Nghe thấy , sắc mặt Vương tướng quân biến đổi, nhưng vẫn ôm một tia may mắn hỏi:
“Vị Tống đại nhân nào?”
Nghe , tiểu tư nhỏ giọng : “Chính là vị… Tống đại nhân mà ngài dám chọc đó.”
Sắc mặt Vương tướng quân lập tức từ đỏ vì tức giận chuyển sang tái nhợt, vội vàng dậy: “Mau mau, theo nghênh đón…”
lúc , giọng Tống Ly từ bên ngoài truyền : “Không cần phiền phức như , quản sự trong phủ với chuyện của họ , đúng là nên phạt.”
Quản sự dẫn Tống Ly trong, Vương tướng quân thấy liền lập tức đổi giọng:
“Sao thế , đây chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi! Hai vị đạo hữu cũng là vì lo cho Đại Càn, bảo vệ bách tính kinh thành mà thôi! Phạt gì chứ, cần phạt!”
Khác với suy đoán của Vương tướng quân, Lục Diễn và Giang Đạo Trần khi thấy Tống Ly xuất hiện hề lộ vẻ như thấy cứu tinh, ngược còn mang vẻ mặt như trời sập.
“Hiểu lầm cũng chuyện nhỏ, nếu thể tránh thì tình hình hiện tại. May mà gây tổn thất gì,” Tống Ly quanh một vòng , “Vậy phạt họ hộ đạo giả, theo Triệu Tông Đình rời kinh thành du lịch một chuyến.”
Nghe , tất cả đều kinh ngạc nàng.
“Không đúng, tội phạm , thể rời kinh?” Lục Diễn lập tức hỏi.
Giang Đạo Trần cũng : “Ngươi chắc năng lực kim đan của , khi rời kinh sẽ gây rắc rối ?”
“Phái các ngươi hộ đạo, chẳng là để giải quyết rắc rối ?” Tống Ly đáp.
Hai còn lời nào để .
Triệu Tông Đình bên cạnh thì thụ sủng nhược kinh: “Chuyện … mà tiện quá , chỉ là ngoài dạo một vòng thôi, thể do hơn năm trăm năm khỏi đại lao, đối với thế giới bên ngoài quen lắm.
Cũng vấn đề lớn gì, chỉ là tuổi cao mà tu vi cao, hành động tiện, thể sẽ lạc đường núi rừng gặp thổ phỉ, tay chân già yếu sức, đến lúc đó thấy mấy linh thạch, tức giận c.h.é.m đầu …
Ài, cũng sợ năng lực kim đan ảnh hưởng khác, nhất định sẽ nơi hẻo lánh, nhưng những nơi đó thường yêu thú hung dữ, hoặc gặp ma tu tàn ác, lúc đó họ lấy lấy m.á.u nuôi cổ, luyện thi sống, cũng chẳng gì , cùng lắm là c.h.ế.t nhắm mắt…
Còn nữa, dù mở chỗ nhận đồ thất lạc, nhưng sợ nhận nhầm, đến lúc chủ thật tìm đến mà trả , họ tức giận bóp c.h.ế.t …
Không , ! Ta một cũng ! Thật sự cần phiền hai vị đạo hữu!”
Giang Đạo Trần: “…”
Lục Diễn: “Ngươi đang cái gì .”
…
Ngày hôm , cổng phù thành, Triệu Tông Đình vui vẻ chọn tiên hạc phương tiện.
Sau lưng là ba mặt mày xám ngoét.
Lục Diễn và Giang Đạo Trần Tiêu Vân Hàn giữa: “Ngươi cũng tới?”
“Tống Ly trực giác của thể giúp.”
thực Tiêu Vân Hàn chỉ tránh càng xa càng , nhất là đừng bao giờ gặp Triệu Tông Đình.
Bởi vì ngay lúc nãy, thanh kiếm Toái Ảnh Phá Quân trong tay biến mất.
“Ơ? Sao cái gì nặng thế ?” Triệu Tông Đình lục trong nhẫn trữ vật, lấy một thanh kiếm quen mắt.
