Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:38:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Là cô vô dụng, cô với bố cháu mà ——” ...... Cuộc trò chuyện giữa Tô Cầm và bố Tô kết thúc trong vui.

 

Bố Tô cuối cùng buông lời tàn nhẫn: “Cũng tự xem bao nhiêu cân lượng, cô tưởng cô bản lĩnh như Tô Nguyệt chắc? Tỉnh táo cái đầu , nghĩ cho kỹ hãy đến tìm !”

 

Trước khi đến, bố Tô còn tưởng Tô Cầm sẽ mang ơn đội nghĩa, lập tức đồng ý yêu cầu của ông , vui mừng khôn xiết chờ tiếp quản công việc. Nếu vì ông con trai, Triệu Dũng đáng tin, thì thể đến lượt Tô Cầm.

 

Cứ như , đợi đến khi Tô Cầm dọn về, căn nhà nó mua sẽ bán , cũng thể đưa cho ông một khoản tiền.

 

Không ngờ chạm một mũi đầy bụi xám, mặt bố Tô lạnh như băng, mang theo một bụng hỏa khí về phía phòng sửa chữa.

 

Tô Cầm mới xưởng, học việc bên trong giơ ngón tay cái lên, mở miệng chúc mừng: “Sư phụ Tô, con gái của bác thật sự quá lợi hại.”

 

Bố Tô tưởng đang về Tô Nguyệt phân công công tác, sắc mặt dịu đôi chút: “ đứa trẻ đó tồi mà, tòa soạn tạp chí sớm đăng bài của nó .”

 

Tuy đều là công nhân chính thức, nhưng Tô Nguyệt tòa soạn tạp chí, đó là văn hóa. Một bát cơm sắt chắc chắn.

 

Nếu Tô Nguyệt thích Chu Chí Viễn, ông còn cảm thấy nhà họ Chu xứng!

 

đúng đúng, tòa soạn tạp chí sớm đăng bài của cô .” Người học việc nghĩ một lát, “Đăng nhiều nhất chắc là tranh vẽ nhỉ?”

 

“Là tranh thiếu nhi.” Vị sư phụ già dừng động tác tay, “Không ngờ đấy, trong xưởng chúng thể xuất hiện loại nhân tài .”

 

Nói xong, ông vẻ mặt hâm mộ về phía bố Tô: “Cậu em , phúc nhé.”

 

Bố Tô hiểu, tưởng là nhầm lẫn: “Mọi đang ai cơ?” Tô Nguyệt đang ở trường, trong xưởng cái gì?

 

“Tô Cầm con gái bác sư phụ Tô?” Người học việc khó hiểu.

 

Mặt bố Tô xị xuống: “Nó nữa?”

 

Người học việc thấy bố Tô vẫn , vội vàng chạy tới, hai mắt hưng phấn tự hào : “Chị Tô Cầm thi đỗ hạng hai thành phố, sắp học ở Đại học Yên , cả xưởng ai cũng hết, xưởng trưởng tối nay sẽ b.ắ.n pháo hoa ăn mừng!”

 

Tin tức Tô Cầm đạt hạng hai thành phố, còn thi đỗ Đại học Yên nhanh ch.óng lan truyền.

 

Tối hôm đó, xưởng đồ hộp b.ắ.n mấy đợt pháo hoa lớn.

 

“Đùng —— đùng đùng —— đùng đùng đùng ——”

 

Từng bông pháo hoa rực rỡ sắc màu nở rộ giữa trung, thắp sáng màn đêm đen kịt, đều đang chiêm ngưỡng cảnh tượng rực rỡ tráng lệ .

 

Tô Cầm trở thành tâm điểm bàn tán của . Đó là Đại học Yên, là giấc mơ hóa rồng của vô bậc phụ .

 

Xưởng trưởng yêu cầu luôn chú ý đến hình tượng, bởi vì xưởng của bọn họ thể sẽ chú ý theo, mỗi một đều nghiêm túc ứng phó.

 

Quả nhiên, ngày hôm liên tục phóng viên và đài truyền hình đến phỏng vấn Tô Cầm và công nhân trong xưởng.

 

Tiếp đó, nội dung phỏng vấn còn các tòa soạn báo và tạp chí lớn đăng tải, Tô Cầm bỗng chốc trở thành nổi tiếng.

 

Khoảng thời gian đó, xưởng đồ hộp của bọn họ náo nhiệt cực kỳ, lãnh đạo tỉnh đến, lãnh đạo thành phố cũng đến, mở miệng là khen bọn họ , còn mang tiền thưởng đến cho Tô Cầm.

