Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Tu Tiên Giới Liều Mạng Cày Cuốc - Chương 618: Không Đơn Giản
Cập nhật lúc: 2026-04-26 22:41:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ân nhân thể ?”
Vương Hà kinh hỉ hỏi, nếu thể thì đương nhiên , bên trong chắc chắn còn quỷ hồn, mấy cái quỷ hồn c.ắ.n nuốt ở đây, đều là đ.á.n.h tan, là quỷ hồn nguyên vẹn, nếu là quỷ hồn nguyên vẹn phỏng chừng còn .
Tiểu Phượng Hoàng lập tức thò móng vuốt của , dùng sức chọc một cái mắt xích đó, cái lỗ hổng đó liền lớn .
Vương Hà mà trợn mắt há hốc mồm.
“Có ?”
“Muốn , ân nhân dẫn với.”
Vương Hà vội vàng gật đầu, vui sướng lộn mấy vòng trung, nếu c.ắ.n nuốt thêm mấy cái quỷ hồn nữa, tu vi nhất định sẽ tấn thăng đến tứ giai trung kỳ, cách ngũ giai gần thêm một bước.
Vân Sở Sở thấy vui sướng như , trực tiếp tát một gáo nước lạnh mặt : “Đi theo chúng thì , nhưng c.ắ.n nuốt quỷ hồn bên trong, bên trong bây giờ là tình huống gì, nếu như ngươi giúp , thể cho ngươi thêm một đoạn hồn mộc.”
“Hồn mộc a!”
Vương Hà nửa câu đầu của Vân Sở Sở, như một chậu nước lạnh trực tiếp dội lên , khiến lòng lạnh một nửa, phía thấy hồn mộc, khiến vui sướng trở .
Hắn liên tục gật đầu: “Được, đều ân nhân, khi trong bảo đảm c.ắ.n nuốt quỷ hồn, bảo đảm thể giúp ân nhân.”
Hồn mộc a, hấp thu hồn lực hồn mộc, còn mạnh hơn c.ắ.n nuốt mấy cái quỷ hồn nhiều.
“Được, ngươi theo sát chúng .”
Vân Sở Sở xong bảo Tiểu Phượng Hoàng mở lỗ hổng kết giới lớn thêm chút nữa.
Tiểu Phượng Hoàng gật đầu, bày kết giới của nó kết giới vốn mới dẫn Vân Sở Sở và Vương Hà tiến kết giới.
Vừa tiến kết giới, Vân Sở Sở và Tiểu Phượng Hoàng liền phóng thần thức xem xét, đây là một ngọn núi, núi lớn, nhưng chân núi bóng thấp thoáng, là một đội tu sĩ đang tuần tra.
Sau đó thấy tiếng đinh đinh đang đang từ chân núi truyền đến.
Tiểu Phượng Hoàng và Vân Sở Sở lập tức hiểu .
Tiểu Phượng Hoàng : “Sở Sở, nơi đang đào mỏ.”
Vân Sở Sở gật gật đầu, thấy cảnh , lập tức liền hiểu .
Những tu sĩ mất tích đó, là bắt đến đây đào mỏ.
Đào mỏ chắc chắn c.h.ế.t , hoặc là già c.h.ế.t, hoặc là giám công đ.á.n.h c.h.ế.t, khi c.h.ế.t, thần hồn của bọn họ khỏi kết giới , thể tiến luân hồi, thời gian lâu dần, ở đây liền biến thành oán hồn, cho nên oán khí mới nặng như .
“Chúng bây giờ động thủ, là ?”
Tiểu Phượng Hoàng thấy Vân Sở Sở động tác gì, liền hỏi nàng.
Vân Sở Sở xua xua tay: “Không vội, chúng về điều tra xem rốt cuộc là mỏ khoáng mạch của Vạn Sơn thành chủ , bắt cóc tu sĩ đến đây đào mỏ .
Chuyện ở đây thể cứ như lẳng lặng chúng giải quyết, mà là công bố cho thiên hạ, để đều .”
Nếu như các nàng cứ như lẳng lặng giải quyết nơi , mà là ai ở đây khai thác linh khoáng, đợi các nàng , kẻ đó tiếp tục , các nàng chẳng bận rộn vô ích .
Chí ít lôi kẻ , nhận lấy trừng phạt đích đáng, để dám loại chuyện nữa.
Còn nữa, Vân Sở Sở cảm thấy nếu như Vạn Sơn thành chủ một , thì lá gan của khỏi quá lớn .
Tu sĩ mất tích ở Linh Giới là ít, nếu thỉnh thoảng mất tích một hai , thì căn bản thu hút sự chú ý của , bắt cóc lượng lớn tu sĩ đến đào mỏ, thì khiến suy ngẫm .
Với thực lực của Vạn Sơn thành chủ, còn việc đối đầu với bộ Linh Giới, cho nên Vân Sở Sở cảm thấy, phía nhất định thế lực gì đó, mới khiến dám càn rỡ như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-o-tu-tien-gioi-lieu-mang-cay-cuoc/chuong-618-khong-don-gian.html.]
