Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:38:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cầm: "Không , ảnh hưởng gì."
"Nghe giọng điệu , cô cảm thấy nhất định sẽ đỗ đại học ?" Chu Tú Phương tiên tâng bốc cô lên, đội cho cô một cái mũ cao.
"Cũng bây giờ thi đại học, ảnh hưởng gì mà." Tô Cầm lười bà lải nhải, chuyển chủ đề, " , Châu Châu nhà bà ôn thi đại học thế nào ?"
"Tất nhiên là , dù thì Tô Nguyệt bổ túc cho con bé cả một mùa hè mà." Chu Tú Phương bắt đầu khoe khoang, "Lần nào thi thử cũng khá, nhất định sẽ đỗ đại học, ở nhà cũng ngày ngày học tập, xót hết cả ruột, bảo con bé ngoài dạo một chút mà nó cũng chịu."
"Em ngày nào cũng ru rú ở nhà ? Thế thì chắc chắn là nhầm ."
Tô Cầm dứt lời, vô thức về phía cô, ngửi thấy một mùi kịch .
Chu Tú Phương vẫn gì: "Ý cô là ?"
"À, mấy tháng nay thỉnh thoảng thấy một giống Châu Châu căn nhà thứ ba phía trong ngõ Bắc Nam, cứ tưởng em đến tìm bạn chơi." Tô Cầm tùy tiện .
Sắc mặt Chu Tú Phương biến đổi, vội vàng phản bác: "Cô đừng bừa, Châu Châu nhà chúng chẳng cả! Mỗi ngày đều đang nỗ lực học tập! Không hề mấy chuyện lung tung vớ vẩn ."
Chính vì bà phản ứng quá mạnh mẽ nên ngược khiến cảm thấy kỳ lạ, nhưng Tô Cầm cũng tiếp lời, tiếp tục việc của .
Sau khi tan , Tô Cầm về nhà.
Trình Văn Phong đợi cô ở trong ngõ từ sớm, khi thấy , Tô Cầm rạng rỡ chào đón: "Sao về nhanh thế?"
"Vừa mới đến." Anh .
" tan là về ngay, bọn họ đều nhanh bằng , thế mà còn nhanh hơn."
Trình Văn Phong , đưa cho cô một quả táo: "Ăn táo , lợi cho việc hồi phục sức khỏe."
"Cảm ơn."
Trình Văn Phong : " mua lạp xưởng, tối nay thể món xào cho cô, uống canh rong biển."
"Thật ?" Mắt Tô Cầm sáng lên.
"Cô tạm thời vẫn ăn cay, nên đậu phụ hồng xíu."
Tô Cầm vẻ mặt thèm thuồng và đầy mong đợi.
Khóe miệng Trình Văn Phong cũng ý nhị nụ , xoay về sân nhỏ của : " xong sẽ sang tìm cô, cô sách ."
Thời gian bệnh , cô bỏ lỡ ít bài vở, lúc ở bệnh viện cứ đòi mang sách vở qua cho, nhưng cô ốm nặng nên đồng ý.
"Cảm ơn ."
Trước khi Tô Cầm bước sân nhỏ, cô thò nửa đầu , dùng giọng trong trẻo với câu .
Hàng lông mày của Trình Văn Phong đầy ý , giọng vô thức trở nên dịu dàng: "Đi sách ."
Sự chung đụng của hai hài hòa hơn nhiều, Tô Cầm còn né tránh những thiện ý mà bày tỏ, ngược hào phóng đón nhận.
Cô vốn gầy yếu, công việc dây chuyền ở nhà máy khiến cô chút mệt mỏi, cộng thêm việc về nhà sách, thời gian đủ dùng.
Sau khi từ bệnh viện về, cô sốt nhẹ một , Trình Văn Phong đề nghị cô đừng thức khuya học bài nữa, sẽ nấu cơm cho cô, thời gian tiết kiệm cô thể dùng để sách.
Lại qua một tuần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-49.html.]
Bệnh của Tô Cầm gần như khỏi hẳn, Trình Văn Phong hứa cuối tuần bữa sáng sẽ mua bánh nhân thịt bò và sủi cảo cho cô, buổi trưa còn ăn gà cay và đậu phụ ma bà, còn cá phi lê thuỷ chử.
