Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:39:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu khí bàn ăn vô cùng kỳ quặc, đặc biệt là Hà Bằng nhận Lưu Thịnh thỉnh thoảng ném ánh mắt dò xét về phía , đôi chân thế mà run cầm cập.
Lưu Tiểu Yến cũng lo lắng khôn nguôi.
Chỉ Tô Cầm là thản nhiên ăn cơm, còn khen ngợi Lưu: "Bác nấu ăn ngon quá, thơm thật đấy."
"Ăn nhiều nhé." Mẹ Lưu hớn hở.
Lưu Thịnh thấy nụ ngớt mặt , ánh mắt bất giác dừng Tô Cầm, ánh mắt dịu đôi chút.
Giây tiếp theo, liền thấy Trình Văn Phong gắp một cái cánh vịt bỏ bát Tô Cầm.
"Cảm ơn ." Cô ngọt ngào cảm ơn.
Khóe môi Trình Văn Phong hiện lên ý : "Ăn ."
Lưu Thịnh thu hồi tầm mắt, cùng bạn bên cạnh trò chuyện bâng quơ vài câu.
Tô Cầm thấy Lưu Tiểu Yến và Hà Bằng thực sự quá căng thẳng, bèn bắt đầu khuấy động khí, liên tục khơi gợi chủ đề, cô hỏi Hà Bằng: "Xưởng của các hôm nay ạ?"
"Công việc của nhàn hạ, mấy ngày nay đều , tháng mới đến kỳ ghi điện nước." Hà Bằng cũng coi như lanh lợi, xong bổ sung, "Dạo cùng Văn Phong bốc vác hàng, dù ở nhà cũng rảnh rỗi."
Có công việc định, tan còn thêm chỗ khác, chứng tỏ là chí tiến thủ.
Mẹ Lưu liền hì hì đầu : "Còn hai công việc cơ , chăm chỉ hơn cái Tiểu Yến nhà bác nhiều."
"Tiểu Yến cũng chăm chỉ lắm ạ." Hà Bằng vội vàng .
" ạ, Tiểu Yến chẳng giúp bác bán rau ? Cô còn nữa mà." Tô Cầm tiếp lời, "Công việc của cô nhàn như Hà Bằng."
Mẹ Lưu: "Cũng đúng nhỉ."
Tô Cầm đang trò chuyện với họ, Trình Văn Phong gắp một miếng thịt bát cô, chẳng hề kiêng dè gì, tự nhiên cũng Lưu thấy, Lưu càng rạng rỡ hơn, nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ.
Bà lâu gặp Trình Lam, bà hai đứa ở bên .
Nếu gặp mặt cứ cằn nhằn chuyện suốt.
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, Lưu định bưng chậu bếp thì ở cửa lớn xuất hiện một bóng , Trình Lam tủm tỉm tới, tay còn xách một cái túi, : "Lần bảo gửi cho bà ít cà chua mà cứ bận mãi, đây , hôm nay hái cả một sọt lớn, vội vàng mang qua ngay."
Giọng của Trình Lam vang lên, Tô Cầm trực tiếp đờ , cô đang bàn ăn, kịp phản ứng gì.
"Văn Phong? Sao cháu ở đây?" Trình Lam lập tức thấy bóng dáng Trình Văn Phong, chủ yếu là vì lúc đang , khéo múc bát canh đặt mặt Tô Cầm.
Một dáng vẻ chăm sóc hết mực.
Trình Lam động tác của , dời tầm mắt sang bên cạnh , chỉ cảm thấy bóng lưng quen thuộc.
Tô Cầm cũng lúng túng, hào phóng , chào bà: "Đội trưởng Trình."
"Là cháu ?!" Túi cà chua Trình Lam cầm suýt chút nữa rơi xuống đất, mắt bà trợn tròn, giữa hai , chớp mắt liên tục.
"Ngồi xuống ăn cơm ." Mẹ Lưu chào mời bà.
Trình Lam còn nhớ là ăn cơm , ngơ ngác xuống, hai vẻ mật , kinh ngạc đến mức líu cả lưỡi.
"Cô." Trình Văn Phong nhíu mày trầm giọng, lên tiếng nhắc nhở bà.
