Cô khẽ một cái:
“Xem Lục đạo hữu quả nhiên đối với..."
Tuy nhiên lời còn dứt, Lục Tang Tửu bóp lấy cổ cô .
Cô thần sắc băng lạnh, trong giọng đều mang theo sát khí:
“Nói xem, tại cô cảm thấy sẽ hứng thú với Ma tu?"
Trên mặt Miêu Diệu Diệu lộ vẻ đau đớn, khó khăn đáp:
“Lục đạo hữu ở Đại hội đoạt kiếm nổi danh thiên hạ, nghĩ là chắc chắn là quan tâm đến danh tiếng... chuyện liên quan tới Ma tu, thì chuyện nhỏ, Lục đạo hữu nếu thể lập công, nhất định... nhất định thể một nữa nổi danh thiên hạ!"
Lục Tang Tửu:
“...
Chỉ thôi?"
Trong mắt Miêu Diệu Diệu nhịn lộ vài phần nghi hoặc:
“Nếu ... còn vì cái gì nữa?"
Lục Tang Tửu khóe miệng khẽ giật một cái, lập tức ho nhẹ một tiếng buông tay:
“Không gì, , cô còn là một tính nóng đấy."
Sợ ch-ết khiếp, còn tưởng bí mật của lộ , nãy đều đang nghĩ khi g-iết thì nên giấu xác ở mới thể che mắt .
May mà chuyện tới bước đó, thì dễ .
Miêu Diệu Diệu giành tự do, nhịn ôm cổ ho sặc sụa một hồi lâu, ngẩng đầu về phía Lục Tang Tửu, trong ánh mắt một tia kiêng dè, nhưng vẫn bình tĩnh.
“Không , Lục đạo hữu còn là một nóng tính đấy."
Lục Tang Tửu hừ lạnh một tiếng:
“Ta chỉ là ghét khác thông minh quá hóa dại mặt , tuy nhiên... cô đúng là đúng , nếu là Ma tu, đúng là chút hứng thú."
Cô Miêu Diệu Diệu:
“Nào, tình hình cụ thể xem."
Miêu Diệu Diệu thận trọng :
“Lục đạo hữu, ăn cách như thế , bây giờ cho cô tình hình cụ thể, cô đầu tự , nhiệm vụ tính thành thì ?"
Lục Tang Tửu “Ồ" một tiếng:
“Cho nên , cô là việc, công lao ghi đầu cô?
Cô cũng chuyện liên quan tới Ma tu chuyện nhỏ, nghĩ chứ?"
“Hợp tác mà, vốn dĩ là mỗi cần gì lấy nấy."
Miêu Diệu Diệu bình thản :
“Ta nếu kế nhiệm thánh nữ, lập tức liền xử lý một việc liên quan tới Ma tu, địa vị tự nhiên càng vững, cũng càng dễ t.ử tông môn tin phục."
“Ta nếu thể kế nhiệm thánh nữ, dựa việc tích góp uy vọng, ở trong tông môn cũng thể một chỗ ... cho nên việc đối với mà quan trọng."
Lục Tang Tửu lạnh một tiếng:
“ cô bản lĩnh đó, mời t.ử tông môn thì dễ cướp công, cho nên liền đ.á.n.h chủ ý lên ?"
“Nói cái gì khác đều rảnh, thấy đều là lý do cả nhỉ?
Tuy nhiên , cô dứt khoát để sư phụ cô xuất tay giúp một tay, chẳng càng vững vàng hơn ?"
Miêu Diệu Diệu Lục Tang Tửu mỉa mai châm chọc như cũng tức giận, ngược còn thật sự giải thích một câu:
“Ta nếu tạm thời tìm thấy sư phụ đang ở , cô cho rằng lãng phí lời với cô ?"
Không tìm thấy ?
Lục Tang Tửu lập tức bừng tỉnh, ồ, cướp Diệp Chi Dao để tiêu d.a.o khoái hoạt nhỉ, thể để đồ phiền chứ?
Bĩu môi, Lục Tang Tửu :
“ , là bạn của tỷ tỷ Nhan Túy, thể nào giúp cô phản bội cô ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-tra-xanh-nam-thang-trong-tieu-thuyet-tu-tien/chuong-319.html.]
