Bà cụ đập nửa ngày thấy mở, trực tiếp giơ chân đá. Đường Quốc Hưng thình lình mở cửa , cú đá của bà cụ đạp khí, trọng tâm vững, kêu "Ái u" một tiếng. Đường Quốc Hưng nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy bà.
"Mẹ, chuyện gì thế ạ?"
Bà cụ liếc mắt một cái liền thấy bàn cơm đặt cái hộp cơm Đường Quốc Hoa mang về, thịt bên trong cư nhiên chẳng còn mấy miếng. Bà một phen đẩy Đường Quốc Hưng lao tới, hô lớn: "Tổn thọ , lũ sát thiên đao vô lương tâm chúng mày, thế mà ăn hết bao nhiêu thịt của tao! Muốn c.h.ế.t , c.h.ế.t !"
Hai vợ chồng chấn động, liếc .
Sao thế ? Bân Bân bảo chỗ thịt là chú Hai đưa cho nhà ăn ? Bà cụ thịt?!
Đường Bân Bân co rúm thành một cục để giảm bớt sự hiện diện, sợ bà cụ cướp thịt trong bát nên tốc độ ăn thịt càng lúc càng nhanh.
Đường Miêu Miêu thấy tình huống , vội vàng gắp thêm một miếng nhét thẳng miệng.
Đường Quốc Hưng: "Không , , chỗ thịt chú Hai cho nhà con ăn ?"
Bà cụ cầm đĩa thịt lên xem nửa ngày, vẻ mặt đau đớn: "Trong lòng rõ ràng mà còn giả bộ cái gì! Cả nhà khốn kiếp chúng mày, chỗ thịt kho tàu lạnh ngắt còn kịp hâm nóng, trong chốc lát ăn hết nhiều như , còn là sợ tao tìm tới ?"
Nói xong, bà cụ hung hăng trừng mắt Đường Miêu Miêu.
Đường Miêu Miêu mới sợ bà cụ trừng, trừng vài cũng chẳng mất miếng thịt nào, thịt ăn trong bụng mới là của .
Đường Quốc Hưng gấp đến độ xoa tay, về phía con trai: "Không , cái thằng Bân Bân , mày bảo thịt là chú Hai cho nhà ? Là hả?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đường Bân Bân nhanh ch.óng nuốt miếng thịt cuối cùng xuống bụng, lúc mới cảm thấy mỹ mãn lên, thản nhiên : "Bà nội, thịt chú Hai mang về giờ cháu luôn ăn nhiều nhất mà. Hơn nữa, cháu cũng ăn mảnh, thì ?"
Bà cụ lời , còn gì rõ? Bà nheo mắt liếc Đường Bân Bân, khóe miệng lạnh: "Giỏi lắm, đây là đứa cháu ngoan tao nuôi lớn đây!" Liền nghĩ tới bà nội nó ăn ?
Đường Bân Bân cảm thấy , đúng lý hợp tình tiếp tục biện giải: "Cháu cũng bà giận cái gì, trong bát vẫn còn mấy miếng ? Bà hai miếng, chú út một miếng. Chú Hai ngày nào cũng cái ăn, hiếm lạ gì. Kìa, tính như cháu vẫn còn thể ăn thêm hai miếng nữa đấy."
Đường Bân Bân xong, thế nhưng còn định thò đũa gắp thịt từ hộp cơm tay bà cụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-thap-nien-80-vua-kieu-khi-vua-nhat-gan/chuong-34.html.]
Bà cụ tức đến thất khiếu bốc khói, tùy tay cầm lấy đôi đũa bàn gõ mạnh tay nó: "Ăn c.h.ế.t mày, Kiều Kiều cần ăn chắc?"
Đường Bân Bân đau đến kêu oai oái, la hét: "Bà đ.á.n.h cháu gì? Bà bao giờ để phần thịt cho con bé đại lười biếng ăn , nó ăn chút nước thịt ?"
Bà cụ ném đôi đũa xuống, nhặt một cây trúc nhỏ từ đống củi lên quất thẳng m.ô.n.g Đường Bân Bân: "Giỏi cho cái thằng nhãi ranh mày, mày thì thôi, tao đúng là mắt mù mới thiên vị cái thứ nhãi ranh vô lương tâm như mày, xem hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"
Đường Bân Bân là cục vàng cục bạc, từ lúc sinh đến giờ từng đ.á.n.h, lúc thẹn đau, chạy loạn khắp phòng, nhảy rống: "Á á á, bố, , cứu mạng với, hu hu hu... Còn chỉ là mấy miếng thịt thôi , bà đến mức thế ? Hu hu hu..."
"Mẹ..."
"Mẹ..."
Đường Quốc Hưng và Lý Đại Mai đau lòng con trai, ngăn bà cụ .
Bà cụ dừng tay chỉ họ: "Đứa nào dám qua đây, tao đ.á.n.h luôn cả đứa đấy! Con hư tại bố, chúng mày dạy con, tao dạy hộ chúng mày!"
Hai vợ chồng sự lợi hại của bà cụ, cứ thế im dám động đậy.
Thầm nghĩ, đứa nhỏ còn chẳng do ngài dạy dỗ ?
Đường Miêu Miêu lạnh lùng màn kịch , ung dung ăn cơm của , nửa điểm cũng chịu ảnh hưởng. Ý nghĩ thoát ly khỏi cái gia đình ngày càng mãnh liệt.
Cô tròn 18 tuổi, nhiều bạn nữ cùng tuổi học đều lấy chồng. Mẹ cô nhắc qua vài , cũng đang tìm kiếm đối tượng, chỉ chờ cô nghiệp cấp ba là gả chồng.
Đường Miêu Miêu tính toán nắm chắc thời gian, cho sinh viên Lục coi trọng mới . Nếu gả nhà nào ở nông thôn cũng đều thoát khỏi cuộc sống túng quẫn gà bay ch.ó sủa như thế , cô thật sự chịu đủ .
Bên bà cụ quất Đường Bân Bân thêm vài cái nữa mới hả giận: "Còn nhỏ tuổi cái học, trộm cắp lừa lọc thì học đủ cả. Hiện tại học điều , về chừng còn gây chuyện gì liên lụy đến nhà họ Đường tao!"