Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:38:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" sắp nghỉ việc ." Trình Văn Phong với cô.

 

Tô Cầm ngạc nhiên, chỉ hỏi: "Vậy định gì? Vận chuyển gỗ tấm ?"

 

"Ừm," Trình Văn Phong gật đầu, "Bây giờ cửa hàng gỗ tấm ít, khách hàng cơ bản thể đến tận xưởng , gian thao tác bên trong lớn, lợi nhuận cao, hơn ở xưởng nhiều."

 

"Thế thì quá, nên riêng từ sớm mới , công nhân tạm thời ở xưởng thì tiền đồ gì chứ?" Tô Cầm lo lắng như Trình Lam, cứ để cầu sự định.

 

Tô Cầm thậm chí còn cổ vũ .

 

Điều khiến đôi lông mày của Trình Văn Phong nhướng lên, cô luôn thể mang bất ngờ cho .

 

Thực cho cô , từ lâu coi trọng mấy chục đồng tiền lương một tháng đó, chỉ vì cô ở đó, bây giờ bận rộn xuể , buộc nghỉ việc ở xưởng.

 

Mà Tô Cầm cũng sắp thi đại học , nỗ lực hơn nữa trong sự nghiệp.

 

Đợi cô lên đại học, thể , luôn gánh vác trách nhiệm.

 

Trình Văn Phong nghĩ xa hơn, càng tương lai với cô.

 

"Mấy ngày nữa là thi đại học , cô đừng học vất vả quá, hãy giữ tâm trạng thoải mái." Trình Văn Phong lên tiếng dặn dò cô, tiện thể còn , "Đồ ăn cũng ăn thanh đạm một chút, tránh ảnh hưởng đến kỳ thi."

 

Tô Cầm tuy chút hụt hẫng nhưng phản bác.

 

Trình Văn Phong để cô ăn uống đạm bạc quá, cá thịt tôm thiếu, chỉ là cách từ khoanh đỏ cay nồng chuyển sang hấp tỏi thanh đạm.

 

Tô Cầm đây luôn ru rú trong phòng học bài, bí bách lắm.

 

Sắp thi đại học , cũng thiếu mấy ngày khổ học , cô bèn bê bàn ngoài, trong sân, sưởi nắng chiều, thổi gió hiu hiu, xem vở ghi chép những sai và học thuộc các tư liệu văn mẫu cũng như từ ngữ .

 

Trình Văn Phong tới thấy cô như , lấy một cái lò nướng nhỏ, cho than củi nhóm lửa, ban đầu chỉ định nướng cho cô mấy củ khoai lang ăn.

 

Tô Cầm thấy xong dường như nghĩ gì đó, cô nhà, lấy hũ gốm , bắt đầu nấu hoa.

 

Ngửi mùi thơm ngát, Tô Cầm chỉ cảm thấy một sự sảng khoái.

 

Trình Văn Phong một lát , bưng cho cô ít trái cây, đặt lên bàn: "Ăn một chút thôi, đừng ăn nhiều quá."

 

"Được." Cô ngoan ngoãn gật đầu.

 

Trình Văn Phong: "Ăn bánh khoai lang trứng bánh trứng hành thơm?"

 

Hôm nay mua trứng và bột mì, dự định cho cô ít đồ ăn xế chiều.

 

"Bánh trứng hành thơm." Tô Cầm tiếp lời.

 

Trình Văn Phong .

 

Tô Cầm bóng lưng rời , trái cây rửa sạch bàn, bên cạnh là hoa đang sôi sùng sục, cảm thấy cuộc sống thật thoải mái .

 

Dù bận rộn nhưng tâm trạng thư thái.

 

Chẳng mấy chốc, Trình Văn Phong bưng bánh trứng hành thơm sang, đặt lên bàn cô: "Ăn lúc còn nóng , lát nữa nguội sẽ ngon ."

 

" học thuộc đoạn xong sẽ ăn." Cô .

 

Trình Văn Phong cũng thúc giục: " ngoài một chuyến , chuyến gỗ tấm cần vận chuyển, tối muộn mới về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-52.html.]

 

"Được, đường cẩn thận nhé."

 

" ngoài , nhớ đóng cửa ." Một cô ở nhà, Trình Văn Phong yên tâm.

 

"Ừm."

 

Tô Cầm chằm chằm đề thi, tiện miệng đáp một tiếng, dự định học thuộc xong đoạn sẽ dậy đóng cửa.

