Rõ ràng là con của hai , nhưng Chân Kiều thấy giờ chỉ cô chịu đựng.
Thấy Dương Chu là thấy bực, mà thấy thì càng thêm bực bội.
Tâm trạng cứ lên xuống thất thường.
Dương Chu cũng coi như chút tự giác, ngoại trừ lúc việc , thời gian còn đều ở giường chuyện phiếm với cô.
Còn chuyện gì ư, thì cứ lung tung lộn xộn cả lên.
Chân Kiều phát chán, giơ chân đá bảo câm mồm.
Anh thuận tay nắm lấy cái chân nhỏ của cô, : "Đá lắm, mạnh hơn đấy, tinh thần khá hơn nhiều ."
Cô chẳng buồn để ý đến , rút chân nhưng cho.
"Buông !" Chân Kiều trầm giọng lệnh.
"Tuân lệnh, tiểu tổ tông đừng giận." Dương Chu nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn chân trắng trẻo của cô, vẻ mặt cung kính buông tay, ngay đó mặt dày sán gần cô.
Anh hề thấy Chân Kiều quá đáng chút nào.
Dương Chu cảm thấy mấy hôm hiểu lầm cô, khiến cô chịu uất ức thấu trời, giờ vì m.a.n.g t.h.a.i con của hai mà ốm cũng gồng chịu đựng.
Anh xót cô c.h.ế.t .
Chân Kiều Dương Chu đang nịnh nọt, liếc một cái tự ngủ.
Cô xuống, sán ôm cô.
"Buông , ngủ mép ." Chân Kiều đanh mặt .
"Muốn ôm em." Dương Chu buông tay.
"Buông ." Cô cựa quậy .
Anh nhất quyết buông, còn dùng chân kẹp lấy cô.
Ôm thật c.h.ặ.t.
Chân Kiều nóng thoải mái, giơ tay đ.á.n.h hai cái, thấy hì hì thì đầu thèm nữa.
"Sắc mặt em hôm nay hơn nhiều , ngày mai là khỏe mạnh ngay thôi." Dương Chu lên tiếng an ủi cô.
Chân Kiều gì, lúc lưng về phía ngủ, khóe miệng tự chủ mà nhếch lên.
Đêm qua cô ngủ mấy, sáng nhặng xị với Dương Chu một hồi, lúc ngủ cảm thấy quá bực bội, vẫn đẩy , tự ôm chăn ngủ.
"Không cần nữa ?" Dương Chu vẻ mặt ủy khuất rũ xuống, cũng phản kháng, lẳng lặng bảo vệ bên cạnh cô.
Chân Kiều trong giấc ngủ, một nữa mơ thấy những hình ảnh cho là kiếp .
Sau khi cô cuỗm tiền của Dương Chu biến mất, trải qua một thời gian khá , vì tiền nên nhanh ch.óng gia nhập cái gọi là vòng tròn quý bà.
Quen một , đổi một chiếc xe sang, coi như là mở mang tầm mắt.
Hình ảnh đổi, Chân Kiều thấy đang lái một chiếc xe sang, mặc quần áo hàng hiệu, tay xách túi xách xa xỉ, tới lầu một khách sạn.
Gần đây cô đang mồi chài một gã công t.ử nhà giàu, mưu đồ kiếm một món hời từ .
Dừng xe xong, cô quăng chìa khóa xe cho nhân viên bảo vệ khách sạn.
Chân Kiều tháo kính râm xuống, vô tình đầu liếc một cái, dường như thấy một bóng giống Dương Chu, lòng bỗng thắt .
Đợi đến khi cô nữa, chỗ đó còn thấy .
Cô kinh hồn bạt vía vỗ vỗ n.g.ự.c , rảo bước về phía cửa lớn khách sạn, chỉ coi như nhầm.
Tuy nhiên, ở góc tường phía đó.
Dương Chu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi cuồn cuộn mu bàn tay, lưng dựa c.h.ặ.t tường, bao lâu trôi qua, vô lực trượt xuống bệt chân tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-392.html.]
Không qua bao lâu, Dương Chu dậy rời , hề điều tra, cũng hề gặp Chân Kiều.
Thậm chí, còn ý tránh né tất cả những gì liên quan đến cô.
Dương Chu là tìm thấy Chân Kiều.
Mà là thôi .
Giống như , nợ cô, đứa bé đó trả nợ .
Nên thôi .
Chân Kiều luôn tự cho là thông minh, nhưng cô phát hiện thông minh, mà là tình nguyện giả ngốc.
Có chân thành, giả dối.
"Không thoải mái ?" Giọng lo lắng của Dương Chu vang lên bên tai cô: "Để lấy chậu nước lau cho em nhé."
Vừa nãy cô lưng về phía ngủ, Dương Chu một lát, phát hiện ngủ , thế là nhẹ nhàng bò bên trong cô, thấy cô mày nhíu c.h.ặ.t, bộ dạng vẻ thoải mái lắm.
Dương Chu đưa tay áp lên trán cô, lòng thắt , sợ cô sốt cao.
"Nóng." Chân Kiều mê sảng .
"Vẫn hạ nhiệt mà." Dương Chu thở dài.
"Dương Chu." Chân Kiều gọi một tiếng, là tỉnh đang ngủ.
"Anh đây." Dương Chu thấy cô gọi , vẫy đuôi sán ôm cô ngay, còn áp mặt mặt cô để cảm nhận nhiệt độ, hạ thấp giọng : "Em ngủ dậy ?"
Chân Kiều vốn dĩ hề tỉnh.
Thân nhiệt bình thường của Dương Chu cao hơn cô, nên ngày nóng cô bảo tránh xa , còn bây giờ cô đang sốt nhẹ, thành thấy mát.
Chân Kiều sán .
Sán thêm chút nữa.
Còn luồn tay trong áo , cố gắng chạm da thịt nhiều hơn.
Để hạ nhiệt.
Dương Chu bỏ lỡ cơ hội , loay hoay cởi phắt áo , đó ôm lòng, nhiệt độ cơ thể cô nóng hôi hổi, còn áp má má cô.
Chân Kiều mềm mại như một khối bông, đưa tay ôm lấy , giống như ôm một chiếc máy mát, đôi mày giãn ít.
Cả rúc lòng .
Dương Chu tiếp tục dùng má cọ cọ cô, đó nhịn mà hôn lên trán cô, hôn thêm mấy cái lên mặt, giọng điệu dỗ dành: "Anh lấy nước lau cho em nhé?"
Chân Kiều đáp , nhưng buông .
Dương Chu định nhẹ nhàng gỡ tay cô , Chân Kiều liền nhăn mặt ngay lập tức.
"Ngủ ngủ ." Dương Chu tiếp tục ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô, dỗ cô giấc ngủ, một hồi lâu , đôi môi mỏng áp lên má cô, thở dài một , ánh mắt đầy vẻ xót xa: "Mãi khỏi thì đây hả?"
Anh chẳng còn tâm trí mà bất cứ việc gì cả.
Dương Chu ôm Chân Kiều bao lâu, nỡ buông , cũng cô sưởi ấm sực lên .
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, giật b.ắ.n , vội vàng tắt , để chế độ im lặng.
Một lúc , điện thoại vang lên nữa.
Dương Chu cầm lên xem, thấy là Thôi Minh.
Anh , khi tắt thì nhắn tin .
Thôi Minh hẹn ngoài ăn cơm.
Dương Chu rảnh một tay gõ chữ trả lời: [Không rảnh, hẹn nhé.]
Thôi Minh: [Sao rảnh? Cả ngày đều rảnh ?]