Nếu khai thác linh khoáng, thể công khai.
Hơn nữa, tu sĩ đến Vạn Sơn sơn mạch rèn luyện cũng nhiều, thể thuê tu sĩ đào mỏ.
Cho nên, Vân Sở Sở cảm thấy e là chỉ đơn giản là đào mỏ.
Vân Sở Sở vẫy tay với Tiểu Phượng Hoàng và Vương Hà, ba lập tức khỏi kết giới.
“Sở Sở, kết giới của cần rút ?”
Vân Sở Sở nghĩ nghĩ, tạm thời vẫn là đừng đả thảo kinh xà, liền : “Rút .”
Đã tâm dẫn dụ các tu sĩ đến đây, nhất định sẽ kết thúc nhanh như , nhất định sẽ còn động tác lớn.
Tiểu Phượng Hoàng gật gật đầu, khi rút kết giới, ba liền trở về.
Bất quá khi về đến cổng Vạn Sơn Thành, Vân Sở Sở vẫn lấy một đoạn hồn mộc cho Vương Hà, bảo tìm một nơi tu luyện, đừng đến lội vũng nước đục .
Vương Hà cảm kích Vân Sở Sở, hành lễ xong liền quả quyết rời .
Vừa cũng rõ , kết giới do tu sĩ Đại Thừa bày còn chịu nổi một chọc của Tiểu Phượng Hoàng, các nàng đều dễ dàng tay, chứng tỏ chuyện xen , xem kịch cũng , cho nên thật sự tìm một nơi tu luyện.
Sau khi Vân Sở Sở về khách sạn liền tiến gian tu luyện, đến khi trời sáng nàng mới ngoài, gọi Hoàng Vân Nhi và Nam Cung Vân đến, chuẩn đem chuyện tối qua cho bọn họ.
Hai Vân Sở Sở xong, Nam Cung Vân đang trầm tư, còn Hoàng Vân Nhi kinh ngạc : “Tối qua sơn mạch ?”
Vân Sở Sở gật gật đầu, đó Nam Cung Vân, xem suy nghĩ gì.
Sắc mặt Nam Cung Vân , : “Nếu thật sự là như , thì chuyện đơn giản, Sở Sở, sẽ truyền chuyện về tông môn, để phụ liên lạc thêm vài tông môn, cùng đến xem thử.”
“Được, nhất bảo phụ liên lạc với Thái Huyền Tông một chút, đem chuyện ở đây báo cho bọn họ một tiếng.”
Nam Cung Vân nàng thất vọng, quả nhiên thể suy nghĩ sâu xa.
Nàng bảo Thanh Vân tông chủ liên lạc với Thái Huyền Tông, nguyên nhân là nơi là Nam Vực Trung Châu, nàng ngọc truyền âm xuyên giới, cách nào liên lạc với tông môn.
Hôm khác, nàng nghĩ cách kiếm một cái ngọc truyền âm xuyên giới mới , như bất tiện.
“Được, lập tức liên lạc.”
Nam Cung Vân xong, lấy ngọc truyền âm , đem tình hình ở đây báo cho Thanh Vân tông chủ.
Thanh Vân tông chủ nhận truyền âm xong, lập tức tìm Nam Cung lão tổ, Nam Cung lão tổ cũng cảm thấy chuyện bình thường, thế là lập tức liên lạc với các tông môn khác, nhân tiện gửi truyền âm cho một vị lão tổ của Thái Huyền Tông ở Trung Châu.
Người nhận truyền âm của Thái Huyền Tông là Lục lão tổ, lão lập tức triệu tập các lão tổ trong tông, chuẩn đến Vạn Sơn Thành xem thử , đó mới đưa quyết định.
Thế là ba vị Đại Thừa lão tổ lập tức hướng về Vạn Sơn Thành mà đến.
Mà ba Vân Sở Sở khỏi thành, dạo khắp nơi trong thành, phát hiện tu sĩ đến đây ngày càng nhiều.
Đa đều là t.ử tông môn và t.ử gia tộc, cơ bản đều giống như bọn họ, nhận nhiệm vụ mà đến.
Vân Sở Sở quyết định buổi tối đến phủ thành chủ xem xét một chút, nhiều tu sĩ đến như , phủ thành chủ chút động tĩnh nào.
Phủ thành chủ động tĩnh, mà là căn bản nhúc nhích .
Lúc phủ thành chủ, đang một đám tu sĩ lai lịch bất minh bao vây.
Hơn nữa đám đang bố trí một đại trận, lấy phủ thành chủ trận nhãn, đại trận bao phủ phương viên ngàn dặm.
Thành chủ tuy đại trận dùng để gì, nhưng đây tuyệt đối thứ lành gì, trốn ngoài báo cho bên ngoài, nhưng thực lực một tu sĩ Độ Kiếp của , là đối thủ của mấy tu sĩ Đại Thừa .