Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 397
Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:07:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Chu giải nhiệt bàn, tới, quả nhiên thấy còn một thùng lớn.
Anh còn tưởng cô để nếm thử cho .
Hóa là mang bán.
Bây giờ trời nóng, gần phố ăn vặt đúng là mấy chỗ bán đồ uống lạnh, bán giải nhiệt cũng là một lựa chọn tồi.
Dương Chu: “Em còn đang mang thai, để bán.”
Lúc cô ốm quá vất vả , để cô chịu khổ thêm nữa.
Ngộ nhỡ cô và con chuyện gì, hối hận kịp.
“Nằm ở nhà còn khó chịu hơn, thà bận rộn một chút, thời gian trôi qua nhanh hơn.” Chân Kiều cảm thấy sắp đến phát cuồng , vận động một chút còn đỡ suy nghĩ lung tung.
Cô , Dương Chu thật sự cách nào phản bác, nghĩ một lát: “Vậy em cũng thức khuya, bán một lúc là đưa em về, ?”
“Vâng.” Chân Kiều sẽ lấy đứa trẻ để đ.á.n.h cược.
Tương lai còn dài, cũng vội vã gì lúc .
Buổi tối.
Dương Chu cho Chân Kiều món cá chua ngọt mà cô ăn.
Hôm nay cô ăn ngon miệng, một ăn hết hơn nửa con cá, Dương Chu thấy cô ăn nhiều như thì vui tả xiết, cứ gắp thức ăn cho cô, miệng còn khen: “Ăn nhiều cá , hôm nay giỏi lắm.”
Ăn cơm xong, Dương Chu sợ cô khát, pha cho cô một ly nước đường gừng.
Chân Kiều uống hết nước đường, Dương Chu càng thêm mãn nguyện, hôn cô một cái: “Sao em ngoan thế nhỉ?” Nói xong, xoa xoa bụng cô, “Con cũng ngoan.”
Bây giờ cô đạt đến mức ăn thêm một chút cơm cũng sẽ khen ngợi.
Đó là cảm giác mà Chân Kiều từng .
Dù rằng, cô luôn cho rằng nội tâm mạnh mẽ, căn bản bận tâm đến cái của khác, nhưng sự khẳng định ngừng nghỉ như thế quả thực khiến tâm trạng cô vui vẻ.
Cô hề bài xích những ngày tháng ở bên Dương Chu, thậm chí cảm thấy hạnh phúc, hơn bất cứ lúc nào đây, tâm trạng vô cùng thư thái và dễ chịu.
Mặc dù đây chỉ là căn nhà cũ ở khu ổ chuột, trông vẻ cũ kỹ rách nát, nhưng cô ghét nó.
Màn đêm buông xuống.
Dương Chu xếp đồ lên xe ba gác.
Mặc dù là ngày nắng nóng, vẫn lấy một chiếc áo khoác mỏng, bảo Chân Kiều mặc , miệng còn lẩm bẩm: “Lát nữa đường gió lớn, em mới khỏi bệnh, để lạnh.”
“Vâng.” Chân Kiều mặc cho mặc áo cho .
Dương Chu nhảy lên xe, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, thò đầu với Chân Kiều: “Cô bé thạch đen đường gừng, mau lên xe thôi! Anh trai đưa em dọn hàng đây!”
Chân Kiều chê trẻ con, nhưng khóe môi nhịn mà nhếch lên.
Chương 177 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (19)
Dương Chu gần đây dọn hàng đều khá sớm, lúc đến con phố vẫn còn tương đối vắng vẻ.
Tối nay lúc họ đến, vợ chồng bán đồ chiên đang dọn hàng .
Thời gian qua, Chân Kiều ốm, một Dương Chu quản lý nổi hai sạp hàng, cơm chân giò thì còn đỡ, muộn một chút mới đến, nhưng đồ kho thì khác.
Vì hương vị xuất sắc nên chút danh tiếng, ít sẽ cố ý vòng một chút, lái xe đến mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-397.html.]
Cơ bản là từ khi bắt đầu dọn hàng sẽ bận rộn ngừng nghỉ.
