Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:38:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Góc bàn, lò nướng đang đun đồ, trong khí phảng phất mùi hoa nhàn nhạt.
Cô đang nấu hoa.
Người nhà họ Chu đều Tô Cầm chuyển ngoài, còn mua một căn nhà, còn đang cộng tác bài cho tòa soạn báo, chắc là thể tự nuôi sống bản .
bọn họ tính tính cũng ngờ Tô Cầm sống một cuộc sống thoải mái dễ chịu như , buổi chiều còn ăn trái cây, uống hoa và ăn bánh trứng.
Quá xa xỉ .
So với sự gà bay ch.ó sủa hiện tại của nhà họ Tô, bọn họ thể cảm thấy Tô Cầm chẳng hề ngu ngốc chút nào, thông minh lắm, căn bản can dự .
Ngược là Tô Nguyệt, dăm bữa nửa tháng về một , cuốn mớ chuyện rắc rối nhà họ Tô, thông gia như thật phiền phức.
Tô Cầm để ý đến lời chào hỏi khách sáo của bọn họ: "Cháu còn sách, cãi thì ơn chỗ khác mà cãi."
Vương Châu Châu nhân lúc bọn họ đang ngại ngùng, co giò chạy mất.
Chu Chí Viễn Tô Cầm vẫn đang ngẩn , Chu vội vàng với : "Con còn đực đấy gì, mau đuổi theo chứ!"
"Nhanh, nhanh, nhanh lên." Bố Chu cũng thúc giục.
Chu Chí Viễn vẫn Tô Cầm thêm mấy cái, lúc mới cửa đuổi theo.
Bố Chu nghĩ đến thằng ranh con ở sân bên cạnh vẫn còn đó, dám để Vương Châu Châu trèo tường chạy, tức giận sang sân bên cạnh, bắt lấy .
Mẹ Chu để tránh khó xử, cũng theo bố Chu.
Trong sân chỉ còn Chu Tú Phương và Tô Cầm, bà từ khi thấy Tô Cầm thì nửa ngày nên lời, hình cứng đờ vô cùng, nhà họ Chu đều ngoài , bà cũng về phía cửa.
Đi đến cửa, Chu Tú Phương dừng , xoay Tô Cầm, mấp máy môi, dường như lời .
Cuối cùng, bà vẫn gì, xoay bỏ .
Chương 19 Nữ phụ độc ác ở thập niên 80 (19)
Đêm ngày thi đại học, Trình Văn Phong còn lo Tô Cầm ngủ , sợ cô quá căng thẳng.
Thực tế cô ngủ ngon, lúc dậy khẩu vị cũng , ăn bánh bao và sủi cảo Trình Văn Phong mua cho, còn uống cả sữa đậu nành.
Trình Văn Phong đưa Tô Cầm đến trường thi, cô ở bên trong thi, ở bên ngoài đợi.
Hai ngày liên tiếp đều như .
Môn thi cuối cùng kết thúc, Tô Cầm khỏi trường thi thấy Trình Văn Phong, mặt vô thức nhuộm nụ , bước chân nhẹ nhàng đến mặt , lông mày thanh tú cong cong : " bài , hầu như câu nào cả!"
"Vậy nhất định sẽ đạt thành tích ." Lời của Trình Văn Phong đầy khẳng định, đồng thời mang theo sự tán dương, "Tuy nhiên cô nỗ lực như , đó cũng là điều xứng đáng."
"Thành tích học tập của luôn mà." Tô Cầm kìm mà , còn chút đắc ý nhỏ.
Từ nhỏ đến lớn, thành tích của cô đều đầu, giáo viên và lãnh đạo nhà trường đều cô, nhưng từng nào ăn mừng cho cô.
Tô Cầm nhận hớ, định mở miệng bù đắp thì Trình Văn Phong vẻ mặt bình thường tiếp lời: "Thành tích học tập của luôn ."
"Học tra ?" Tô Cầm .
Trình Văn Phong chút bối rối nhỏ: "Chắc là ?" Sau đó chuyển chủ đề, "Trưa nay ăn gì? Chiên cho cô hai quả trứng, ăn mừng vì thi một trăm điểm."
