Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Tu Tiên Giới Liều Mạng Cày Cuốc - Chương 210: Liễu Thị
Cập nhật lúc: 2026-04-26 18:13:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy là .”
Vân Sở Sở nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng nghĩ từ nay về Tô sư còn là Tô sư nữa, thể bái sư truyền, chứng tỏ một lòng hướng đạo, trong lòng sẽ còn thứ khác.
Haiz, tội nghiệp Giang Nam, cô gái tương tư đơn phương .
Thầy trò ba một chuyện xong, Vô Kỵ tìm tông chủ , Vân Sở Sở để một ít Độn Địa Phù cho Tô Triệt liền khỏi sơn môn, thử nghiệm đó nàng còn tiếp tục.
Sau khi Vân Sở Sở tiến Mê Vụ Sâm Lâm, từ trong gian móc một tờ Độn Địa Phù, rót linh lực kích hoạt phù lục, chỉ thấy Độn Địa Phù nổi lên một vòng sáng màu vàng, vòng sáng bao bọc lấy nàng, nháy mắt biến mất tại chỗ chui xuống lòng đất, đó với tốc độ khó tin xuyên thấu lòng đất.
Giống như truyền tống trận , chỉ là đây là ở lòng đất.
Lúc xuất hiện mặt đất, ở cách xa mười trượng .
Vân Sở Sở dùng thần thức quét một chút , một chút bất thường cũng .
Độn Địa Phù một độn cách xa lắm, nhưng nhanh, lúc địch thể chạy trốn ngay mí mắt kẻ địch.
Hơn nữa lúc xuyên thấu lòng đất, loại cảm giác choáng váng như truyền tống trận, chỉ cảm giác một cỗ lực lượng đang đẩy tiến về phía , lúc lực lượng của phù lục dùng hết, sẽ tự động đưa tu sĩ khỏi mặt đất.
Cái dùng hơn thổ độn thuật, thổ độn thuật bắt buộc dùng linh lực của bản thôi động, trong quá trình thổ độn cũng cần linh lực chống đỡ, cách độn cũng là do linh lực của bản quyết định.
Mà Độn Địa Phù trong lúc vận hành liền cần linh lực của bản chống đỡ, chỉ cần chút linh lực kích động phù lục là .
Ngũ hành độn thuật thất truyền , nếu thất truyền, Vân Sở Sở nhất định sẽ học ngũ hành độn thuật.
Độn Địa Phù tiện lợi, nhưng cũng chỉ giới hạn sử dụng ở nơi thuộc tính thổ, nếu ở trong nước, nơi thuộc tính thổ, Độn Địa Phù liền mất hiệu dụng.
Vân Sở Sở liên tiếp sử dụng vài tờ xong, thể vận dụng thuần thục khéo léo đó, mới dừng , đó tìm một khối phong thủy bảo địa trong Mê Vụ Sâm Lâm, đem những hài cốt trong gian đều chôn cất.
Hài cốt quá nhiều, ai là của ai, Vân Sở Sở cũng lập bia, chỉ là một ngôi mộ lớn.
Xong xuôi Vân Sở Sở cúi đầu ba cái mộ, c.h.ế.t là lớn, tôn kính một chút gì đáng ngại.
Vân Sở Sở khỏi Mê Vụ Sâm Lâm, bay về phía Thanh Sơn Thành, Vân gia còn một xử lý, đó chính là nương của Vân Sở Hân - Liễu thị.
Nàng từ chỗ Bạch Tuyết, Liễu thị liền sống ở Thanh Sơn Thành.
Vân Sở Hân cặn bã thì cặn bã một chút, đối với nương của ả vẫn tệ, mua cho mụ một tiểu viện t.ử ở Thanh Sơn Thành, ở thành bắc.
Nhà ở thành bắc ở Thanh Sơn Thành rẻ hơn một chút, nhưng so với những nơi khác, thì hề rẻ.
Bạch Tuyết đưa cho nàng một khối ngọc giản, bên trong vị trí cụ thể của ngôi nhà, Vân Sở Sở nhanh liền tìm .
Nàng tiến lên gõ trận pháp của viện t.ử.
Cửa nhanh mở .
“Hân nhi…”
Người mở cửa là Liễu thị, tưởng là Vân Sở Hân trở về mụ vui rạo rực mở cửa, chỉ là rõ ngoài cửa là Vân Sở Sở, một khuôn mặt nháy mắt cứng đờ, lời còn nghẹn ở cổ họng.
Tư sắc Liễu thị tệ, thoạt dáng vẻ hơn hai mươi tuổi, nhưng thực tế hơn sáu mươi tuổi , tu vi cũng đạt tới Luyện Khí đại viên mãn.
“Sao, là ngươi? Hân nhi ?”
Vân Sở Sở nhếch môi : “Không mời ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-o-tu-tien-gioi-lieu-mang-cay-cuoc/chuong-210-lieu-thi.html.]
