Nữ phụ tu tiên - ta luyện đan chỉ để nuôi con - Chương 510 – Mọi người đừng đánh nữa mà!

Cập nhật lúc: 2026-03-08 08:58:07
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đọc xong những tin tức đó, ánh mắt Tống Ly dịu vài phần.

“Đều lớn cả …”

Trước khi chiếm linh mạch , Tống Ly cùng quyết định tạm thời mai phục tại đây.

Ở một phía khác, tại quán của Chu lão Lục, xuất hiện hai vị khách mời mà đến.

“Ừm~ thơm thật.”

Lạc Cảnh mở chiếc bình giữ nhiệt đặt bàn, hít sâu một . Đang định uống thì động tác chợt khựng .

Nhìn những đóa độc hoa độc thảo nổi lềnh bềnh trong nước , khẽ nhíu mày.

“Đáng tiếc.”

“Cuối cùng ngươi cũng nhặt ven đường thể tùy tiện uống ?” Vi Sinh Thần chằm chằm.

Lạc Cảnh mỉm : “Ta chỉ mỗi sở thích thôi.”

“Chúng cũng mau qua đó .”

Tại hỷ yến, tân lang tân nương mong chờ bấy lâu cuối cùng cũng xuất hiện.

Tân nương mặc giá y đỏ thắm, khăn đỏ che kín mặt. các đạo tu mặt đều nàng chỉ là một phàm nhân chút linh lực nào.

Tân lang xuất hiện, phận lập tức thấu.

“Là yêu.”

“Tân lang là yêu.”

“Yêu khí thu liễm. Nếu cố ý như , chỉ sợ từng sống giữa nhân tộc, lai lịch e rằng đắn…”

“Yêu và phàm nhân thành hôn, còn mời nhiều đạo tu đến dự lễ như , đúng là từng thấy.”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Gan cũng lớn thật…”

Ban đầu chỉ thì thầm bàn tán, nhưng nhiều gan cũng lớn theo. Có kẻ hiếu sự trực tiếp bước lên, cắt ngang nghi thức bái đường của đôi tân nhân.

“Kiều cô nương, cô hôm nay cô gả là yêu tộc ? Không chỉ khác c.h.ủ.n.g t.ộ.c, là yêu còn cô chỉ là phàm nhân bình thường, thực lực chênh lệch quá lớn. Nếu khi thành hôn nổi ác tâm, cô căn bản đường phản kháng!”

Cả đại sảnh lập tức yên tĩnh, ánh mắt đều dồn về phía tân nương.

Kiều Vũ ngây một lúc bình tĩnh :

“Ta là yêu. Quyết định thành cũng là do suy nghĩ kỹ càng.”

“Cô thật sự suy nghĩ kỹ? Hay là yêu tộc dùng thủ đoạn mê hoặc lừa gạt?”

Nghe , Đỗ công t.ử lập tức nổi giận, cau mày:

“Vị đạo hữu , xin mời lui sang một bên. Đừng tùy tiện suy đoán quan hệ giữa và Vũ nhi. Chúng còn bái đường.”

Người im lặng một lúc, đang định lui xuống thì một đạo tu khác bước lên.

“Đỗ công t.ử ? Ta thường hoạt động quanh khu vực Minh Nguyệt Đàm, cũng quen ít yêu tộc sống lâu năm ở đây, nhưng nay từng thấy ngươi. Xin hỏi quê quán ở ? Có giấy tờ do quan phủ cấp chứng minh phận ?”

“Các ngươi…” Đỗ công t.ử càng thêm bất mãn, “Ta hảo tâm mời các ngươi đến dự hỷ yến, các ngươi cứ xoáy phận buông. Nếu vẫn chấp nhận phận yêu tộc của thì xin mời rời , đừng lỡ giờ lành bái đường!”

Bầu khí đột ngột đổi. Trong đám đông vang lên một giọng châm chọc đặc biệt gay gắt:

“Ồ, còn giờ lành cơ ? Yêu các ngươi cũng cái ? Ta còn tưởng trong đầu các ngươi chỉ giao phối thôi chứ!”

Lời dứt, chỉ Đỗ công t.ử tức đến đỏ mặt lao tới đ.á.n.h , mà ngay cả Tiêu Vân Hàn thấy cũng biến sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-tu-tien-ta-luyen-dan-chi-de-nuoi-con/chuong-510-moi-nguoi-dung-danh-nua-ma.html.]