“Trước giờ ngươi cướp kiếm khác,” Lục Diễn ngây , “giờ cướp kiếm của ngươi .”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-tu-tien-ta-luyen-dan-chi-de-nuoi-con/chuong-617-roi-xuong-la-chet-luon-do.html.]
Giang Đạo Trần xoa cằm: “Hình như năng lực kim đan của tiến hóa thành cái gì quý là lấy.”
Lục Diễn: “…Vậy chẳng lẽ chúng tiêu hết tiền trong túi?”
Giang Đạo Trần: “Ngươi chắc trong túi ngươi còn tiền ?”
Lục Diễn vội vàng sờ túi.
“Ơ? Sao thêm đồ nặng?” Triệu Tông Đình lôi pháp bảo trữ vật của Lục Diễn.
Hiểu , Triệu Tông Đình tiên hạc đầu :
“Xin thứ xin thứ , nhưng kiếm và tiền túi đều là đồ quý, tiếp theo chắc vẫn sẽ năng lực của ‘trộm’ , sẽ trả hết, các ngươi cứ nghĩ thoáng , đồ ở chỗ ít nhất cũng trộm khác lấy mất!”
Lục Diễn ngơ ngác: “Còn cách nữa ?”
“Chúng thể bằng phi chu.” Tiêu Vân Hàn khi giá thuê tiên hạc.
Hắn nhớ Lục Diễn một chiếc phi chu, che gió che mưa tiết kiệm.
Mọi đều đồng ý, Giang Đạo Trần suy nghĩ: “Nếu đang bay mà phi chu thu mất thì ?”
Triệu Tông Đình dang tay: “Rơi xuống là c.h.ế.t thôi.”
Lục Diễn phân tích: “Phi chu là đồ quý, chúng ngự kiếm, dùng kiếm rẻ!”
Giang Đạo Trần nghĩ tiếp: “Trong đống đồ mất cũng đồ rẻ, vẫn khả năng lấy mất giữa đường, chúng …”
Triệu Tông Đình dang tay: “Rơi xuống là c.h.ế.t thôi.”
Lục Diễn kinh hãi: “Vậy tiên hạc cũng thể rơi xuống ?!”
“Cái đó thì ,” Triệu Tông Đình , “năng lực lấy vật sống.”
Giang Đạo Trần lau mồ hôi tưởng tượng: “May mà nghịch thiên đến mức đó… Ngươi định lịch luyện?”
Triệu Tông Đình thần bí: “Tại hạ chuẩn từ lâu.”
Ngay đó, vung tay, một danh sách dài thấy điểm cuối trải mặt ba , chữ chi chít.
“Đến huyện Kiều Lý ăn đậu hoa, đến huyện Phong uống rượu ngon, đến trấn Thải Vân dân ca, đến huyện Thúy Ngọc mua ngọc, đến thôn Yên Vũ chèo thuyền…”
Không hết nổi.
“ Lao ,” Lục Diễn vỗ vai , “năm trăm năm trong tù ngươi chỉ cái ?”
Triệu Tông Đình cảm khái: “Ta giam năm trăm năm, những thứ đều là điều đáng hưởng.”
Thuê tiên hạc xong, bốn lên đường đến trạm đầu tiên là huyện Kiều Lý.
Trên đường, Lục Diễn hỏi: “Ngươi tìm cảm ngộ để kết đan ? Làm mấy việc tác dụng gì?”
Triệu Tông Đình giơ một ngón tay lắc lắc: “Ta cho rằng cảm ngộ là thứ cần tìm, bởi vì chỉ cần ngoài, cảm ngộ sẽ tự tìm đến .”
“Ý gì?” Lục Diễn ngơ ngác.
Tiêu Vân Hàn: “Ta dự cảm .”
Phía đột nhiên vài luồng linh lực mạnh mẽ đuổi tới, kèm theo tiếng gầm của một lão nhân:
“Thằng trộm ! Trả bảo bối cho ——!”