Nữ phụ tu tiên - ta luyện đan chỉ để nuôi con - Chương 277: Một người dân bình thường ở kinh sư.

Cập nhật lúc: 2026-01-13 14:40:10
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chắc chắn thể tưởng tượng , Lăng Viễn sắp đối mặt với một loạt công việc bận rộn.

Một ngày trôi qua, Tống Ly trở về phòng , lật xem ngọc bài, đó xuất hiện một thông báo tin nhắn mới , vẫn là cứ liên tục gửi yêu cầu kết bạn với nàng. Lần đổi sang một cái tên khác.

Tống Ly phiền đến mức chẳng buồn xử lý nữa, nhưng cái biệt danh chút đặc biệt.

“Một dân bình thường ở kinh sư.”

“?”

Người thường tự xưng như , còn mong thể bình thường tới mức nào chứ?

đối phương là ở kinh sư, kiên trì thêm nàng suốt một thời gian dài như . Trong lòng Tống Ly bỗng sinh một dự cảm kỳ quái, thế là nàng thử chấp nhận lời mời kết bạn.

Một lúc , Tống Ly nhận tin nhắn.

Người dân bình thường: Cuộc sống ở Tán Tu Liên Minh vẫn chứ, cần chuyển tới kinh sư ở ?

Tống Ly: ……

Có lẽ nàng đoán là ai .

Thế là Tống Ly chằm chằm ngọc bài thật lâu, liên tục đổi ghi chú dành cho .

Ban đầu là Hoàng đế Đại Càn, đó là Bệ hạ, đổi thành Anh trai top 1 bảng xếp hạng, cuối cùng là Sư .

nghĩ vẫn thấy . Tu chân giới chênh mười vạn tuổi ?

Suy nghĩ một hồi, Tống Ly xóa hết những ghi chú đó, vẫn cứ để là “ dân bình thường” .

Tống Ly: Ta sống ở Tán Tu Liên Minh.

Người dân bình thường: Được.

Hắn thậm chí còn hỏi vì Tống Ly từ chối yêu cầu kết bạn của nhiều như . Tống Ly suy nghĩ một lát, trong lòng xuất hiện một khả năng vẻ thực tế.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Có khi nào… hề nhận đó là từ chối, mà cho rằng ngọc bài hỏng …”

Hoàng đế Đại Càn, với tư cách là cường giả mạnh nhất bộ Trung Ương Đại Lục, trấn giữ quốc môn, khiến yêu ma dám dễ dàng xâm phạm, để bách tính tránh khỏi nỗi khổ chiến loạn. Hắn buộc giữ tâm cảnh thanh tịnh, tu vi ngừng tăng tiến, luôn là mạnh nhất, cũng luôn giữ dáng vẻ trẻ trung.

Không thể để khác cảm thấy rằng, sắp phi thăng thượng giới, hoặc già yếu, sắp rời khỏi Trung Ương Đại Lục.

Rất nhiều chuyện trong thế giới phồn hoa , lâu để tâm tới.

Giờ đây đột nhiên xuất hiện một sư mới nhập đạo. Với tính cách của Hoàng đế Đại Càn, cùng với vị trí của Kỷ sư trong lòng , một khi chuyện, tuyệt đối sẽ mặc kệ Tống Ly một bên ngoài.

từng nuôi dạy trẻ con, cũng từng dẫn dắt sư , huống chi là mười vạn năm của ngày hôm nay. Đối với , đây hẳn là một thử thách vô cùng nghiêm túc.

Còn Tống Ly cũng đột nhiên tỉnh ngộ, nàng dính nhân quả với Hoàng đế Đại Càn, tức là cũng dính nhân quả với quốc vận của Đại Càn.

Mà loại nhân quả , dễ dàng gánh vác ……

Dưới ánh trăng, bia Trường Sinh của Kỷ sư. Người đàn ông áo bạc tóc trắng chậm rãi thu ngọc bài , ngước mắt về phía .

“Đệ t.ử ở vị trí , ngàn vạn năm thể d.a.o động. Nếu thể, t.ử tự nhiên kéo liên quan . nàng là t.ử do chính tay sư phụ thu nhận, t.ử thấy, nàng Trường Sinh Quyết do sư phụ truyền thụ.”

“Việc vượt quá giới hạn duy nhất trong đời t.ử, chính là đoạn tuyệt những tín ngưỡng khác của bách tính kinh sư, để bọn họ tâm tín ngưỡng sư phụ.”

“Dù tương lai t.ử gánh nổi , nhưng t.ử cũng tin rằng ánh mắt của sư phụ sẽ sai,” Hoàng đế Đại Càn khẽ cúi mắt, “ t.ử sẽ bảo hộ nàng bình an trưởng thành.”

……

Sáng sớm hôm , ngọc bài truyền đến tin nhắn.

Người dân bình thường: Biểu hiện của ngươi trong di tích Lam Dạ khá , nhưng chủ yếu dựa pháp. Trường Sinh Quyết cũng tu luyện tới tầng thứ năm, thiếu thủ đoạn sát địch mạnh mẽ. Có thể cân nhắc tu luyện một môn tiễn thuật.