 

Trình Văn Phong mới chân , chân sân bên cạnh truyền đến tiếng đập cửa kịch liệt, một Chu Tú Phương mà là mấy .

 

Tô Cầm đặt đề thi xuống, định dậy xem chuyện gì xảy thì thấy Vương Châu Châu đang từ bức tường bao ngăn cách bò sang phía nhà cô, hình con bé run rẩy, dường như thể ngã xuống từ bức tường bất cứ lúc nào.

 

"Em đang ? Mau ." Tô Cầm nghiêm giọng ngăn cản.

 

Khi cô đang thì bên ngoài cũng truyền đến một tiếng gọi: "Cô ơi, cháu thấy Châu Châu bò sang sân nhà bên cạnh ."

 

Giọng hình như là Chu Chí Viễn.

 

"Cái đứa con gái đê tiện ! Xem tao đ.á.n.h gãy chân mày !" Chu Tú Phương nghiến răng nghiến lợi, hùng hùng hổ hổ chạy sang sân bên cạnh.

 

Khi Trình Văn Phong ngoài, cửa đang để khép hờ, một đám đẩy một cái là mở .

 

Vương Châu Châu màng đến sự ngăn cản của Tô Cầm, từ tường nhảy xuống, Chu Tú Phương dẫn theo nhà họ Chu cũng xông trong sân.

 

Thấy Vương Châu Châu quả nhiên ở đây, trong mắt Chu Tú Phương còn ai khác, trợn mắt giận dữ, tức đến mức run rẩy, tiến lên một cái liền túm lấy tóc Vương Châu Châu, quật mạnh lên lưng mấy phát: "Mày còn dám chạy nữa hả? Mày đê tiện đến thế , rời xa nổi đàn ông ?"

 

"Mày trốn cơ đấy? Hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày, đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ nhục gia môn nhà mày mới thôi."

 

"Đừng ngăn tao, tao đ.á.n.h c.h.ế.t nó."

 

......

 

Trong sân nhất thời tràn ngập tiếng c.h.ử.i rủa gần như mất trí của Chu Tú Phương và tiếng lóc của Vương Châu Châu, Chu Chí Viễn và bố Chu vội vàng lên tách hai .

 

"Sao tao sinh cái đồ nhục gia môn như mày chứ? Biết thế tao bóp c.h.ế.t mày cho rảnh nợ ." Chu Tú Phương vẫn ngừng mắng nhiếc.

 

Vương Châu Châu , vẻ mặt vẫn đầy cố chấp, thậm chí còn quỳ xuống mặt Chu Tú Phương: "Mẹ, cứ để con gả cho . Con t.h.a.i , con gả cho , chịu bao nhiêu khổ cực con cũng cam lòng, cầu xin đừng quản con nữa."

 

Chu Tú Phương đương nhiên Vương Châu Châu t.h.a.i , nhưng bà giấu giếm với ai, chỉ dự định bảo con bé lén phá bỏ, gả chồng sinh con như bình thường.

 

Vương Châu Châu vì gả cho tên du thủ du thực đó mà toẹt mặt nhà họ Chu, khiến Chu Tú Phương tức đến phát điên, vùng khỏi tay bố Chu định lên đ.á.n.h c.h.ế.t con bé.

 

"Mọi thể ngoài cãi ?" Tô Cầm bên cạnh lên tiếng.

 

Người nhà họ Chu theo hướng phát âm thanh, thấy chuyện là Tô Cầm, thần sắc còn rực rỡ hơn cả bảng pha màu.

 

Chuyện mất mặt như thế Tô Cầm bắt gặp, điều đối với Chu Tú Phương còn khó chấp nhận hơn cả việc g.i.ế.c bà , bà c.h.ế.t trân tại chỗ, da mặt tím tái, giống như quả bóng , khí thế còn chút nào.

 

Vẫn là Chu mặt xoa dịu khí: "Tiểu Cầm, hóa cháu chuyển đến đây ở , bác cũng lâu gặp cháu."

 

để dấu vết quan sát xung quanh.

 

Căn nhà tuy chút niên đại nhưng rõ ràng sửa sang , cửa chính và cửa sổ đều mới tinh.

 

Trong sân đặt một cái bàn, bên đặt các loại sách và đề thi, trong rổ nho, cam và dâu tây, bên cạnh còn bánh trứng.

 

 

Loading...