“Vào , đây cũng là nhà của Sở Sở ngươi, Sở Sở mau .”
Liễu thị nháy mắt bày một bộ dáng từ mẫu, tủm tỉm dẫn Vân Sở Sở .
Vân Sở Sở tiến viện t.ử, viện t.ử lớn, nhưng bố trí cũng tệ, ấm áp.
Liễu thị đóng cửa xong theo Vân Sở Sở, cẩn thận hỏi: “Sở Sở, ngươi , chỉ một ngươi trở về?”
Liễu thị ngoài miệng hỏi, trong lòng đang hồ nghi, viện t.ử Hân nhi cho tiểu tiện nhân ?
Hân nhi bảo mụ tới đây thì đừng về Vân gia nữa, tiểu tiện nhân Vân Sở Sở khẳng định sẽ về Vân gia báo thù.
Một thời gian liền Hân nhi Vân gia diệt , mụ còn đang may mắn vì lời Hân nhi, hôm nay tiểu tiện nhân tìm đến đây gì?
Liễu thị trong lòng càng nghĩ càng thấp thỏm lo âu.
Vân Sở Sở xoay như Liễu thị: “Ngươi liền hỏi tới gì ?”
Ánh mắt Liễu thị né tránh một chút, “Sở Sở về nhà đương nhiên là tới thăm mẫu , đúng ?”
Sắc mặt Vân Sở Sở biến đổi, đột nhiên cả hàn khí bức , ánh mắt nàng lạnh thấu xương: “Thăm ngươi? Mẫu ? Ngươi cũng xứng mẫu của ? Ngươi còn tự an ủi đấy, quả thực là về thăm ngươi, xem ngươi c.h.ế.t , để tiễn ngươi xuống đoàn tụ với nữ nhi của ngươi.”
Nguyên chủ đều gọi mụ là mẫu , nhưng độc phụ liền tròn trách nhiệm mẫu một ngày nào, một nhà tâm can đen tối, ngoài chèn ép nguyên chủ thì chính là ngược đãi nguyên chủ.
“Ngươi, ngươi cái gì?”
Liễu thị cũng biến sắc, mụ kinh hãi vạn phần Vân Sở Sở, chỉ nàng chất vấn nàng.
Cái gì gọi là xuống đoàn tụ với nữ nhi?
Tiểu tiện nhân thật sự g.i.ế.c Hân nhi của mụ ?
Liễu thị lập tức đau như d.a.o cắt, mụ túm lấy y phục của gắt gao chằm chằm Vân Sở Sở.
Vân Sở Sở một phát túm lấy y phục của mụ , đôi mắt hoảng hốt luống cuống của mụ , nghiêm túc : “Ngươi lầm, nữ nhi của ngươi c.h.ế.t trong bí cảnh , đáng tiếc c.h.ế.t trong tay .”
“Chuyện … thể, Hân nhi của …”
Đầu óc Liễu thị ong lên một tiếng, hình lung lay sắp đổ, nếu Vân Sở Sở xách mụ , mụ ngã .
Nhìn Liễu thị thống khổ như , trong lòng Vân Sở Sở rốt cục đạt một tia an ủi, nàng buông tay , Liễu thị liền ngã mặt đất.
Liễu thị giống như phát điên, trong miệng ngừng lẩm bẩm: “Hân nhi của thể c.h.ế.t… Không , Vân Sở Sở ngươi đang gạt , đang gạt đúng ?”
Liễu thị giãy giụa lên, cầu xin hỏi Vân Sở Sở.
“Sở Sở, đều là , tất cả những gì Hân nhi đều là do dạy, liên quan một chút nào đến nó, ngươi trách thì trách , nhưng Sở Sở, Hân nhi nó là ngươi, ngươi đừng đùa với , Sở Sở, ngươi đùa đúng ?”
Vân Sở Sở lạnh lùng Liễu thị, lạnh lùng : “Tại đùa với ngươi, nữ nhi của ngươi c.h.ế.t ngươi đều chấp nhận , ngươi liền từng nghĩ tới Phượng Vũ, nếu bà còn sống, tất cả của nữ nhi bà , bà ? Cùng là cha , các ngươi dám!!!”
Sao dám sống sờ sờ ngược đãi nguyên chủ đến c.h.ế.t?
“Ta, …”
Liễu thị giống như rút cạn tinh khí thần, cả nháy mắt già nua , mụ ngã trở mặt đất, hai tay run rẩy ôm mặt thất thanh rống.
Hồi lâu, Liễu thị ngừng , mụ Vân Sở Sở, mặt xám như tro tàn, mụ hận giọng : “Hân nhi c.h.ế.t cũng sống nổi nữa, Vân gia cũng ngươi diệt , Vân Sở Sở, nếu sớm như thế, liền thể nào giữ ngươi, con các ngươi đều là tai họa!”