Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:39:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cầm và Trình Văn Phong đều đính hôn , tại bọn họ vẫn đính hôn?
Chu Chí Viễn trả lời cô, dáng vẻ mơ hồ thẫn thờ của khiến trong lòng Tô Nguyệt cũng dâng lên nỗi bất an.
cũng vì buông sĩ diện, hai nổ chiến tranh lạnh.
Trong thời gian đó, Tô Cầm và Trình Văn Phong thuận lợi tổ chức lễ đính hôn, quy mô còn hoành tráng hơn cả đám cưới của khác, trâu bò đều g.i.ế.c mỗi loại một con, gà vịt ngỗng đếm xuể.
Tiệc đính hôn thông báo cho nhà họ Tô và nhà họ Chu, ngoài , hễ là quen đều mời, còn là kiểu cần tiền mừng nữa chứ.
Nghe những về kể , sính lễ đưa tới một nghìn tám trăm tám mươi đồng, riêng vòng vàng tặng ba đôi, Trình Lam bù thêm một đôi, ngoài còn nhẫn, dây chuyền, khuyên tai...
Đây mới chỉ là đính hôn thôi đấy, lúc kết hôn chắc chắn tặng nhiều hơn thế .
Có thể đây là đám cưới xa hoa nhất mà họ từng thấy trong nhiều năm qua, còn tiền mừng, thật là hào phóng!
"Vàng là giả đấy chứ? Trình Văn Phong còn chẳng việc , lấy nhiều tiền thế?" Chu Tú Phương phẫn uất bất bình.
Lời dứt, lập tức mắng bà : "Bà còn ? Trình Văn Phong mở hai cửa hàng ván gỗ , một chiếc xe tải lớn của riêng , còn mua cả một chiếc xe nhỏ nữa."
Nói xong tiếp lời: " , Trình Lam , hai đứa kết hôn xong là Trình Văn Phong sẽ thủ đô ăn, cửa hàng tìm xong cả , còn mua một căn nhà nữa, ngay sát cạnh Đại học Yến Kinh."
Chu Tú Phương kinh ngạc, há hốc miệng nên lời, nhớ sự tự tin đây của mặt Trình Lam, sắc mặt bà xám xịt khó coi vô cùng.
Cái con nhỏ nhà bà , khi bà chịu nhường vị trí công việc cho nó, nó bỏ trốn cùng cái thằng lông bông , lâu đưa về, quan trọng là m.a.n.g t.h.a.i .
Cái thằng lông bông thế mà , chính là vì nhắm trúng cái hộ khẩu thành phố của nhà họ, nếu Vương Châu Châu việc thì còn chẳng bằng đứa con gái nông thôn việc đồng áng, trực tiếp Chu Tú Phương tức ngất , vì sĩ diện bà đành c.ắ.n răng chịu đựng chẳng dám với ai.
Lúc bố Chu về đến nhà, Chu cũng kể chuyện Tô Cầm và Trình Văn Phong đính hôn, ngoài việc cảm thán con bé Tô Cầm gả chỗ , trong lòng bà còn chút cam tâm.
Phải rằng, Tô Cầm đây vốn hôn ước với Chí Viễn nhà bà.
Tô Nguyệt là sinh viên cao đẳng, cũng công việc chính thức, nhưng Tô Cầm là sinh viên của Đại học Yến Kinh, nếu Tô Nguyệt là bát cơm sắt thì Tô Cầm chính là đang bưng bát cơm vàng, hơn nữa mỗi tháng đều tác phẩm đăng báo, đây mà là con dâu bà thì bà cũng thể ưỡn n.g.ự.c tự hào!
"Đừng nữa, chuyện qua thì cho qua ." Bố Chu vẻ mặt phiền muộn, hỏi bà, "Chí Viễn và Tiểu Nguyệt bao giờ thì đính hôn? Mau ch.óng thu xếp cho xong chuyện , kẻo cho thối mũi."
Bên ngoài đang đồn rầm lên, nếu hai đứa thành thì mặt mũi bọn họ để ?
Mẹ Chu cũng còn tích cực thúc đẩy như nữa, nhất là khi nhà họ Tô một đống chuyện rắc rối, nhưng bố Tô mấy hỏi đến rõ ràng cũng chút hỏa khí, ước chừng là vì Tô Cầm đính hôn mời ông nên ông tranh .
"Lát nữa hỏi Chí Viễn xem." Thái độ của Chu hời hợt.
