Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:38:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông cùng Tô Nguyệt chẳng thấy , cô về phía Trình Văn Phong, mở miệng hỏi: “Tiểu Cầm ?”

 

“Đi vệ sinh .” Trình Văn Phong nhàn nhạt trả lời.

 

Tô Nguyệt gật đầu, nở một nụ nhẹ nhàng : “Dạo tâm trạng kém, xem phim một chút, đúng lúc gặp bạn học nên cùng xem.”

 

Trình Văn Phong và Tô Cầm gần , luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, vẻ dễ gần, nhưng trực giác mách bảo cô rằng dễ chung sống.

 

Hơn nữa sẽ thiện cảm với cô , sẽ giúp ích nhiều cho cô .

 

Chu Chí Viễn hoãn việc đính hôn, là do nguyên nhân từ Tô Cầm , Tô Nguyệt trong lòng thực phục, càng lúc càng tiếp cận những thiết với Tô Cầm, tìm kiếm cảm giác thỏa mãn từ khác.

 

Nào ngờ, Tô Nguyệt dứt lời, ánh mắt sắc lẹm của Trình Văn Phong quét tới, giọng lạnh lùng cảnh cáo: “Mau . Tránh xa .”

 

Giọng điệu đó, giống như sợ hãi liên quan đến cô .

 

Đừng là Tô Nguyệt bỗng chốc sững sờ, ngay cả Tô Cầm cũng ngờ Trình Văn Phong bài xích Tô Nguyệt đến thế.

 

“Anh như chứ?” Tô Nguyệt đầy mặt ủy khuất, giọng điệu mang theo sự tố cáo dịu dàng.

 

Trình Văn Phong thấy , nếp nhăn giữa lông mày càng sâu hơn, chẳng thèm suy nghĩ, nhấc chân bỏ luôn, khi thấy Tô Cầm ở cách đó xa, thần sắc chút hoảng loạn luống cuống, bước nhanh về phía .

 

“Về thôi .” Tô Cầm mỉm .

 

Hai một đoạn đường, Trình Văn Phong vội vàng : “Cô tự tới, chuyện với cô .”

 

“Vâng.”

 

Trình Văn Phong sợ cô trong lòng vẫn còn suy nghĩ, tiếp: “Chắc chắn là cô hại !”

 

Nói đến đây, trong ánh mắt lập tức hiện lên một vẻ u ám.

 

“Phụt ——” Tô Cầm nhịn bật thành tiếng, khi lời thực sự là nghiến răng nghiến lợi với Tô Nguyệt.

 

Tô Nguyệt ước chừng chỉ lấy lòng một chút, hoặc là thăm dò quan hệ của hai , Trình Văn Phong trực tiếp liệt cô danh sách đen luôn .

 

Xem thực sự sợ cô hiểu lầm.

 

Thấy Tô Cầm , tảng đá trong lòng Trình Văn Phong mới từ từ hạ xuống, lén cô mấy cái, đang , nhân lúc màn đêm mờ ảo, bàn tay đang buông thõng chớp lấy thời cơ, chộp sang bên cạnh một cái.

 

Khi bao bọc bàn tay mềm mại xương của cô trong lòng bàn tay, tim Trình Văn Phong ngừng đập loạn, theo bản năng dùng thêm chút lực, sợ cô đau nên chút cẩn thận.

 

“Lòng bàn tay mồ hôi kìa.” Tô Cầm cong mắt, ghé sát khẽ .

 

Trình Văn Phong: “......”

 

Vành tai ửng lên một vệt đỏ hồng, may mà là ban đêm, nếu phát hiện .

 

Không lời tỏ tình oanh oanh liệt liệt, lời hứa hẹn thâm tình sâu sắc, chỉ sự bụng vụng về của Trình Văn Phong dành cho cô, Tô Cầm thừa nhận dùng một chút tâm kế, hai coi như xác lập quan hệ.

 

Trình Văn Phong dường như bận tâm đến chút tâm kế , khuôn mặt thường xuyên lạnh lùng của cứ thấy cô là nở nụ , chút ngây ngô.

 

Anh bận rộn với công việc, hàng chở hết, Tô Cầm thì nhàn rỗi, còn việc ôn tập, chỉ cần và vẽ tranh. Nhờ thói quen hình thành từ việc ôn tập, bây giờ cô nhiều thời gian luyện chữ sách, cho nên vẫn thường đến hiệu sách.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-62.html.]