Cô bắt đầu mong đợi từ khi ngủ.
Vừa tỉnh dậy buổi sáng, Trình Văn Phong gõ cửa, Tô Cầm rạng rỡ, nhảy chân sáo mở cửa, mở cửa ngửi thấy mùi thơm: "Thơm quá mất."
Trình Văn Phong đưa bánh thịt bò và sủi cảo cho cô, còn đưa cho cô một cái bình: "Bên trong là sữa đậu nành."
"Còn cả sữa đậu nành nữa ." Tô Cầm đưa tay đón lấy, con cá cỏ và nửa con gà tay , "Anh mua thật ?"
" bờ sông thấy ngư dân bán tôm, cũng mua một ít." Trình Văn Phong cho cô xem nửa túi tôm sông vẫn còn đang nhảy lách tách.
"Nhiều quá ?" Tô Cầm miệng nhưng sự phấn khích mặt giấu , "Sao nhiều đồ ngon thế ?"
"Ăn hai bữa cũng nhiều, về xử lý ." Trình Văn Phong cô, tâm trạng muôn vàn vui vẻ, khóe miệng nhếch lên nén nổi.
"Lát nữa sẽ sang ngay nhé."
"Không cần , một lo liệu , sách ."
Lúc cực kỳ giống một vị phụ con cái học hành t.ử tế, lãng phí một chút thời gian nào.
Tô Cầm: "Sáng nay dậy sớm xong gần hai tờ đề , đợi xong câu là sẽ sang. giúp gì , chỉ thôi."
"Ừ." Trình Văn Phong khẽ gật đầu, về nhà .
Tô Cầm ăn sáng xong, dùng tốc độ nhanh nhất đề, khi xử lý xong việc của , cô hớn hở định khỏi cửa.
Cô mới mở cửa, sân bên cạnh gõ dồn dập, còn truyền đến một tràng c.h.ử.i bới quen thuộc: "Vương Châu Châu, mày cút đây cho tao!"
Chương 18 Nữ phụ độc ác ở thập niên 80 (18)
Tô Cầm thấy Chu Tú Phương đang ngừng đ.ấ.m cửa, tức đến mức mặt mũi xanh mét, những lời c.h.ử.i thề thốt hề lặp .
Sân nhỏ bên cạnh lúc đầu động tĩnh gì, cho đến khi Chu Tú Phương đạp cửa, cửa mới từ từ mở .
"Mẹ—" Vương Châu Châu rụt rè bà .
"Mày là đến nhà Trương Kiều học tập, chính là chạy đến đây lén lút với thằng đàn ông hoang ? Sao mày đê tiện thế hả?" Đôi mắt Chu Tú Phương phun lửa, một tay kéo lấy tay Vương Châu Châu giật mạnh qua, giọng điệu chua ngoa ngừng mắng nhiếc, "Mày cần da mặt ? Hả? Có cần da mặt ?"
"Chúng con gì ." Vương Châu Châu cãi cố.
"Để tao xem là thằng ranh con nào." Chu Tú Phương hất tay con bé , lao thẳng trong.
Vương Châu Châu vội vàng ngăn cản: "Mẹ, —"
Tô Cầm sáp gần xem náo nhiệt, nhưng tiếng thì chắc là loạn thành một đoàn, lời mắng nhiếc của Chu Tú Phương hết câu đến câu khác, khó và ch.ói tai.
Lúc đầu, trai còn thèm đếm xỉa, chỉ bà mang Vương Châu Châu , kết quả Chu Tú Phương xông lên tát cho hai cái.
Trận chiến tiếp tục leo thang, hai đ.á.n.h luôn.
Khi Trình Văn Phong bưng thức ăn sang, Tô Cầm đang ở góc tường hóng chuyện với vẻ mặt đầy thích thú.
Anh cũng phiền cô, lặng lẽ chuẩn cơm canh.
Vương Châu Châu cuối cùng Chu Tú Phương lôi xềnh xệch , còn đ.á.n.h cho mấy phát, .