Bởi vì gia đình cô , Chân Kiều là đứa con thứ hai của Chân, nhưng con với chồng hiện tại, cha đẻ của cô là một kẻ c.ờ b.ạ.c và bạo hành gia đình, còn tù mấy năm.
Mẹ Chân coi đoạn trải nghiệm đó là sự thất bại của cuộc đời, vì cuộc sống hôn nhân đó của bà khá , cũng sinh một cô con gái, đó bà ngoại tình quen cha của Chân Kiều, khi ly hôn cũng cuộc sống như mong , khi sinh Chân Kiều xong thì cha Chân tù, bà qua quen giới thiệu mà chồng hiện tại.
Hai góp gạo thổi cơm chung.
Mẹ Chân thà kiếm tiền nuôi con của khác, cũng thiết với Chân Kiều.
Thậm chí, bà còn liên lạc với Chân Kiều.
Trong mắt Chân, Chân Kiều và cha Chân đều là sự thất bại đường đời của bà, nếu họ, bà sẽ ly hôn, càng trở thành đàn bà ba đời chồng.
Mẹ Chân còn thẳng, Chân Kiều và cha Chân đều cùng một giuộc, chẳng thứ gì, cũng sẽ chẳng tiền đồ gì.
Đặc biệt là khi Chân Kiều thi đỗ cấp ba, học trung cấp, đó một nhân viên phục vụ, càng khiến Chân cho rằng, Chân Kiều cả đời chỉ là một kẻ đáy xã hội, còn chẳng bằng đứa con riêng của chồng, còn thi đỗ đại học.
Dương Chu thấy Chân Kiều nhắc nhiều đến gia đình, nên hỏi thêm, chỉ : “Anh cũng cưới em mà, chúng kết hôn, chịu trách nhiệm với em.”
Chân Kiều .
Kết hôn?
Từ Chân Kiều căn bản từng nghĩ tới.
Cô giữ đứa trẻ là vì cảm thấy một cũng nuôi nổi, cũng thử một , trải nghiệm vai trò .
Dương Chu quả thực là một bạn trai đạt chuẩn, chịu thương chịu khó, nhưng cô cũng từng nghĩ đến việc kết hôn với .
Thấy vẻ mặt của Chân Kiều, nụ của Dương Chu thu , nghiêm túc : “Em là từng nghĩ đến việc kết hôn với đấy chứ?”
Chân Kiều gì.
Hiện tại cô cũng coi như chút tiền lẻ, vụ kiện bên tiệm lẩu ước chừng cũng thể thắng, tích cóp một chút, nuôi sống một đứa trẻ vấn đề gì lớn, hiện tại việc bày hàng thu nhập cũng khá.
Dương Chu chút hoảng: “Trong bụng em đang mang giọt m.á.u của !”
Chẳng cô sinh nó ?
“Chúng thể yêu .” Chân Kiều .
“???” Dương Chu nhấn mạnh, “Anh là bố đứa trẻ, yêu đương cái gì?”
“Nếu chúng hợp, cũng thể chú của đứa trẻ.” Vẻ mặt Chân Kiều hề giống như đang đùa.
Kết hôn, phiền phức lắm.
Hơn nữa cô một nuôi nổi con, yêu đương thì khác, cùng một đoạn đường, hợp thì tùy lúc chia tay.
Dương Chu hóa đá, ngay đó suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Anh là bố đứa trẻ!”
Anh chú cái gì chứ?
Chân Kiều suy nghĩ một chút bảo : “Vậy đối xử với đứa trẻ một chút, nó sẽ coi là bố thôi.”
Làm cha, đơn thuần chỉ là một danh xưng.
Chân Kiều cho rằng nhiều cha đều đạt chuẩn, chỉ chiếm giữ vị trí cha về mặt sinh học, thật lãng phí chỗ, hơn nữa còn ràng buộc .
Không cần thiết.
“Cái gì gọi là 'coi là'?” Dương Chu mang tư tưởng đại trượng phu truyền thống.