"Phì—" Tô Cầm bật , đưa tay che trán, "Nóng quá, về ."
"Ừm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-53.html.]
Trình Văn Phong bóng lưng cô, tuy thắc mắc về lời của cô nhưng bao giờ để bụng, ngược vì cô vui mà khóe miệng nhếch lên.
Hai trở về, khi ngõ nhỏ, Trình Văn Phong thấy Chu Chí Viễn ở phía , nụ bỗng chốc thu .
Chu Chí Viễn thấy hai cùng trở về, biểu cảm phức tạp.
"Anh đến đây gì?" Tô Cầm vẻ mặt thèm tiếp đón.
Chu Chí Viễn thu ánh mắt đang đ.á.n.h giá Trình Văn Phong, chuyển sang Tô Cầm, giọng điệu áy náy: "Hôm đó gây rắc rối cho cô, thật sự xin ."
"Không , quên từ lâu ." Tô Cầm chẳng bận tâm.
Chu Chí Viễn Tô Cầm với vẻ mặt xa cách, l.ồ.ng n.g.ự.c đè nén, chủ động thêm: "Châu Châu trốn mất mấy ngày, tham gia thi đại học, sáng nay mới tìm thấy, may mà ."
"Thế thì ." Tô Cầm lấy lệ, qua mở cửa.
Chu Chí Viễn theo cô, mà cô cũng chẳng ý định mời nhà, ngược hỏi: "Anh đến đây chỉ để với những chuyện thôi ?"
"Bác Tô bệnh, cô ?" Chu Chí Viễn hỏi thăm.
Tô Cầm trả lời dứt khoát: "Không ."
"Mấy ngày nay bác , là tim khó chịu, giường mấy ngày mà thấy đỡ, nếu cô rảnh thì về thăm bác ?"
"Chẳng Tô Nguyệt ?" Tô Cầm cảm xúc xong, lạnh một tiếng hỏi, "Ông bảo đến ? Hay là tự thông minh?"
Lời của cô mang tính mỉa mai đầy đủ, Chu Chí Viễn vẫn cứng đầu : "Dù thế nào nữa, bác cũng là bố cô."
"Anh lòng như , là con trai ông để dưỡng già cho ông ?" Tô Cầm nửa nửa một câu.
Chu Chí Viễn nhất thời nên lời.
Anh thể con trai cho bố Tô .
"Không bằng lòng ?" Tô Cầm nhướn mày, giễu cợt , "Anh bằng lòng thì quản chuyện bao đồng gì? Nhiệt tình đóng vai thánh mẫu bạch liên hoa ?"
Cô xong, chẳng thèm để ý đến biểu cảm của Chu Chí Viễn, sân, đóng sầm cửa .
Chu Chí Viễn từ chối thẳng thừng, ánh mắt ảm đạm thất vọng, ngoảnh Trình Văn Phong, đối phương từ lúc nào đến cổng đối diện, cũng trong .
Hai là hàng xóm đối cửa ?
Chu Chí Viễn rõ cảm giác trong lòng lúc , mừng vì bọn họ chỉ là hàng xóm đối cửa, ghen tị vì bọn họ ở gần như thế.
Anh khỏi nhớ nhung, đây hai gia đình bọn họ cũng như .
Chu Chí Viễn dâng lên sự mờ mịt, đồng hành cùng nó còn sự hoang mang luống cuống, sợ thấy thần sắc lạnh lùng của Tô Cầm nhưng bất lực thể thoát khỏi cảnh hiện tại.
Anh thất thần trở về nhà, thấy Tô Nguyệt đang sô pha cùng Chu.
Mẹ Chu thấy Chu Chí Viễn về, vẻ mặt vui mừng với : "Tiểu Nguyệt phân công tòa soạn báo của các con việc đấy, hai đứa thể việc cùng một nơi."
Tô Nguyệt rủ mắt, khóe miệng nở nụ thẹn thùng.
Có thể thấy, cô hài lòng mong đợi.
"Chúc mừng em." Chu Chí Viễn nặn một nụ , với Tô Nguyệt.
Nụ mặt Tô Nguyệt dần thu , cảm thấy thể hiện khách sáo và bình thản, chẳng chút phấn khích nào, một trái tim từ từ chìm xuống.