Đợi Chu Chí Viễn về, bà đề cập đến chuyện , mở miệng : "Con đính hôn nữa."
Mẹ Chu sững sờ: "Vì ?"
Dù Tô Nguyệt hiện tại xem bằng Tô Cầm, nhưng cũng là một sinh viên đại học, công việc chính thức, cũng dễ tìm .
Chu Chí Viễn thần sắc nhàn nhạt: "Không vì cả."
Chuyện ầm ĩ lên trong nhà họ Chu, cuối cùng kết thúc bằng việc Chu Chí Viễn đập bàn bỏ .
Anh xưa nay luôn là đứa con ngoan trong nhà, nho nhã lễ độ, hành động khiến nhà họ Chu một phen hú vía.
Chu Chí Viễn đêm đó thức trắng, cuộn tròn giường trong đau khổ, trong đầu là hồi ức về quá khứ giữa và Tô Cầm.
Một bên trói buộc, một bên đau đớn giãy giụa, lặp lặp trong những trận chiến tranh lạnh và giao tiếp với Tô Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-70.html.]
Tình trạng như bùng nổ khi Tô Cầm và Trình Văn Phong sắp kết hôn.
"Kết hôn ?" Chu Chí Viễn giống như một đòn giáng mạnh đầu, hình lảo đảo tại chỗ, sắc mặt tức khắc còn chút m.á.u.
" , chúng kết hôn, nếu thì chia tay!" Tô Nguyệt đưa tối hậu thư, để nhạo .
Chu Chí Viễn ánh mắt đờ đẫn bước về phía .
"Chu Chí Viễn!" Tô Nguyệt chạy tới chặn .
"Tránh !" Chu Chí Viễn hét lên một cách mất kiểm soát, đầy mặt đau khổ, nơi đáy mắt đỏ ngầu là oán hận và chán ghét, "Đều là tại cô, tất cả đều là tại cô!"
Tô Nguyệt dọa đến ngây tại chỗ.
Một Chu Chí Viễn như quá đỗi xa lạ với cô.
"Nếu cô, chúng còn thể ở bên , sự xuất hiện của cô nào cũng khiến đau đớn dằn vặt, tại chứ?" Chu Chí Viễn lớn tiếng chất vấn, "Từ khi cô xuất hiện, còn chủ chính nữa, nhưng thích rõ ràng là cô!"
"Chí Viễn—"
"Cút !"
Chu Chí Viễn đẩy mạnh Tô Nguyệt , loạng choạng chạy về phía .
Tô Nguyệt thấy thích cô, trong miệng là Tô Cầm ?
Cô giống như một đòn giáng mạnh, sắc mặt trắng bệch.
Chu Chí Viễn chạy một mạch đến nhà Tô Cầm, giơ tay gõ cửa.
Trong viện, chiếc bàn nhỏ đang bày biện những hộp trang sức vàng lớn nhỏ, mỗi một món đều tinh xảo đẽ.
Tô Cầm ngay ngắn, Trình Văn Phong đang đeo thử cho cô, chọn bộ trang sức phù hợp nhất để đeo cho đám cưới ngày .
"Cốc cốc cốc—"
"Có gõ cửa." Tô Cầm đặt gương xuống, dậy cửa, "Là cô tới ?"
"Chắc thế." Trình Văn Phong mở một chiếc hộp khác, đợi cô để giúp cô đeo thử.
Tô Cầm tới, đưa tay mở cửa, rạng rỡ ngoài, thấy là Chu Chí Viễn liền chút ngạc nhiên.
"Tiểu Cầm, —"
Chu Chí Viễn thấy Trình Văn Phong phía cô, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m lấy hết can đảm : "Em thể kết hôn ? Chúng chuyện nhé? Anh tại chúng trở thành thế , luôn thích là em, —"
Ánh mắt Trình Văn Phong lập tức đổi, sa sầm mặt mày bước nhanh tới.
Tô Cầm lên tiếng : "Anh nhầm chỗ , Tô Nguyệt, cũng thích ."
"Rầm—"
Cánh cửa lớn vô tình đóng sập .
Chu Chí Viễn ngay lập tức giống như cây lau sậy sương đ.á.n.h đổ, còn chút sức sống nào, thấy bên trong truyền đến tiếng trong trẻo và tiếng nũng nịu của Tô Cầm, như rơi hầm băng, lạnh thấu từ đầu đến chân.