Anh chính là bố của đứa trẻ, cái gì mà gọi là coi như bố?
Anh kiếm tiền nuôi vợ nuôi con, xây dựng gia đình, cùng cô yêu thương đứa trẻ, nuôi dạy nó khôn lớn thành .
Lời của Chân Kiều khiến Dương Chu sắp nhảy dựng, ngừng bám theo cô: “Tại kết hôn? Em thấy năng lực ? Hay là nuôi nổi em và con? Anh sẽ cố gắng mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-394.html.]
“Anh sẽ kiếm tiền để con em cuộc sống !”
Chân Kiều chỉ gật đầu, cũng chẳng tin : “Được thôi.”
“......”
Chân Kiều mới hạ sốt, đang mang thai, Dương Chu dĩ nhiên dám để cô giúp đỡ.
Một hầm chân giò đồ kho.
Nước sốt bí truyền của Chân Kiều, Dương Chu qua một là học .
Cô ghế tựa bên cạnh nghỉ ngơi, Dương Chu bận rộn, hai thỉnh thoảng với vài câu, hình ảnh chung sống xem như hài hòa ấm áp.
Sau khi bận rộn xong, Dương Chu thống kê tiền kiếm trong thời gian qua, cả tiền chuyển khoản và tiền mặt lặt vặt cộng , mới chỉ đầy bốn mươi nghìn tệ.
Nhìn tiền tiết kiệm ít ỏi, Dương Chu hoang mang.
Anh lấy gì để kết hôn?
Lấy gì để nuôi con nuôi vợ?
Dương Chu cho rằng Chân Kiều là kết hôn với , chắc chắn là do hiện tại năng lực, thể cho cô và con cảm giác an .
Con chim đẻ trứng cũng cần một cái tổ.
Dương Chu hề nghi ngờ tình cảm của Chân Kiều dành cho , còn về những lời cô , để tâm.
Nếu yêu , cô sinh con cho ? Lúc ốm còn nghiến răng chịu đựng, vất vả mà vĩ đại, tình yêu dành cho nồng nàn và sâu đậm bao.
Nếu yêu , cô chịu ở cùng trong căn nhà ở khu ổ chuột như thế ?
Ủy khuất bao nhiêu chứ?
, chắc chắn là do bản còn đủ nỗ lực kiếm tiền, hai nhiều tiền.
Dương Chu cho rằng, nỗ lực kiếm tiền chắc chắn là sai!
Chân Kiều vẫn đang bệnh, Dương Chu dĩ nhiên sẽ để cô buổi tối ngoài dọn hàng, chừng còn bận đến nửa đêm.
“Một ?” Chân Kiều hỏi.
“Sao ? Hôm nay cũng nhiều cơm chân giò, qua đó nhờ chị hàng xóm giúp một tay, trả tiền công cho chị .” Dương Chu .
Chân Kiều gật đầu.
Chị bán đồ chiên bên cạnh việc nhanh nhẹn, nhưng việc buôn bán nhà chị lắm, thỉnh thoảng chị còn sang giúp ông cụ bán đậu phụ dọn hàng, một tối hình như tám mươi tệ.
Nhờ chị giúp một tay cũng .
Dương Chu khi còn dặn dò: “Em ở nhà ngủ sớm nhé.”
“Vâng.”
“Anh về sớm, nếu ăn gì thì bảo , mang về cho.”
“Được.”
......
Dương Chu Chân Kiều nhà, bảo cô khóa cửa , mới chở cơm hộp và đồ kho xe ba gác, dần dần biến mất trong màn đêm.
Tiếng xe nhỏ dần, từ từ còn thấy nữa.
Chân Kiều lên giường, nhắm mắt nhưng ngủ , cô xem điện thoại một lát cũng thấy hứng thú, theo bản năng vẫn sờ trán , đó lấy nhiệt kế đo.
Cô thấy nhiệt độ bình thường, tim mới từ từ hạ xuống.