Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 390
Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:07:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rốt cuộc là bác sĩ trưởng khoa ?
Anh còn đặc biệt giành lấy của ông nữa chứ!
Bác sĩ thong thả : "Nếu m.a.n.g t.h.a.i , giữ đứa bé thì t.h.a.i p.h.ụ dùng t.h.u.ố.c lung tung, loại sốt nhẹ nhất là dùng phương pháp vật lý để hạ nhiệt."
Dương Chu còn gì đó, Chân Kiều kéo vạt áo , lôi mất.
Tiếp theo là xét nghiệm.
Kết quả xét nghiệm HCG nhanh.
Lúc khám , bác sĩ chỉ liếc mắt một cái: "Có t.h.a.i , đứa bé giữ ?"
Thần kinh Dương Chu tức khắc căng thẳng, treo lơ lửng, theo bản năng về phía Chân Kiều, nín thở, lời nào.
Trước đó, Dương Chu tưởng Chân Kiều m.a.n.g t.h.a.i mà hỏi ý kiến , tự tiện tuyên án t.ử hình cho đứa bé, tước đoạt quyền lợi đến với thế giới của con , còn bây giờ, bác sĩ tuyên bố kết quả mặt cả hai.
Dương Chu trong khoảnh khắc , chợt cảm thấy tư cách để phát biểu ý kiến.
Hai là vợ chồng, m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý , sự vất vả khi nuôi dưỡng cô đều một gánh chịu.
Anh tư cách gì để can thiệp quyết định của cô chứ?
Ngược , chính là mang rắc rối .
Bất kể Chân Kiều đưa quyết định gì, cũng sẽ gì cả.
Bác sĩ thấy hai tuổi đời còn trẻ, lẽ thấy quen , bà máy tính gõ chữ, thuận miệng : "Nếu giữ thì quyết định sớm , giờ tháng còn nhỏ, phá t.h.a.i bằng t.h.u.ố.c là ít hại cho cơ thể nhất."
Dương Chu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, lời nào.
Cảnh tượng trong mơ hiện lên.
Hình ảnh đẫm m.á.u, phôi t.h.a.i chỉ bằng hạt nho, thậm chí còn thành hình.
Dương Chu nghĩ đến cảnh tượng đó là cả run rẩy, sợ thể chịu đựng thêm nữa, nghĩ đến mà hốc mắt thấy nóng lên, nhưng chẳng cách nào.
Ngay lúc đang lo lắng bất an, giọng thanh thoát của Chân Kiều vang lên: "Dạ giữ ạ."
Bác sĩ chút ngạc nhiên vì đoán sai, động tác của bà khựng , thu tay về ngẩng đầu Chân Kiều.
Dương Chu cũng ngây cô.
"Cháu sinh nó ." Chân Kiều nữa, lời kiên định.
Cô thử một cuộc đời mà từng nghĩ tới, trải nghiệm một loại trải nghiệm khác.
Muốn đồng hành cùng sự trưởng thành của một sinh mệnh khác.
Đóng một vai trò khác, mặc dù thể .
cô thử xem .
Giọng điệu bác sĩ dịu nhiều: "Thai phụ sốt nhẹ dùng t.h.u.ố.c bừa bãi, kẻo ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi, về nhà uống nhiều nước, ngâm chân để tăng cường tuần m.á.u cho mồ hôi, nếu thuyên giảm hoặc nhiệt tiếp tục tăng cao thì đến bệnh viện ngay lập tức."
"Cảm ơn bác sĩ." Chân Kiều gật đầu.
"Về nhà nghỉ ngơi nhiều ." Bác sĩ xong, nhấp chuột một cái, bệnh nhân tiếp theo gõ cửa .
"Cảm ơn bác sĩ." Dương Chu hai , còn cúi chào một cái.
Bác sĩ: "Chăm sóc cô cho , vấn đề gì thì kịp thời đến bệnh viện."
Mỗi một mới đều dễ dàng gì, đều là mang theo dũng khí và mong đợi để nuôi dưỡng sinh mệnh mới.
"Vâng ." Dương Chu nặng nề gật đầu.