Tống Ly suy nghĩ lung tung cả đêm, mở mắt thấy tin nhắn , lập tức tỉnh táo hẳn.

Hắn Thanh Đế Trường Sinh Quyết của nàng còn luyện đến tầng năm ? Chỉ thôi cũng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-tu-tien-ta-luyen-dan-chi-de-nuoi-con/chuong-277-mot-nguoi-dan-binh-thuong-o-kinh-su.html.]

Người dân bình thường: Ta sẽ phái một tu sĩ tinh thông tiễn thuật tới Tán Tu Liên Minh để dạy ngươi.

Tống Ly: Không cần cần! Ta tự học là .

Hơn nữa, trong chiến trường tập kích, Kỷ sư từng dạy nàng cách b.ắ.n cung .

Người dân bình thường: Tôn trọng ý nguyện của ngươi. Gần đây sẽ phái đưa tới cho ngươi một bộ cung tên, nhớ chăm chỉ luyện tập.

Tống Ly: Vâng.

Tống Ly: Gần đây đang biên soạn lịch sử của tộc Lam Dạ và tộc Vụ cách đây sáu vạn năm, ngài ấn tượng gì ?

Người dân bình thường: Năm đó ở phương nam điều đình mâu thuẫn, lúc trở về thì hai tộc hiểu biến mất. Ta nhớ chuyện tin tức Bất T.ử Quả xuất thế che lấp mất, đó truy cứu tiếp thì kịp nữa .

Người dân bình thường: Giữa và ngươi cần xa lạ như .

Tống Ly: Vâng .

Người dân bình thường: Dậy tu luyện .

Tống Ly: Vâng .

Ngũ Vị Các

Lục Diễn và Giang Đạo Trần cạnh lau bàn, đối diện là Tống Ly đang nghiên cứu tiễn thuật. Lục Diễn ghé sát bên Giang Đạo Trần: “Này, ngươi phát hiện dạo trạng thái của Tống Ly đúng ?”

Giang Đạo Trần dùng linh lực điều khiển năm cái bóng việc, trong miệng còn c.ắ.n một cây b.út lông, trợn mắt chằm chằm những dòng chữ chi chít sổ sách trong tay.

“Nàng lúc nào cũng thế ?” Giang Đạo Trần lẩm bẩm.

“Không giống ,” Lục Diễn suy nghĩ nghiêm túc, “dáng vẻ bây giờ của nàng giống lúc ca ca ép thư viện học hành.”

“Ừ,” Giang Đạo Trần trả lời cho , “ Tống Ly cũng một .”

“Ê, ngươi đấy!” Lục Diễn bực , “ hiểu nổi!”

Giang Đạo Trần cũng bực, nhất là khi trợn mắt sổ sách.

“Ta cũng hiểu!” Giang Đạo Trần đập sổ xuống bàn, tháo cây b.út đang c.ắ.n , “ học hành mấy năm , các ngươi bắt xem thứ !”

Lục Diễn ngẩn : “Ngươi mù chữ ?”

Giang Đạo Trần phịch xuống ghế, khoanh tay : “Khúc Mộ U từng với , ma tu cần quá nhiều chữ, chỉ cần tên g.i.ế.c là đủ .”

“Lời vớ vẩn gì thế!”

Giọng của dì Lưu bỗng vang lên, dọa Giang Đạo Trần lập tức bật dậy khỏi ghế.

“Khúc Mộ U nuôi dạy trẻ con kiểu ?” dì Lưu bước xuống từ cầu thang, nhíu c.h.ặ.t mày, “thu dọn đồ đạc, tiếp tục học!”

“Ta còn xong mà, nhiều chữ,” Giang Đạo Trần vội vàng biện giải, “chỉ là giỏi mấy thứ như tính toán thôi…”

“Đi, học, !”

Giang Đạo Trần dám cãi thêm, cúi đầu lẩm bẩm: “Vậy học ở thư viện nào đây…”

Lục Diễn bên cạnh lén , Tống Ly cũng tranh thủ liếc mắt sang đó một cái.

“Giáo d.ụ.c diện còn cần nâng cao.”

Giang Đạo Trần đảo mắt quanh phòng một vòng, chỉ sang bên cạnh, nơi Tiêu Vân Hàn vì tính sổ mà ngủ gật.

“Báo cáo, Tiêu Vân Hàn cũng học hành mấy năm.”

Nghe gọi tên , Tiêu Vân Hàn mơ mơ màng màng mở mắt .

Hoàn cảnh của Giang Đạo Trần và Tiêu Vân Hàn giống Lục Diễn. Người còn trẻ rời xa quê hương, bằng hữu phản bội suýt mất mạng; từng là con của quan triều đình, nhưng gặp cảnh gia đạo sa sút. Tất cả những chuyện đó đều xảy khi họ còn nhỏ, căn bản thể giống như Lục Diễn, tiếp nhận mấy năm giáo d.ụ.c đầy đủ trong thư viện.

Còn về việc lựa chọn thư viện, ánh mắt của dì Lưu trầm xuống.

“Thanh Hà quận, Lộc Minh thư viện.”

Loading...