Tô Cầm trong giấc ngủ dường như thể cảm nhận , đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t dần dần giãn ít.
Nằm viện liên tục mấy ngày, Tô Cầm mới tiến triển hơn.
Dù tỉnh táo nhưng vẫn cứ sốt nhẹ tái tái , lúc nóng lúc lạnh.
Biết cô vì sắp thi đại học nên thường xuyên thức khuya học bài, ngày hôm đến nhà máy việc, bác sĩ chẩn đoán là do áp lực quá lớn cộng với cơ thể chịu nổi.
Trong thời gian viện, cơ thể Tô Cầm suy nhược, vệ sinh cũng cần dìu, cả héo rũ.
Lưu Tiểu Yến ngày nào cũng đến, nhưng bà còn , thời gian thể ở dài, bà cũng từng đề nghị ở trực đêm, ngày hôm đó cả đêm ngủ, hôm mang đôi mắt gấu trúc , theo lời Hà Bằng kể là lảo đảo, suýt nữa thì va xe.
Tô Cầm dọa, vô cùng áy náy nên để bà ở trực đêm nữa.
Mặc dù Lưu Tiểu Yến coi cô là bạn nhất, nhưng cô nhờ vả bà vẫn nhiều chỗ tự nhiên, trái là Trình Văn Phong, cô thấy tự nhiên hơn.
Vì cơ thể yếu nên cô chỉ thể ăn những thứ thanh đạm, Trình Văn Phong dù đổi món xoành xoạch nhưng cô cũng bắt đầu thấy ngán.
Tuy nhiên, Tô Cầm bao giờ phàn nàn, cô sẽ cảm ơn lặng lẽ ăn.
Hôm nay nấu cho cô canh sườn củ cải, món chính là cháo rau xanh cho dễ tiêu hóa.
Bản cũng ăn món .
Trình Văn Phong ăn chú ý đến thần sắc của cô: "Có ăn ngán ?"
Tô Cầm cũng phủ nhận, nặn một nụ : "Cũng tàm tạm ạ."
"Đợi cô khỏe , sẽ nấu món khác cho cô, món Xuyên món Tương đều , cũng nấu món Quảng."
"Thật ạ? Vậy nhanh ch.óng khỏe mới ," đáy mắt Tô Cầm dâng lên vẻ mong đợi, "Bác sĩ bảo khi nào xuất viện ạ?"
"Nếu vấn đề gì thì ngày mai thể xuất viện ."
"Vâng," Tô Cầm gật đầu, gắp một miếng sườn đưa qua cho , "Cho ăn ."
Thời đại , sườn là vật phẩm quý giá, những ngày cô viện, Trình Văn Phong ngày nào cũng mua sườn mua thịt cho cô, mặc dù ăn giống cô nhưng từng thấy ăn mấy miếng thịt.
" cần ." Trình Văn Phong từ chối.
"Nhanh lên nào." Tô Cầm kiên trì.
Ánh mắt cô cứ dán c.h.ặ.t , cằm còn hất lên, hiệu cho mau ăn .
Kháng cự một hồi, Trình Văn Phong từ từ bước tới, miệng còn : "Gần đây cùng bạn hùn vốn mở một cửa hàng bán ván gỗ, chạy thị trường, giữ tiệm, ăn cũng khá lắm."
Điều là nghèo đến thế.
"Rất mà." Tô Cầm nghĩ gì nhiều, đặt miếng sườn bát , nhanh ch.óng gắp thêm một miếng nữa bỏ , hì hì , " ăn hết mà."
Trình Văn Phong hai miếng sườn trong bát: "Ngày mai cô ăn gì?"
" nữa."
"Canh gà ?"
"Lại là canh nữa ?" Tô Cầm gục cái đầu nhỏ xuống, lặng lẽ húp canh sườn, chu môi, "Vậy cũng ạ——"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-48.html.]
Trình Văn Phong giọng nhỏ nhẹ mềm mại của cô, lòng mềm nhũn , ánh mắt dịu dàng như nước.
Sau khi xuất viện.