Trình Lam lập tức hồi thần, nheo mắt rạng rỡ hết mức thể, khuôn miệng khép , khí cả bàn ăn đều nhờ cái miệng hoạt bát của bà mà sôi động hẳn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-66.html.]
Tô Cầm: "..."
Thì , nhiệt tình quá mức cũng khiến thấy sợ hãi.
Hơn nữa, Trình Văn Phong ?
Anh vẫn tỏ vẻ như chuyện gì, tiếp tục gắp thức ăn cho cô, chẳng hề "tình cảnh" mà hai đang đối mặt!
Tô Cầm dám biểu cảm của Trình Lam lúc , cứ gọi là tươi như một đóa hoa.
Bữa cơm kết thúc, mấy từ nhà họ Lưu , cần bọn họ Trình Lam cũng chuyện của Hà Bằng và Lưu Tiểu Yến.
"Cô , cô thấy thành công ?" Hà Bằng thấp thỏm hỏi.
Trình Lam bật : "Thành chứ, các cháu đều thành hết!"
Tô Cầm: "..."
Trình Văn Phong: "..."
Hà Bằng nhiều tầng ý nghĩa như , mặt lộ nụ ngốc nghếch, giơ tay gãi đầu: "Cháu cũng thành, đến lúc đó mời uống rượu mừng."
"Nhất định uống rượu mừng, tổ chức linh đình, nhất định thật lớn!" Trình Lam mặt mày rạng rỡ, đến mức khóe mắt rưng rưng, còn giơ tay lau .
Hà Bằng khó hiểu: "Cô ơi, cô thế?"
Trình Lam hít một thật sâu, đưa tay vỗ vai , tâm đắc : "Cô mừng cho cháu, thật đấy, bao, coi như cũng xứng đáng với bố cháu ."
"Hề hề hề—" Hà Bằng ngây ngô, "Tiểu Yến cô lắm, bố cháu chắc chắn sẽ vui lòng."
Trình Lam quẹt hai giọt nước mắt nơi khóe mi: "Cô cũng vui lắm."
Trình Văn Phong: "..."
Nửa tháng tiếp theo, Trình Lam thường xuyên chạy sang nhà Tô Cầm.
Hôm nay mang ít trứng gà, mai mang ít củ cải rau xanh, mốt mang ít dưa muối thịt hun khói, mấy ngày mang gạo dầu ...
Tô Cầm từ chối vài nhưng thực sự là thịnh tình khó khước, cô cũng bảo bà mang cho Trình Văn Phong.
Trình Lam xua tay: "Nó là đàn ông con trai, ăn cái gì chẳng tự mua ?"
"..."
Trước đây Trình Lam như , bà thường xuyên Trình Văn Phong là đàn ông thô lỗ, sống tạm bợ, hận thể sắp xếp cho việc.
Biết Tô Cầm ăn hết bốn con gà mái bà mang tới, Trình Lam liền bảo đây chuyện gì lớn, lập tức mang thêm ba con nữa tới.
Ăn nhiều một chút cho , tẩm bổ!
Vài ngày khi Tô Cầm nhập học, Trình Lam càng bận rộn hơn, chuẩn đồ dùng sinh hoạt cho cô, còn mua cho cô một bộ vỏ chăn, cắt vải mang qua đo dáng cô, là may cho cô mấy bộ quần áo mới.
"Đội trưởng Trình, cần ạ, cháu quần áo mới ." Tô Cầm khéo léo từ chối.
"Vải cắt xong cả , đều là mẫu mới nhất lấy từ chỗ quen đấy, là vải cả." Trình Lam tiến lên giúp cô đo vòng eo, còn khẽ , "Thủ đô là thành phố lớn, giàu nhiều lắm, đời bây giờ nịnh hót khinh nghèo, mua thêm mấy bộ quần áo , coi thường thì ?"
Có lẽ vì chạm động, Tô Cầm gì thêm, trong lòng dâng lên từng đợt sóng cảm xúc.
Từ nhỏ cô học tập xuất sắc, ở địa phương nhỏ thầy cô bảo vệ, ai coi thường cô, lên thành phố lớn, bạn cùng phòng gia cảnh đều , mà cô quả thực chỉ một cái là gia cảnh chẳng .