Nữ Phụ Thanh Mai Trúc Mã Bãi Công - Chương 30: Sự Lạnh Lùng Của Tuần Dữu, Kỳ Ngạn Nhập Viện Trong Cô Đơn
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:25:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh âm của Tuần Dữu cực kỳ lãnh đạm.
“... Dữu Dữu, em đang ở ? Triệu Quang Minh về nhà , một ở ký túc xá.” đầu dây bên chỉ trầm mặc một thoáng, như là hiểu, trực tiếp xem nhẹ lời đáp của nàng, trong thanh âm hàm chứa một tia cực nhạt cực nhạt ủy khuất.
“Kỳ Ngạn,” Tuần Dữu siết c.h.ặ.t di động, trầm giọng , “Chúng chia tay. Anh nếu còn tinh lực gọi điện thoại cho bạn gái cũ, hẳn là còn bệnh đến mức dậy nổi, phỏng chừng cũng thể tự gọi xe cứu thương, liền xen việc khác.”
“... Em cô , Dữu Dữu.”
Đầu truyền đến thanh âm khàn khàn của đàn ông.
Có như một khắc, Kỳ Ngạn thậm chí cảm thấy thể nóng bỏng của đột nhiên lạnh xuống, nhưng nhanh, cơn sốt mãnh liệt liền như nước lũ che trời lấp đất đ.á.n.h úp về phía .
Hắn nghĩ, tất nhiên là đang mơ, trong hiện thực nàng bao giờ sẽ lạnh lùng như .
Kỳ Ngạn nhanh ch.óng cúp điện thoại, trong lòng xẹt qua một tia luống cuống cùng mờ mịt.
Hắn giấc mộng nhanh ch.óng kết thúc.
Tại căn hộ, Tuần Dữu điện thoại ngắt kết nối, trầm mặc một chút, trong thư phòng nhất thời an tĩnh xuống. Sau đó, nàng mở danh bạ, tìm điện thoại lưu là “Dì Lộ” gọi .
Điện thoại nhanh kết nối.
“Alo, Dữu Dữu , trễ thế tìm dì việc gì ?”
Dì Lộ là dì quản lý ký túc xá nam nơi Kỳ Ngạn ở. Bởi vì Tuần Dữu thường xuyên tìm Kỳ Ngạn, cũng vì nhiều hơn về chuyện của Kỳ Ngạn, cho nên quan hệ với dì Lộ khá , nàng còn cố ý xin phương thức liên lạc của dì.
Nếu Kỳ Ngạn đột nhiên gọi điện thoại tới, Tuần Dữu đều quên mất việc , hiện giờ gọi điện thoại cho dì Lộ, nàng một loại cảm giác phảng phất qua mấy đời.
Trước khi chia tay với Kỳ Ngạn, nàng trực tiếp chặn tất cả phương thức liên lạc của , nhưng thật chặn những khác liên quan đến .
“Dì Lộ, dì ngủ ạ?” Tuần Dữu , “Nếu dì ngủ, thể qua phòng ký túc xá của Kỳ Ngạn xem một chút ? Anh giống như bệnh, hẳn là phát sốt.”
“A, thật ? Vậy để dì xem.” Dì Lộ tự nhiên cũng Kỳ Ngạn, kinh ngạc đề cao âm lượng. Ở trong tòa nhà ký túc xá hơn một năm, Kỳ Ngạn còn từng bệnh bao giờ.
“Nếu nặng, thì nhờ dì giúp gọi xe cứu thương nhé. Dì Lộ, cảm ơn dì, vất vả cho dì !”
“Ai, cảm ơn cái gì. Đây cũng là công việc của dì mà, lát nữa cháu qua ?”
“Không ạ, dì Lộ, cháu chia tay với Kỳ Ngạn .” Tuần Dữu dừng một chút , “Hơn một năm qua cảm ơn dì chiếu cố, về cháu sẽ tới quấy rầy dì nữa !”
“Chia tay?!”
Dì Lộ tự nhiên sẽ giống đám sinh viên trẻ tuổi lướt diễn đàn, cho nên thật còn chuyện . Dì vốn đang kỳ quái, mấy ngày nay thấy Tuần Dữu, nguyên lai là chia tay?
“Vâng. Vốn dĩ liên lạc, hôm nay khả năng sốt đến mơ hồ nên gọi nhầm , gọi tới chỗ bạn gái cũ là cháu đây.” Tuần Dữu một tiếng, “Tuy rằng chia tay, nhưng gì cũng từng yêu một hồi, cháu cũng thể thật sự trơ mắt sốt c.h.ế.t, coi như là chút ấm áp cuối cùng bạn gái cũ dành cho .”
