ghet-va-cua-tiem-tap-hoa-than-ky/chuong-23-anh-co-tin-vao-phep-thuat-khong.html.]
Lư Châu: "?"
Hắn cúi đầu chiếc vòng tay, mắt bỗng hiện lên một dòng chữ kỳ lạ: [Lực Lượng Vòng Tay: Phụ trọng +200kg; Thời gian hiệu lực 4h (Vật phẩm dùng một )].
Lư Châu: "……!"
Hắn kinh ngạc Phó Anh. Cái thứ gì đây? Đạo cụ game ? Phó Anh mặt đổi sắc, về phía Khâu Đồ.
Lư Châu vốn trầm tính ít , lúc suy nghĩ một chút nén sự nghi hoặc trong lòng xuống, theo Phó Anh.
—— Thôi kệ, cứu quan trọng hơn.
Người cả Phó Anh và Lư Châu sức lực lớn, thể lực cũng , lúc kích động : “Mấy chúng hợp lực , thử thêm nữa!”
Có sự gia nhập của Phó Anh và Lư Châu, tảng đá khổng lồ quả nhiên chút lung lay. Nhóm cả mặt lộ vẻ vui mừng, chỉ Lư Châu, khuôn mặt cứng đờ tràn đầy sự khiếp sợ!
Bởi vì thể cảm nhận rõ ràng ngay khoảnh khắc dùng sức, thứ gì đó từ trong cơ thể trào dâng, sức mạnh của trong nháy mắt tăng lên nhiều, nhiều ——
Anh cả hô: “1, 2... 1, 2... Dùng sức nào!”
Dưới bầu trời xám xịt, trong cơn bão táp, mấy hợp lực, gồng nâng tảng đá khổng lồ lên!
Cuối cùng, tảng đá cũng nhấc lên, Khâu Đồ kéo khỏi gầm đá ——
“Rầm!”
Tảng đá khổng lồ rơi xuống, cả mặt đất rung chuyển dữ dội.
Mấy ngã bệt xuống đất, Phó Anh cũng nhịn lảo đảo vài cái, cô che miệng, ho khan vài tiếng.
Lư Châu thấy thế, từ trong túi lấy một viên t.h.u.ố.c con nhộng: “Ăn chút , đừng để cảm.”
Phó Anh : “Anh giữ , cái vô dụng với .”
Lư Châu ngẩn , xuống chiếc vòng tay, nghĩ thầm cô quả nhiên phàm, nên cũng thêm gì nữa.
Người cả sơ cứu đơn giản cho Khâu Đồ. Khâu Đồ cuối cùng cũng từ từ hồi phục chút ý thức, thấy cả liền kìm nước mắt lưng tròng, hối hận thôi. Anh cả khuyên vài câu, thấy nước biển đang dâng lên, mưa to tầm tã, dám ở lâu, mấy nhanh ch.óng thu dọn, chuẩn lên đỉnh núi tính .
Lư Châu : “Để cõng .”
Anh cả: “Không thì đổi cho !”
Lư Châu “ừ” một tiếng, cõng Khâu Đồ lên lưng. Tuy Khâu Đồ nặng ít nhất 75kg (150 cân TQ), nếu là Lư Châu đây, cõng leo núi cũng khó khăn, nhưng còn là Lư Châu của ngày xưa.
Trọng lượng 75kg đối với lúc nhẹ tựa lông hồng, chẳng đáng là bao.
Lư Châu cõng Khâu Đồ mà vẫn phăng phăng, cả thở hồng hộc, ôm gốc cây khen ngợi: “Tuổi trẻ đúng là thật, nghĩ hồi còn trẻ, cũng bằng ba phần của Lư Châu !”
Lư Châu: "……"
Hắn liếc Phó Anh, thấy cô đang cúi đầu, che miệng ho hai tiếng.
Chờ bọn họ rốt cuộc trở đỉnh núi, trời sáng. Cừu Sách thấy Phó Anh trở về, vui vẻ chạy tới, đưa nước khoáng cho cô: “Mau uống chút !”
Thấy mặt cô đầy nước mưa, đưa khăn giấy bảo cô lau mặt.
Phó Anh liếc một cái. Cảm giác một tên đầu gấu biến thành cún con thật sự kỳ diệu.
chính cứu mạng , trong tình huống nguy hiểm thế mà ôm một cái đùi vàng thì quả thực là quyết định quá chính xác. Nếu đổi là cô, cô cũng sẽ như .
Thằng nhóc co dãn , là mầm mống việc lớn.
Cô an tâm đón nhận sự chăm sóc .