Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:37:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thật giả ?" Trình Lam đang ăn đào, chút tin, "Nó thích ăn trái cây."

 

Tim Tô Cầm run lên một nhịp, thậm chí nhịp đập còn chậm mất nửa nhịp: "Có ai thích ăn trái cây ? Trái cây ngon thế mà."

 

Trình Văn Phong cách dăm ba bữa gửi trái cây cho cô, nào cũng là Trình Lam gửi qua, ăn hết, mà Trình Lam thường xuyên gửi đồ cho , nên cô bao giờ nghi ngờ.

 

"Nó thích , lễ tết chị cũng chẳng bao giờ mua trái cây cho nó, mua nó cũng ăn."

 

Trình Lam xong lời , tất cả những ý nghĩ từng thoáng qua đây của Tô Cầm đều nhận một câu trả lời.

 

Đó chính là: Trình Văn Phong thích cô.

 

Tô Cầm hồi lâu vẫn hồn , sai ở . Thiết lập nhân vật của cô là nữ phụ độc ác mà, Chu Chí Viễn đối xử với cô như , nhà họ Tô cũng đối xử với cô như .

 

Thiết lập nhân vật của Trình Văn Phong là nam phụ thâm tình.

 

Cô gây khó dễ cho Tô Nguyệt, với tư cách là nam phụ đáng lẽ chán ghét cô, giống như bây giờ nhằm cô, thể kết bạn với cô .

 

Tô Cầm cảm thấy chuyện thật đáng sợ, vượt quá phạm vi chấp nhận của cô, thậm chí .

 

Cô bắt đầu đơn phương né tránh Trình Văn Phong, còn giống như đây chọn một mốc thời gian cố định để ngoài, tự nhiên cũng gặp .

 

Từ đó cũng thể xác định, Trình Văn Phong đây là cố ý chọn thời điểm giống cô để ngoài.

 

Khi kỳ thi đại học càng ngày càng gần, Tô Cầm ngoài công việc thì càng thêm bận rộn, cô còn vẽ tranh gửi bản thảo để kiếm tiền nuôi sống bản , còn tâm trí nghĩ đến những thứ khác.

 

Ngày mùng 1 tháng 5, ngày Quốc tế Lao động.

 

Ngày , cả nước chúc mừng, các đường phố lớn nhỏ và công viên đều vô cùng náo nhiệt.

 

Nhà máy đồ hộp tổ chức đại hội biểu dương, trao tặng nhiều giải thưởng như cá nhân tiên tiến của thành phố và tiên phong lao động, hôm nay còn mấy suất chính thức, các công nhân thời vụ cũng thầm mong đợi.

 

Tất nhiên, đó đều là những nhân viên cũ chờ đợi vài năm thậm chí là nhiều năm, liên quan gì đến loại như Tô Cầm.

 

Mọi hào hứng phấn khởi, thi chuẩn đủ thứ.

 

Tô Cầm theo xem náo nhiệt, nhưng ngờ giám đốc nhà máy ở phần cuối cùng nhắc đến cô: "Đồng chí Tô Cầm của phân xưởng dứa nhà máy chúng , năm nay đăng vài bản vẽ tạp chí, đều xem qua, trình độ. Hơn nữa, những bài báo cô đăng, thảo luận về sự độc lập về tinh thần của phụ nữ trong thời đại mới, bài cũng nội hàm tư tưởng."

 

"Không thiên vị, đúng sự thật, đây cũng là thái độ chúng cần trong công việc và cuộc sống; tích cực đổi mới, thực tế cầu thị, là tinh thần chúng cần ; nỗ lực vươn lên, nghiêm túc sống, là mục tiêu cuộc đời chúng cần ——"

 

Khi giám đốc chuyện, ít sang Tô Cầm, thậm chí còn xì xào bàn tán xem cô là ai.

 

ánh mắt ngưỡng mộ hướng về phía cô, mà cô vốn dĩ xinh xắn, ngũ quan tinh tế, làn da trắng trẻo, những nam công nhân vợ khó tránh khỏi chút ý đồ nhỏ nhặt.

 

Lại tin Tô Cầm đây từng đính hôn với Chu Chí Viễn, nhưng đó hủy hôn.

 

Hôn ước từ bé mà, tính thì thôi, cô cũng đá, chứng tỏ tư tưởng độc lập, ưu tú đều gì.