Nghe , dì Lộ thở dài, nhưng cũng hỏi nhiều, chỉ : “Vậy , dì qua phòng Kỳ Ngạn xem . Dữu Dữu, đừng đau lòng nhé, cháu điều kiện như , về khẳng định thể tìm hơn.”
“Vâng, cháu cũng cảm thấy như .”
Tuần Dữu chút khách khí đáp, ý mặt càng sâu hơn một chút. Nói tạm biệt với dì Lộ, Tuần Dữu cúp điện thoại, mặt vẫn còn vương ý tan.
“Các như gì?” Tuần Dữu úp điện thoại xuống, đầu, đối diện với hai đôi mắt to y hệt , sợ tới mức nhịn vỗ vỗ trái tim nhỏ của .
Yến Thời Kim cùng Thất Hào đều gì, chỉ đồng thời nàng.
“Hắn bệnh, qua còn nghiêm trọng.” Hồi lâu , Yến Thời Kim mới rốt cuộc lên tiếng.
“Cho nên giúp thông báo cho dì quản lý a, nếu thật sự nghiêm trọng, dì Lộ sẽ đưa bệnh viện.” Tuần Dữu chút để ý trả lời một câu.
“Em xem ? Em còn thích ?” Đôi mắt thanh triệt sạch sẽ của thanh niên thẳng tắp qua, ánh mắt mang theo một cổ chuyên chú rõ.
“Như thế nào, Yến lão sư, ngài đây là chuẩn tan học sớm?” Mắt Tuần Dữu sáng lên, “Nếu xem mà cho tan học sớm, ngại một chuyến.”
“... Tan học sớm .” Trầm mặc giây lát, Yến Thời Kim lên tiếng , “Cơ sở của em quá yếu.”
“Thật thể thêm câu cuối cùng.” Tuần Dữu bất mãn trừng mắt một cái. Dứt lời, thấy thanh niên vẫn như cũ nàng, phảng phất còn đang chờ đáp án của nàng, Tuần Dữu thở dài , “Nhìn , còn bát quái.”
“Nga, còn con mèo máy bát quái nữa.” Tuần Dữu tùy tay liền vuốt một phen lông đầu Thất Hào.
Nàng dựa nghiêng cạnh bàn, khoanh tay n.g.ự.c, đạm thanh : “Các như , là cảm thấy bạn gái cũ thực vô tình thực lãnh khốc ?”
Thất Hào lập tức lắc lắc đầu mèo, vẻ mặt mê : “Không, Dữu Dữu soái!”
“Miệng thật ngọt, tồi, thích.” Tuần Dữu khẽ nâng cằm tinh xảo, duỗi tay ôm Thất Hào trong lòng n.g.ự.c, xoa nhẹ vài cái, thuận miệng , “ giúp thông báo cho dì quản lý, thực tận tình tận nghĩa ?”
“Thích thì thế nào? Chúng chia tay , hiện tại tính đến mức thể bạn với yêu cũ.”
“ trực tiếp cúp điện thoại của , là nể mặt bạn trai cũ !” Nàng hừ một tiếng, “Huống hồ còn đang học tập, học tập chính là thần thánh, như thế nào thể bởi vì chút việc nhỏ mà quấy rầy ?”
Nói xong, nàng ôm Thất Hào khom lưng, ghé sát Yến Thời Kim, hì hì : “Bất quá, Yến lão sư nếu nể tình thất tình, cho nghỉ một buổi, cũng ngại .”
“... Ngồi xuống, học bài.”
Yến Thời Kim đáp bằng cách duỗi tay xách Thất Hào trong lòng n.g.ự.c Tuần Dữu ném sang bên cạnh, đó dùng b.út nhẹ nhàng gõ gõ lên bàn, thanh âm quy luật, Tuần Dữu nháy mắt liền xụ mặt xuống.
“ đều thất tình, còn béo lên, Yến lão sư tâm liền cứng rắn như ?” Nàng ai thán một tiếng, khí thế uy nghiêm của Yến lão sư, ngoan ngoãn trở vị trí.
Nghe , Yến lão sư nàng một cái, ngay khi Tuần Dữu cho rằng nào đó mềm lòng, thấy đôi môi mỏng hình dáng xinh hé mở, đó thốt một câu ——
“Vậy em học , giảm béo.”
Tuần Dữu: “...”
Yến lão sư thả lỏng chút nào, thẳng đến khi nhiệm vụ học tập hôm nay bộ thành, mới rốt cuộc cho Tuần Dữu tan học. Mà lúc , cách đến 12 giờ đêm đủ mười phút.
Cũng may hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc khánh, ngày mai trường học bắt đầu học , nàng rốt cuộc thể chút giải thoát một chút.
Sống mười chín năm, đây là đầu tiên Tuần Dữu hy vọng học như thế.
Nàng chính đều sắp cảm động!