Huống hồ theo ý của Miêu Diệu Diệu, việc thành là sẽ thiệt hại thực tế đối với Nhan Túy, chỉ đơn thuần là vấn đề hàng ngũ nữa.
Miêu Diệu Diệu im lặng một lát, dường như là hạ quyết tâm, đó lấy một viên đan d.ư.ợ.c ngũ phẩm:
“Đây là vật nhiều nhất thể lấy ."
“Ta thể xác định, tu vi của Ma tu tới Nguyên Anh, cho nên cô sẽ gặp nguy hiểm gì."
“Mà thứ cần chỉ là cô hết điều tra rõ tình hình, đợi chuyện tuyển chọn thánh nữ kết thúc, cô cùng bắt Ma tu ."
“Đến lúc đó cô danh lợi song thu, cũng nhận thứ , cô cần gì cứ chấp nhất với Nhan Túy chứ?"
“Cái gọi là tình bạn, trắng cũng bằng lợi ích bản , Lục đạo hữu, cô suy nghĩ kỹ ."
Lục Tang Tửu im lặng một lát, cuối cùng :
“Được thôi, cho phép cân nhắc một chút cho cô câu trả lời."
Miêu Diệu Diệu mặt cuối cùng cũng lộ vài phần vui vẻ:
“Được, ngày mai tới, hy vọng Lục đạo hữu đừng chuyện ngu ngốc."
Đợi xa, Lục Tang Tửu nheo nheo mắt, trầm tư.
Một lát cô theo bản năng tìm Tạ Ngưng Uyên thương lượng, nhưng đầu luôn đóng c.h.ặ.t cửa phòng, nghĩ tới tối hôm qua gọi ăn cơm cũng , bước chân khựng .
Không là tiểu bí cảnh phong ấn lỏng lẻo, vì sĩ diện tự trốn trong phòng bí mật trị thương chứ?
Chậc, đàn ông đúng là phiền phức.
Suy nghĩ một chút, Lục Tang Tửu vẫn quyết định giữ vững chút tự tôn , thế là tới phiền , mà là rời khỏi sân tìm Nhan Túy.
Cô và cuộc trò chuyện của Miêu Diệu Diệu dùng kết giới, Cố Quyết ở trong phòng cũng thấy nội dung cụ thể, nhưng Lục Tang Tửu cô thì cảm thấy .
Thế là vốn dĩ đang giường đả tọa , mở mắt .
Một lát , cửa phòng Tạ Ngưng Uyên gõ.
“Mở cửa."
Nghe thấy giọng Cố Quyết, Tạ Ngưng Uyên trong lòng chút kinh ngạc, tên việc gì tới tìm gì?
Hắn tự nhiên cũng Lục Tang Tửu , cho nên thể là Lục Tang Tửu bảo tới, cho nên vô cùng khó hiểu.
Tuy nhiên hiện tại bộ dạng cũng để thấy, cho nên dù tò mò cũng chỉ bất động mà đáp một câu:
“Không rảnh."
Cố Quyết cũng , chỉ :
“Mở cửa, bằng liền cho cô , ở trong Huyễn cảnh cây Hợp Hoan..."
Lời còn dứt, Tạ Ngưng Uyên liền mặt đen xì mở cửa.
Hắn trừng mắt liếc Cố Quyết một cái:
“Ngươi sợ lúng túng ngươi cứ việc đó!
Lấy cái uy h.i.ế.p , cho rằng sợ ngươi ?"
Cố Quyết vẻ mặt bình thản:
“Vậy ngươi cứ đừng mở cửa ."
Tạ Ngưng Uyên:
“..."
Hắn đây sợ Cố Quyết đầu óc nóng lên, liền nhất thời nghĩ thông mà “cùng ch-ết" với ?
Hừ lạnh một tiếng, Tạ Ngưng Uyên vui :
“Chuyện gì?"
Cố Quyết lấy một bình đan d.ư.ợ.c trực tiếp nhét trong tay :
“Ngũ phẩm Hồi Tâm Đan, hiệu quả giảm bớt phản phệ."
Tạ Ngưng Uyên sững sờ:
“Ngươi..."