Buổi sáng Trình Văn Phong dậy sớm, khi Tô Cầm mơ màng tỉnh dậy, dậy từ lâu , thấy tiếng gõ cửa, mở cửa thấy xách theo bữa sáng và nửa bó củi.

 

Cô dụi dụi mắt, bận rộn, còn vo gạo nấu cơm cho cô.

 

“Em ăn gà xào khoai tây .” Tô Cầm nhấm nháp miếng bánh bao thịt, mơ tưởng đến đùi gà.

 

Mấy ngày ăn.

 

May mà dọn ngoài ở , nếu Liễu Mai cho cô ăn rau xanh hai mươi lăm ngày một tháng, đối với một thích ăn thịt thì thật là tàn nhẫn.

 

Trình Văn Phong: “Lát nữa về sẽ g.i.ế.c gà.”

 

“Không để để đẻ trứng ? Chỉ còn một con đó thôi.”

 

Trình Lam Tết bắt cho hai con, đó mang đến hai con, ba con chui bụng cô , chỉ còn một con thôi.

 

“Không cần .” Trình Văn Phong trả lời chút do dự, thản nhiên định đoạt phận của con gà mái .

 

Sau khi nấu cơm xong, bước nhanh rời , thể thấy là đang vội.

 

Tô Cầm ở bàn, ăn xong bánh bao thịt đang bóc trứng gà, trứng gà là con gà mái đó mới đẻ sáng nay, vô cùng tươi ngon.

 

mới c.ắ.n một miếng, tiếng gõ cửa truyền đến.

 

Tô Cầm lập tức dậy cửa, ngọt ngào: “Sao ——”

 

hết câu, thấy ở cửa, động tác c.ắ.n trứng gà đều dừng , khuôn mặt chút thẹn thùng.

 

Trình Lam cũng chú ý, tay trái bà xách một cái túi bao tải, tay xách một con gà mái già, vẻ mặt đầy thắc mắc : “Văn Phong nhà cô sáng sớm , giờ chẳng thấy ở nhà nữa.”

 

Tô Cầm định tiếp lời thì bà lẩm bẩm: “Cứ bận rộn ngược xuôi, cũng chẳng thấy rước cô vợ nào về, lo c.h.ế.t cô mất thôi!”

 

“......” Tô Cầm nuốt những lời định xuống, sang thứ bà xách tới, “Cô mang gì tới ạ? Nhiều thế .”

 

“Con gà mái già là cho con đấy, chẳng ? Thi xong bồi bổ cho con một chút, còn một ít dầu lạc và dưa muối, cô chẳng định mang qua cho nó ? Chẳng ai ở nhà cả.” Trình Lam đặt con gà mái già sang một bên, tiếp lời.

 

Tô Cầm thực chìa khóa nhà Trình Văn Phong, nhưng cô , lúc chắc chắn là thể , nếu nhất thời cô đối mặt với Trình Lam thế nào.

 

“Hôm nay g.i.ế.c gà nấu luôn .” Trình Lam xong liền hỏi: “Biết g.i.ế.c gà ?”

 

Tô Cầm lắc đầu.

 

“Tiếc là bây giờ còn sớm, nếu giúp con g.i.ế.c .” Trình Lam nghĩ một lát, “Hay là lát nữa Văn Phong nhà cô về, con bảo nó g.i.ế.c giúp.” Bà sợ Tô Cầm ngại nên còn : “Nó nhiệt tình lắm, nếu một cô bé như con loay hoay.”

 

Tô Cầm gật đầu: “Cảm ơn trưởng ca Trình.”

 

Trình Lam còn với cô: “Cô còn bắt bốn con gà để ở chỗ Văn Phong nhà cô, nếu con ăn thì cứ sang chỗ nó mà bắt, nó cũng chỉ nuôi thôi, chắc chắn sẽ ăn .”

 

Lời khiến Tô Cầm thẹn thùng cúi đầu.

 

Thực bốn con gà đó chỉ còn một con thôi, cô vốn dĩ dự định hôm nay sẽ ăn thịt nó đấy.

 

Trình Lam còn dạo trung tâm thương mại, đặt đồ xuống liền ngay, chỉ dặn Tô Cầm khi Trình Văn Phong về thì sang bảo một tiếng.

 

 

Loading...