Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:37:54
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Xem kìa xem kìa, con bé còn khiêm tốn nữa, cháu còn nhỏ thế , tiền đồ rộng mở." Chủ nhiệm phân xưởng cô, càng càng thấy thích.
Sau khi cô , những trong phân xưởng cũng khỏi kinh ngạc: "Cháu cũng bài đăng báo ? Viết một bài lợi hại ?"
"Dạ ạ, chỉ là thuận tay một bài thôi——"
"Thuận tay mà cũng lợi hại thế , đỉnh thật đấy." Trần Phượng giơ ngón tay cái, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.
Ai còn nhớ đến Tô Nguyệt mà Chu Tú Phương nhắc tới, chẳng cũng chỉ đăng một bài báo thôi ? Tô Cầm đây tháng nào cũng đăng tranh minh họa, tiện tay một bài chủ biên lớn khen ngợi, chủ nhiệm phân xưởng cũng là học, đều cô .
Vậy thì chắc chắn là .
Tin tức Tô Cầm bài đăng báo nhanh ch.óng truyền đến phân xưởng của Liễu Mai, bà vệ sinh, ngoài thì gặp mấy đang bàn tán chuyện :
"Trước đây Liễu Mai Tô Nguyệt lợi hại thế nào, thấy Tô Cầm cũng tệ như họ ? Nghe chủ nhiệm phân xưởng bảo bài đó lắm, chuyên môn lên tiếng vì phụ nữ chúng đấy."
"Chứ còn gì nữa, cô bé chỉ văn, mà vẽ tranh kỳ nào cũng đăng, cung cấp bản thảo cho mấy tờ tạp chí liền, mời cô bé đến tòa soạn việc mà cô bé bảo còn chuẩn thi đại học."
"Mấy chuyện đó các bà còn ? Tô Nguyệt từ quê lên, thể đe dọa gì Liễu Mai? Còn nịnh bợ bà nữa kìa, Tô Cầm thì khác, nếu đuổi thì con trai Liễu Mai tiếp quản công việc ? Liễu Mai chắc chắn là khắp nơi Tô Cầm ."
"Cái cô Tô Nguyệt cũng chẳng hạng lành gì, Chu Chí Viễn và Tô Cầm đính hôn mà, cô đến cướp vị hôn phu của . Lão Tô đúng là hồ đồ, nuôi con hộ khác, chẳng kết quả ." ......
Liễu Mai mấy nghị luận xôn xao, một ngụm khí nghẹn ở cổ suýt nữa nhấc lên nổi, nhưng vẫn c.h.ế.t sống nhịn nhục xông đối chất.
Bà là nhà quê, nhờ quan hệ mới đây việc, nên luôn cố gắng giao hảo với , vốn tưởng rằng quan hệ với họ khá , điều từng khiến bà thầm đắc ý, ngờ đám đều là loại mặt một kiểu lưng một kiểu.
Từ khi Tô Cầm rời khỏi nhà họ Tô, bà chỉ chờ xem trò của cô, một đứa con gái, rời khỏi nhà thì ?
Cho dù tiền, thì sống thế nào?
Biết chừng còn cầu xin để về.
Không ngờ Tô Cầm xoay một cái đem hết tiền đó mua một căn nhà, tuy nát một chút nhưng ở , hơn nữa còn đăng bài báo, ngày tháng trôi qua phong vị.
Mấy tháng nay Liễu Mai tức đến mất ngủ.
Bà đây hề Tô Cầm văn đăng báo, và cũng tin.
Sau khi Tô Cầm rời khỏi nhà, Tô Nguyệt cũng bước mùa nghiệp, bắt đầu về nhà thường xuyên hơn, hôm đó cô về, giày còn kịp cởi, Liễu Mai nhịn mà hỏi: "Tô Cầm đăng bài báo , nó lấy bản thảo của con ?"
Nghe , Tô Nguyệt sững .
Một mặt là ngờ Tô Cầm thể đăng báo, mặt khác là gương mặt chút dữ tợn của Liễu Mai khiến cô thấy xa lạ.
Trong ấn tượng của cô , kế luôn hòa nhã dễ gần, là một nhiệt tình và dịu dàng.
Tô Nguyệt vẫn lắc đầu: "Chắc là ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-41.html.]