“Gửi thời khóa biểu của em cho .” Sau khi kết thúc, Yến Thời Kim với Tuần Dữu.
“Anh thời khóa biểu của gì?” Tuần Dữu một bên hỏi, một bên lấy di động tìm thời khóa biểu gửi qua WeChat cho Yến Thời Kim.
Yến Thời Kim thoáng qua, thu dọn đồ đạc kỳ quái nàng một cái, đương nhiên trả lời: “Đương nhiên là để lập thời gian học thêm.”
Ý mặt Tuần Dữu đột nhiên cứng đờ.
Không đợi nàng kháng nghị, Yến lão sư lãnh khốc vô tình xách theo mèo máy của , đeo ba lô tiêu sái rời , căn bản câu để tàn nhẫn đáng sợ cỡ nào!
Tuần Dữu mấy chồng tài liệu dày cộp bàn, thở dài thật dài, đó nhanh ch.óng chạy phòng tắm rửa mặt đ.á.n.h răng. Không biện pháp, nàng nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân để lên giường ngủ, rốt cuộc ngày mai còn học !
Phải , từ khi theo Yến lão sư học thêm, thời gian rửa mặt đ.á.n.h răng mấy ngày nay của Tuần Dữu bao giờ vượt quá hai mươi phút!
Nàng bay nhanh tắm chiến đấu, đắp mặt nạ với tốc độ nhanh nhất —— đây là sự quật cường cuối cùng của cô gái tinh tế. Học tập thể, nhưng nàng tuyệt đối thể chịu đựng làn da !
Mười lăm phút , Tuần Dữu rốt cuộc giường, nhắm hai mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-thanh-mai-truc-ma-bai-cong/chuong-30-su-lanh-lung-cua-tuan-duu-ky-ngan-nhap-vien-trong-co-don.html.]
Mấy ngày nay lẽ bởi vì học tập, chất lượng giấc ngủ của Tuần Dữu đề cao vài , thông thường giường quá mười phút liền thể ngủ.
Chỉ là hôm nay, năm phút , Tuần Dữu mở mắt.
Giây lát, nàng thở dài bò dậy từ giường, phòng khách, lấy một chai rượu vang đỏ. Thẳng đến khi uống hết một phần ba, khuôn mặt trắng nõn nhiễm màu hồng nhạt, nàng mới loạng choạng một nữa lên giường.
Nàng thừa nhận, hiện tại nàng xác thật còn coi chuyện của bạn trai cũ như thấy. Tâm nàng hiện tại vẫn sẽ cố gắng mà sinh lo lắng cho , chính là Tuần Dữu đau lòng, tương phản, nàng vui vẻ, vui mừng.
Tuy rằng nàng còn một chút tiền đồ, nhưng nàng sẽ bao giờ vì một câu một sự việc của mà tâm hoảng ý loạn nữa.
Nàng sẽ nỗ lực về phía , một ngày nào đó, nàng ở mặt sẽ trở nên gì cản nổi.
Khoảnh khắc khi chìm giấc ngủ, Tuần Dữu tự với như .
“Dữu Dữu thế nhưng thật sự xem Kỳ Ngạn, tuy rằng sớm đoán , nhưng vẫn chút thể tưởng tượng nổi ai.” Ban đêm, Thất Hào xổm ở đầu giường, mở to đôi mắt mèo màu lam, với Yến Thời Kim nhắm mắt ngủ.
“ ngủ.”
“Cô giống , đúng ?” Thất Hào vui vẻ hỏi, “ cảm thấy , chừng sẽ c.h.ế.t yểu nữa!”
“Dữu Dữu đều nữ phụ độc ác, cốt truyện đổi .”
Yến Thời Kim mở mắt, chỉ là lông mi mảnh dài rung động mấy cái, tỏ rõ còn giấc ngủ, còn đang ở trạng thái thanh tỉnh.
Trong ký ức của , Tuần Dữu là như thế nào?
Là một nữ phụ độc ác vì yêu điên cuồng, cuối cùng tự thực hậu quả .
Nàng cùng Phó Dung Hi giống . Ở trong thế giới của các nàng, tựa hồ chỉ thấy đàn ông các nàng yêu sâu sắc, trừ bỏ tình yêu, cái gì đều quan trọng.
Sống vì tình yêu, chán ghét.
Không ai thể đổi các nàng.
, tựa hồ cái gì đó giống.
“Cô nữ phụ độc ác, hiện tại cũng xem như qua đường Giáp ?” Thất Hào hứng thú bừng bừng phân tích, “ tính toán , xác suất tồn tại của đạt tới 10%!”
10% đối với khác mà thấp, nhưng đối với Yến Thời Kim mỗi đều gặp cốt truyện g.i.ế.c c.h.ế.t, cũng cao.
“Tuần Dữu đổi !”
Thất Hào c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt , “Cô cùng sáu Tuần Dữu đều giống !”