 

Tô Cầm từ nhỏ thành tích học tập , nào họp đại hội cũng thu hoạch một đống giấy khen, nên hề sợ hãi những ánh mắt đ.á.n.h giá như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-45.html.]

Cô vô tình đầu , chợt bắt gặp ánh mắt của Trình Văn Phong, ánh mắt của quá rực cháy, chằm chằm cô, Tô Cầm lập tức dời mắt , hai tay tự giác vò gấu áo, vì thời gian qua cố ý tránh mặt mà thấy chột .

 

Đại hội kết thúc, Tô Cầm bộ về.

 

Hôm nay cô còn một bộ đề , thời gian kịp nấu cơm, nên cô mua ít thịt từ cửa hàng đồ ăn nhanh, dự định hâm nóng cơm nguội trưa nay, rán thêm trứng để ăn.

 

Vừa , cô nghĩ về câu toán cuối cùng trong đề thi tối qua, rẽ một cái, thấy bóng dáng phía , bước chân khựng .

 

Dáng Trình Văn Phong cao ráo hiên ngang như cây tùng, cứ thế ở đó, thấy tới liền về phía cô, dường như tới là cô từ lâu.

 

Ánh hoàng hôn rớt xuống bờ vai rộng rãi vững chãi của , giống như mạ lên một lớp hào quang, khiến cả cũng trở nên dịu dàng hơn vài phần.

 

Cái đầu tiên của Tô Cầm là nghĩ đến việc bỏ chạy né tránh, nhưng ánh mắt cô trong trẻo, hề nửa điểm trách móc chất vấn, bước chân cô cứng đờ dừng .

 

"Anh tan sớm thế ?" Cô từ từ tới, chủ động chào hỏi.

 

" cũng mới tới thôi." Trình Văn Phong nhẹ giọng đáp.

 

Tô Cầm càng càng gần, tim nhịn đập nhanh hơn: "Ra là , thật khéo quá."

 

"Không khéo , đặc biệt đợi cô đấy."

 

Con ngươi Tô Cầm thoáng d.a.o động, thần sắc tràn đầy lúng túng thấp thỏm, căng thẳng đến mức mắt cho , ấp úng nối tiếp lời nào.

 

Trình Văn Phong thấy , nghĩ đến việc cô sắp thi đại học, nỡ ép quá c.h.ặ.t: "Lần cô chẳng khai khẩn miếng đất ở góc tường để trồng rau ? Khi nào thì ? Bên kho gạch, nếu cần sẽ chở về giúp cô xây một vòng ."

 

Tô Cầm ngạc nhiên vì chỉ tiện miệng nhắc đến mà vẫn còn nhớ, cụp mi mũi chân đầy hối : "Dạo bận giải đề quá, chẳng còn thời gian nữa."

 

"Không , thời gian, là để xây giúp cô một vòng nhé?"

 

"Không cần cần ạ." Cô vội vàng từ chối, nhận quá mức kháng cự, cô đổi giọng, "Đợi thi đại học xong hãy ạ, bây giờ cũng nên phân tâm."

 

Trình Văn Phong cô, cuối cùng nhẹ gật đầu: "Ừ." Khi Tô Cầm định tìm một cái cớ để chuồn , túi đồ cô cầm tay, "Cô thời gian nấu cơm ?"

 

Tô Cầm cúi đầu cũng hộp cơm đang cầm tay, nhếch môi: "Dạo giải đề nên nhiều thời gian mà, thi đại học xong là thôi."

 

Trình Văn Phong chủ động đề nghị: "Lúc nấu cơm sẽ tiện tay thêm một phần gửi qua cho cô, ăn gì cô cứ bảo ."

 

"Không cần ạ."

 

"Chỉ là tiện tay thêm một phần thôi, vướng víu cũng chẳng phiền hà gì."

 

Tô Cầm: "......"

 

Trình Văn Phong quá đỗi chân thành, cô đều từ chối thế nào nữa.

 

Anh suýt chút nữa là chữ theo đuổi cô lên mặt , cứ thế mãi thì việc tỏ tình chỉ là chuyện sớm muộn thôi, Tô Cầm thực sự sợ miệng.

 

cô vẫn lên tiếng: "Cảm ơn , thực sự là cần ạ."

 

 

Loading...