Từ bệnh viện , bên ngoài lất phất mưa phùn.
Dương Chu hôm nay đặc biệt mang theo một chiếc áo khoác, vội vàng khoác lên cho Chân Kiều: "Em còn đang ốm, đừng để lạnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-390.html.]
Anh mặc áo cho cô xong, che ô lên, cố gắng nghiêng hết về phía cô.
Dương Chu cảm thấy đúng là đồ khốn nạn mà.
Chân Kiều còn từng nghĩ đến việc từ bỏ đứa bé , mà hiểu lầm cô như .
Giấc mơ, quả nhiên là ngược với hiện thực.
là hại khổ .
Còn cho cô bạn gái nhỏ của chịu uất ức lớn như .
Dương Chu chuyện với Chân Kiều, lời xin , còn Chân Kiều thì chẳng buồn đếm xỉa đến , cô đang suy nghĩ về vấn đề của đứa trẻ .
Một , một thưa.
Như trông Dương Chu thấp hèn.
Thôi Minh ở cách đó xa thấy cảnh , nhíu mày, gọi Dương Chu một tiếng.
Dương Chu đầu .
" là thật, tớ cứ tưởng nhầm cơ." Thôi Minh rảo bước tới.
Hai là bạn học cấp ba, nhưng Dương Chu chỉ học hết lớp mười là nghỉ, còn thì học hết đại học cao đẳng, cũng coi như là một sinh viên .
Trước hai cùng đ.á.n.h , lê la quán nét, lúc đó Dương Chu chút tiền lẻ, đều là bao Thôi Minh ăn uống chơi bời, bố Dương gặp chuyện, Dương Chu học nữa.
Dịp lễ mùng 1 tháng 5 Thôi Minh về, cũng tìm Dương Chu một , lúc đó đang bán hàng, còn mập mờ với một nhân viên phục vụ quán lẩu, hình như tên là Chân Kiều, nhưng thấy .
Chủ yếu là vì Chân Kiều chỉ là nhân viên phục vụ quán lẩu, cưới về nhà hạ thấp đẳng cấp, gì.
Hơn nữa, lúc Thôi Minh hẹn Dương Chu, Chân Kiều còn cho , đang giở trò gì, càng khiến Thôi Minh cảm thấy phụ nữ tùy tiện mẩy, phụ nữ học thức đều như .
Hết nháo, khiến chán ghét.
"Cậu về từ bao giờ thế?" Dương Chu chào một tiếng.
Thôi Minh tới gần, rõ mặt Chân Kiều, mặt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Cô chắc là nhỏ tuổi hơn bọn họ, khuôn mặt nhỏ nhắn trông thanh tú, thuộc loại nhan sắc nổi bật ngay lập tức trong đám đông.
Dương Chu cũng mặt đấy chứ.
cưới vợ cưới hiền, xinh thì tác dụng gì?
"Vừa mới về." Thôi Minh tiếp lời.
Anh thấy tiếc cho Chân Kiều.
Mang một gương mặt thế mà chẳng học hành gì, chỉ cái mã bên ngoài.
"Lần tụ tập nhé, bọn tớ về đây." Dương Chu thời gian hàn huyên nhiều với Thôi Minh, bên ngoài lạnh thế , sợ Chân Kiều cảm, xong vội vàng ôm Chân Kiều về phía bãi đỗ xe.
Chân Kiều mệt mỏi rã rời, mặc cho ôm.
Cô hiện tại chỉ về nhà .
Bộ dạng , lọt mắt Thôi Minh là Chân Kiều hối thúc Dương Chu mau.
Chẳng phép lịch sự tối thiểu là gì cả.
Thôi Minh nghĩ đến việc Dương Chu còn tiêu ít tiền cho Chân Kiều, trong lòng càng thêm ác cảm, loại phụ nữ tầng lớp thấp chính là dựa gương mặt để lừa ăn lừa uống lừa tiền.
là chiêu trò quen thuộc .
Dương Chu khi nghỉ học giao du với loại phụ nữ như thế thôi.
Hai về đến nhà, Dương Chu lập tức tìm đồ ngủ cho Chân Kiều.