Thay đổi ?
Yến Thời Kim như cũ dám xác định, từng gặp qua Tuần Dữu cùng Phó Dung Hi gì bất đồng, cũng bao giờ ôm bất luận hy vọng gì với nàng.
hiện tại...
Anh bắt đầu hy vọng các nàng giống .
Yến lão sư.
Ba chữ , khi nào xông trong đầu .
Trong ký túc xá.
Kỳ Ngạn nhắm c.h.ặ.t hai mắt, giữa mày ninh nếp nhăn thật sâu, chìm giấc ngủ say, ngủ an , phảng phất như nhốt trong cơn ác mộng.
Tay còn gắt gao nắm c.h.ặ.t di động, lẽ bởi vì nắm quá lâu, di động dính ít mồ hôi.
Răng rắc ——
Mông lung gian, tựa hồ thấy tiếng cửa ký túc xá mở . Sau đó là một trận tiếng bước chân, cách càng ngày càng gần, thẳng đến khi tới mép giường ... Là cô ?
Cô tới đúng ? Cô sẽ lạnh lùng như trong mộng.
“Tuần...” Thân thể Kỳ Ngạn chấn động, lông mi kịch liệt rung động, rốt cuộc dùng sức mở mắt. Chỉ là khi thấy rõ mắt, thanh âm đột nhiên im bặt, ánh sáng trong mắt nháy mắt rơi xuống biến mất.
“Ai nha, thật đúng là đang phát sốt? Nóng quá!”
Người tới đúng là dì quản lý ký túc xá.
Dì kỳ thật gõ cửa vài cái, nhưng vẫn luôn đáp , cho nên mới trực tiếp mở cửa. Tiến thấy, quả nhiên phát hiện Kỳ Ngạn giường hôn mê bất tỉnh, khuôn mặt tuấn tú chút đỏ lên, trán đầy mồ hôi.
Dì Lộ duỗi tay sờ trán Kỳ Ngạn, lập tức nhiệt độ đó kinh hãi.
“Không , cháu bệnh viện.” Dì Lộ lập tức quyết định, nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt Kỳ Ngạn, “Kỳ Ngạn, cháu còn dậy ? Để dì đưa cháu bệnh viện trường xem một chút.”
Bàn tay lạnh lẽo của dì Lộ Kỳ Ngạn run một chút, rốt cuộc thanh tỉnh vài phần.
Hắn chống thể, nỗ lực dậy, tầm mắt khỏi hướng cửa , đập mắt chỉ một mảnh trống rỗng, bên ngoài bất luận kẻ nào.
“... Cô ?”
“Ai?”
Dì Lộ đang cầm áo khoác cho Kỳ Ngạn, nhất thời phản ứng .
Kỳ Ngạn mím c.h.ặ.t môi, bởi vì phát sốt, cả qua hư nhược hơn ngày thường nhiều. Gương mặt ửng hồng, nhưng môi khô đến đáng sợ, màu môi nhạt cơ hồ hòa cùng màu da.
Thần trí tựa hồ cũng bởi vì cơn sốt cao bất thình lình trở nên chút mơ hồ.
Hắn ho khan một tiếng, chậm rãi thu hồi tầm mắt, dừng ở dì Lộ, thanh âm khô khốc: “Sao dì tới đây lúc ?”
“Trước đừng vội chuyện, mau mặc quần áo .” Dì Lộ liếc thanh niên giường khác hẳn với vẻ bình tĩnh trầm ngày thường, thấy bất động, chỉ dùng đôi mắt đen thẫm cố chấp , bất đắc dĩ khẽ thở dài một tiếng, “Là Tuần Dữu, con bé gọi điện thoại cho dì.”
“Nói cháu sốt đến mơ hồ gọi nhầm , con bé nhờ dì tới xem, tình huống thì gọi xe cứu thương, đưa cháu bệnh viện.” Dì Lộ lắc đầu, “May mắn dì tới xem, cháu sốt lợi hại như , kịp thời đưa bệnh viện, sợ là xảy chuyện.”
“Cô ?”
Kỳ Ngạn nhúc nhích, đôi môi khô nứt hỏi một .
“Cháu Tuần Dữu?” Dì Lộ một cái, “Con bé đương nhiên tới.”
Kỳ Ngạn cúi đầu di động vẫn luôn nắm trong lòng bàn tay, trầm mặc mở di động, ấn nhật ký cuộc gọi, mặt quả nhiên một dòng lịch sử cuộc gọi.
Người liên hệ là Tuần Dữu.
Nguyên lai thật sự gọi cho nàng.
Nguyên lai... mơ ?
“... Cháu gọi nhầm .”
Hồi lâu , trong ký túc xá vang lên thanh âm cực thấp cực thấp của nam sinh.