"Sao thể chứ? Thành tích thi đại học của nó thế nào con còn , con nghĩ kỹ , rốt cuộc nó lấy bản thảo của con ?" Liễu Mai cầm tờ tạp chí đăng bài của Tô Cầm tới, chỉ một bài đó.
Tô Nguyệt cầm lấy xem, càng xem đáy mắt cô càng kinh ngạc.
"Có của con ?" Liễu Mai thấy cô như , tưởng đúng là Tô Cầm lấy, "Nếu đúng là của con, con cứ tố cáo nó."
"Con, con từng bài như thế ." Tô Nguyệt nghĩ đến việc cũng nổi bài báo như , trong lòng chút hoảng sợ, "Đây thực sự là Tô Cầm ?"
Liễu Mai như thấy lời cô , đôi mắt vô thần lùi xuống ghế sofa, lẩm bẩm: "Không con ? Sao thể là Tô Cầm ?"
Mỗi gặp mặt, con ranh đó đều hồng quang đầy mặt, vẻ mặt như đang xem trò , khiến bà hận thể bóp c.h.ế.t cô.
Rất giống cái vẻ giả ngu giả ngơ xem kịch vui của nhà họ Tô ngày của Liễu Mai, chính vì bản bà như thế, nên khi thấy Tô Cầm như , bà mới tức đến chịu nổi.
Tô Nguyệt quan sát quá nhiều biểu hiện bất thường của Liễu Mai, cô cầm bài báo lên xem, thực sự là vô cùng chấn động, liền cầm tờ tạp chí tìm Chu Chí Viễn để xác nhận.
Nhận câu trả lời khẳng định từ Chu Chí Viễn, cô sững tại chỗ, hồi lâu tỉnh hồn .
"Chúng nên mừng cho em , em thể việc ở tòa soạn báo, cần đến nhà máy công nhân hợp đồng dây chuyền nữa, chẳng em cũng mong em sống ?" Chu Chí Viễn .
Tô Nguyệt ánh mắt né tránh, cụp mi gật đầu một cách cứng nhắc: "Vâng, em là em gái em, em mong em sống ."
Cùng lúc đó.
Trình Lam gọi Tô Cầm khi cô tan .
Tô Cầm thấy sắc mặt bà chút phấn khích, bước tới liền hỏi: "Cô gái đó đồng ý ạ?"
"Có gì mà đồng ý chứ? Dù Văn Phong nhà chị cũng là quân nhân xuất ngũ, ở thành phố hai căn nhà ngói lớn, chăm chỉ hiếu thảo, cao ráo dáng , vả nhà máy tuyển công nhân thời vụ, chị cũng thể tuyển cô ." Trình Lam nhắc đến Trình Văn Phong là đầy tự tin, "Người trung gian , nhà họ chẳng hề do dự, điều kiện là đồng ý ngay, hỏi khi nào gặp mặt."
Tô Cầm : "Vậy khi nào gặp mặt ạ?"
"Đây chính là điều chị với em đây, em chẳng mua một chiếc chăn bông ? Dì của cô gái đó , giá cả chị cũng hỏi qua , rẻ." Trình Lam hiến kế, "Đến lúc đó, chị cũng mua cho Văn Phong một chiếc, coi như mua dùng cho kết hôn. Cô gái đó sẽ cùng dì của cô đến, lúc đó chị cũng bảo Văn Phong qua lấy chăn, gặp mặt ngay tại nhà em luôn."
Tô Cầm trợn tròn mắt bà .
Trình Lam thấy phản ứng của cô lớn như , giải thích: "Nếu ưng ý thì cũng ngại đúng ? Cứ cho hai đứa một cơ hội chạm mặt ."
"Sao chị trực tiếp với ?" Tô Cầm thắc mắc.
Trình Lam đầy vẻ rầu rĩ: "Nói trực tiếp thì nó chịu xem mắt , nào chị cũng lừa nó, giờ khó lừa lắm . Lúc đó chị cũng đến nhà em, là mua cho nó cái chăn, bảo nó qua khiêng về, nó sẽ tin thôi."
"......" Tô Cầm nên gì.
"Cứ quyết định thế nhé, sáng chủ nhật tuần ." Trình Lam vỗ vai Tô Cầm, đó còn khen cô một câu, "Em văn cũng giỏi thế, nhất định sẽ đỗ đại học , chị tin tưởng em, con bé giỏi thật đấy, hai đứa nó mà thành đôi chị sẽ bao cho em một cái bao lì xì lớn."