Tô Cầm còn nghỉ ngơi ở nhà thêm vài ngày mới bắt đầu .
Trình Văn Phong yên tâm, ngày nào cũng đợi sẵn ở cửa nhà cô, thấy trái tim đang căng thẳng mới từ từ thả lỏng xuống.
Sợ cô tự nhiên nên cùng cô mà phía cô, giữ cách xa gần.
Tô Cầm về phía một đoạn đường, cố ý dừng bước.
Người phía mãi theo kịp, cô nhíu mày ngoảnh , Trình Văn Phong cũng dừng bước.
Khóe môi Tô Cầm thoáng hiện nụ , chớp chớp mắt : "Sao vẫn theo kịp thế?"
Trình Văn Phong phản ứng , lập tức rảo bước tới, như sợ cô đổi ý, bước đến bên cạnh cô.
Hai sánh vai mà , thần sắc Tô Cầm tự nhiên, trò chuyện bâng quơ với .
Trình Văn Phong hiếm khi chủ động khơi gợi chủ đề nhưng lắng chăm chú, đưa phản hồi cho mỗi câu của cô.
Vì mới ốm dậy nên Tô Cầm gầy ít, khó tránh khỏi hụt .
Trình Lam thấy Tô Cầm liền đầy vẻ xót xa: "Không chỉ là phát sốt thôi ? Sao mà đến mức bệnh viện thế ? Lại còn gầy nhiều thế ."
Tô Cầm lời lẽ trêu đùa: "Chẳng vì sắp thi đại học ạ? Học tập vất vả quá mà."
Trình Văn Phong từng hỏi cô nên báo cho nhà máy cô đang ở bệnh viện , Tô Cầm từ chối, chỉ là ốm ở nhà, nếu Trình Lam và chủ nhiệm phân xưởng chắc chắn sẽ đến thăm.
Cô thích những cảnh tượng "náo nhiệt" như , ứng phó nổi.
Bị bệnh cũng chẳng chuyện lành gì, mệt mỏi khi tiếp khách.
" , sắp thi đại học , đúng là đáng thương." Trình Lam kể về khí căng thẳng trong nhà khi con gái bà thi đại học, nghĩ đến cảnh của Tô Cầm, bà liền ngay, "Đợi em thi đại học xong, chị sẽ bắt một con gà mái già bồi bổ cho em, cứ yên tâm nhé."
"Vâng ạ."
Tô Cầm đến phân xưởng, thấy cô đến cũng kinh ngạc vì cô gầy khá nhiều.
Từ thần sắc của họ, Tô Cầm nhận một tia , lúc nghỉ trưa cô lựa lời hỏi Trần Phượng, đối phương ấp úng nhưng những thông tin tiết lộ khiến sắc mặt Tô Cầm sầm .
Cô nghỉ lâu như , Chu Tú Phương thêu dệt tin đồn gì, cuối cùng một cách truyền rằng Tô Cầm chắc là bệnh viện phá thai, đang ở nhà ở cữ nhỏ.
Lúc , Chu Tú Phương còn về phía Tô Cầm, ý chỉ : "Cơ thể cháu yếu quá, chẳng chút huyết sắc nào cả, còn gầy nhiều thế , vội vàng gì? Phải tẩm bổ thêm chứ."
Ở cữ thì ở một tháng, ở cữ nhỏ cũng tương tự như .
"Chỉ là phát sốt ốm một trận thôi mà, từ từ hồi phục thôi, một sớm một chiều cũng vội ." Tô Cầm giọng điệu thản nhiên.
Chu Tú Phương , đó mà tỏ lo lắng cho cô: "Cháu ốm lâu như , cháu còn chuẩn thi đại học nữa, chuyện chẳng khó nhằn ? thế , đỗ cũng ."
Bà cảm thấy Tô Cầm tính toán thật đấy.
Bây giờ " bệnh" xin nghỉ, đến lúc đó thể vì khi thi bệnh nên thi .
Chu Tú Phương như là để chặn đường lui của Tô Cầm, bản lĩnh thì là bản lĩnh, đến lúc đó đừng là vì bệnh mới thi đỗ.