 

Xưởng trưởng cũng đại diện xưởng tặng tiền thưởng cho Tô Cầm, ba câu rời việc cô là đồng chí , ở đài phát thanh càng nhấn mạnh nhiều : “Mọi học tập đồng chí Tô Cầm, học bao giờ là muộn. Là vàng thì ở cũng thể tỏa sáng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-57.html.]

 

Với tư cách là bố của Tô Cầm, bố Tô cũng “nở mày nở mặt” một thời gian, khi lãnh đạo tỉnh xuống, xưởng trưởng đặc biệt mời bố Tô đến để thăm hỏi.

 

Cũng phóng viên đợi ở cổng xưởng, phỏng vấn bố Tô.

 

Bố Tô tự đuối lý, thấy của tòa soạn và đài truyền hình, đáy mắt chột né tránh, cúi đầu bỏ chạy, lén lút về nhà.

 

Liễu Mai nấu cơm, thấy ông về cũng chẳng sắc mặt gì: “Xem ông thể để Tô Cầm tiếp quản công việc của ông , lợi hại thế , thèm gì cái chân tiếp quản trong xưởng?”

 

, sự cam tâm trong lòng sắp nhấn chìm bà đến nơi.

 

Tại đột nhiên thể tiếp quản nữa? Vậy những năm nay bà hầu hạ bố Tô là vì cái gì? Con trai tiền sính lễ, tiền sính lễ của chính bà thì đưa cho Tô Cầm, trang sức vàng cũng mất sạch.

 

Đến cuối cùng là công cốc, ngày tháng sống thế nào đây?

 

Bố Tô đen mặt, thèm để ý đến bà .

 

“Ông chứ?!” Giọng Liễu Mai sắc lẹm, tức giận đến mức ngũ quan vặn vẹo, “Ông còn giấu để nó tiếp quản, nó tiếp quản , mấy đồng tiền hưu của ông cái gì? còn sống với ông để gì?”

 

Ký túc xá đều là của xưởng, đến lúc đó còn sắp xếp thế nào, Liễu Mai nghĩ đến, cơn giận bùng lên hừng hực, cả sắp nổ tung.

 

Bố Tô bộ dạng như mụ đàn bà chanh chua của bà , ánh mắt đầy vẻ chán ghét.

 

“Ông trả tiền cho , trả tiền cho ,” Liễu Mai túm c.h.ặ.t bố Tô, giằng co ngừng, “Còn vàng của nữa, trả cho !”

 

Nếu tiền và vàng đó, con trai bà chừng thể kết hôn , phía nhà gái cũng cần bỏ đứa trẻ mà chia tay.

 

Liễu Mai nghĩ đến những chuyện , tinh thần sụp đổ.

 

Bố Tô mắng lớn: “Cút !”

 

Khi Triệu Dũng còn ở đây, ông đ.á.n.h nên thể hiện, bây giờ chỉ một Liễu Mai ở nhà, ông chẳng thèm nhường nhịn nửa phân.

 

Liễu Mai vẫn còn giằng co với ông , bố Tô thẳng tay tát một cái: “Làm loạn, loạn cái gì, còn chẳng tại cưới cái thứ xui xẻo như bà về ! Đừng tưởng bà sớm c.h.ế.t để nhắm công việc và căn nhà của !”

 

Đều là vì Liễu Mai mà ông mới đuổi Tô Cầm , biến thành bộ dạng .

 

Nếu , bây giờ ông đến mức khó xử thế ? Sớm cùng Tô Cầm hưởng thụ sự hâm mộ của , chừng còn tăng lương, chứ chê thế !

 

Hai đang loạn thể tách rời, ngoài cửa truyền đến một tiếng hỏi thăm lịch sự: “Xin chào, cho hỏi đây nhà của Tô Cầm ạ?”

 

“Ai đấy?” Bố Tô dừng động tác đ.á.n.h Liễu Mai.

 

Đối phương lập tức : “Chúng là phóng viên của Nhật báo Giang Đông, đến nhà Tô Cầm phỏng vấn một chút, cùng bác trò chuyện về việc giáo d.ụ.c cô , bác tiện ạ?”

 

Họ hiển nhiên là Tô Cầm dọn ngoài, càng bố Tô và Liễu Mai căn bản là vợ chồng rổ rá cạp .

 

Những lời , khác gì tát mạnh một cái mặt hai .

 

Đừng là phỏng vấn để khoe khoang, hai hận thể tìm cái lỗ nào chui xuống, nếu đều sẽ mất mặt nhân dân cả nước.

 

 

Loading...