Dương Chu bàn bạc với chị bán đồ chiên, một tối trả cho chị một trăm tệ, nhờ chị giúp bán hàng.
Nước sốt đều pha sẵn, chị chỉ cần cân, cắt và đóng gói theo yêu cầu là , cần thêm bao nhiêu gia vị Dương Chu đều dặn dò chị hết .
Việc buôn bán của vợ chồng chị bán đồ chiên lắm, bình thường chị đều sang sạp đậu phụ thối giúp một tay, một tối tám mươi tệ, Dương Chu đề nghị, chị lập tức đồng ý ngay.
Và vô cùng sẵn lòng.
Vì Dương Chu dọn hàng sớm nên hai vợ chồng họ cũng dứt khoát đến luôn, dù sạp của Dương Chu cũng lượng khách nhất định, ít nhiều gì họ cũng thể ké chút khách, đối với họ mà là chuyện .
“Tiểu Chu đến ?” Chị bán đồ chiên thấy xe ba gác của Dương Chu tới, từ xa chào hỏi.
Chỉ là, chị thấy xe còn Chân Kiều, vẻ mặt dần dần thu ít,
Nghe là vì Chân Kiều ốm nên mới cần , nay Chân Kiều khỏi , là cần chị nữa ?
Một tối thể kiếm một trăm tệ, tiền ăn cả tuần của con gái lớn nhà chị mới một trăm tệ.
Đối với gia đình họ mà , khoản thu nhập hề nhỏ, đồ kho dễ bán, dọn hàng sớm, nửa đêm về vẫn thể kiêm nhiệm sạp nướng nhà như thường, là một công việc hiếm .
Hơn nữa Dương Chu đều thanh toán ngay tại chỗ, ngày nào cũng đưa cho chị một trăm tiền mặt, nếu còn thừa chút thịt rau, đều để chị gói mang về, cả nhà ngày hôm đều mua rau mua thịt.
Khá là tiết kiệm tiền.
Anh bán đồ chiên cũng thấy Chân Kiều đến, ánh mắt chút thất vọng. Áp lực gia đình lớn, bớt một phần thu nhập là thêm một phần túng quẫn.
“Em khỏi bệnh ?” Chị bán đồ chiên hỏi Chân Kiều, lời lẽ vẫn là quan tâm.
Người cho giúp nữa thì cũng chẳng cách nào.
“Cũng gần khỏi hẳn ạ.” Chân Kiều lễ phép hồi đáp, mỉm xuống xe, còn với chị : “Thời gian qua vất vả cho chị , nhờ chị giúp đỡ, nếu một Dương Chu bận xuể.”
Chị bán đồ chiên xua tay: “Nên mà nên mà.”
Chị nhận tiền, lợi, chẳng thiệt thòi chút nào.
Dương Chu mở bửng xe , đang dỡ hàng, Chân Kiều định lên giúp, cho , mà : “Để là .”
Những chiếc thùng chắc nịch , trọng lượng hề nhỏ.
Sạp đồ chiên lúc vẫn khách, bán đồ chiên tới giúp bê đồ.
Chân Kiều trải khăn lên bàn, dựng giá đỡ, lấy chiếc bảng đen nhỏ , đang tô tô vẽ vẽ.
Dương Chu chuyển đồ kho xuống, Chân Kiều : “Em cứ bận việc của em , bên đồ kho chị đây thạo tay , cần em giúp .”
Anh lo lắng Chân Kiều chạy chạy giúp đỡ sẽ mệt, mà thấy thót tim.
Chị bán đồ chiên hồn, là vẫn cần chị ?
Chị mừng rỡ, vội vàng : “ đúng đúng, một chị là .”
“Làm phiền chị ạ.”
“Không phiền, chuyện gì lớn! Em cứ nghỉ ngơi nhiều .”
......
Chị bán đồ chiên cùng Dương Chu bày xong sạp đồ kho, chị tưởng Chân Kiều chỉ là đến xem thôi.
Không ngờ, Chân Kiều dựng thêm một cái sạp nữa, còn bày cả chiếc bảng đen nhỏ , đang bận rộn gì.