“Không , sắp đ.á.n.h .”

Tề Song Huy: “Đừng hoảng, để bày một trận pháp…”

Tiêu Vân Hàn lập tức ấn tay xuống.

Hiện trường đủ loạn , thể để thêm dầu lửa.

“Ta thấy ngươi cũng chẳng yêu lành gì. Mời ăn tiệc còn phát thù lao, linh thạch từ ? Trộm cắp cướp bóc ?”

“Không giấy tờ quan phủ, ngươi chính là gian tế từ yêu quốc!”

Các đạo tu chia thành hai phe. Một phe cho rằng tân lang vấn đề, bắt ngay tại chỗ. Phe còn về phía nào, chỉ cố gắng can ngăn.

Đỗ công t.ử tức đến yêu khí cuồn cuộn trào , mà trong mắt những kẻ thành hành vi khiêu khích, khiến họ càng thêm phẫn nộ.

Tiêu Vân Hàn nhanh ch.óng quét mắt trong đám đông, quả nhiên thấy Tô Mộc lặng lẽ rút khỏi đám , rời khỏi Kiều gia.

Hắn cảm thấy điều . Theo tính cách thích náo nhiệt của con vẹt yêu , thể dễ dàng rời như ?

Lại nghĩ đến chuyện “gian tế yêu quốc” nhắc tới, chân mày cũng nhíu .

Hắn rằng đường rời Kiều gia, vai Tô Mộc run lên vì kích động.

“Thú vị quá, kích thích quá, náo nhiệt quá! Ta cũng nhảy góp vui! Không , như sẽ lộ phận mất. Không thể ở đó lâu hơn nữa, khống chế nổi ! Hai tên đường chậm thật, lâu còn tới. Nếu bọn họ ở đây, chừng còn thể ở xem tiếp…”

“Ồ?”

Một giọng quen thuộc vang lên mặt. Tô Mộc giật ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt mỉm của Lạc Cảnh.

“Xem đến muộn . Ai bảo là tiểu báo chậm nhất trong Phong Ảnh Tuyết Báo tộc chứ?”

Tô Mộc lập tức tiếp lời:

“Thời thế khác đó Lạc Cảnh, giờ ngươi là đại báo —”

“Bên trong thế nào?” Lạc Cảnh cắt ngang.

Tô Mộc ngắt lời, càng phấn khích:

“Họ cãi ! Hoàn cần tay, chỉ vì phận yêu tộc của con cóc ghẻ mà đám nhân tộc bài xích dữ dội. Lần chúng thật sự mát ăn bát vàng, chừng ngày mai thể mang con cóc đó về yêu quốc!”

“Tộc Huyết Sát Thiềm Thừ từ thời thượng cổ diệt tộc trong trận chiến với Đại Càn. Thiên phú cường đại như biến mất khỏi yêu quốc quả là đáng tiếc. Không ngờ hôm nay tìm một con huyết mạch phản tổ ở Đại Càn.”

Nụ mặt Lạc Cảnh nhạt đôi chút.

“Chỉ ngờ mới khai linh trí thành yêu, giống phần lớn nhân tộc, vướng mắc tình ái, thật đúng là…”

Tô Mộc chờ tiếp, nhưng Lạc Cảnh chỉ chớp mắt .

“Phế vật.” Vi Sinh Thần lạnh lùng bổ sung.

Đột nhiên Lạc Cảnh nhướng mày, về phía hỷ đường chợt im bặt.

“Mọi đừng cãi nữa.”

Trong hỷ đường, chỉ còn tiếng của Tiêu Vân Hàn.

Không tự nguyện ngừng cãi, mà bởi vì vô kiếm ảnh lạnh lẽo kề sát cổ họng họ. Dù còn bao nhiêu lời cũng dám mở miệng.

Ở đây, tu vi của Tiêu Vân Hàn rõ ràng áp chế bộ. Hắn huyễn hóa kiếm ảnh, đặt cổ mỗi , cuối cùng định cục diện.

Tiêu Vân Hàn :

“Chúng cùng nghĩ cách giải quyết.”

Mọi : “……”

Tiền bối thể thu kiếm ?!

Loading...