Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 384

Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:04:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

giơ ngón tay cái lên: "Ngon lắm ngon lắm ạ! Em mua nhiều một chút mới ."

 

Chân Kiều nhận sự khẳng định, mặt cũng lộ nụ , đưa kẹp cho cô .

 

Khi ngang qua, thái độ Chân Kiều nhiệt tình: "Ăn đồ kho ạ? Có thể nếm thử miễn phí ạ."

 

Khoảng thời gian buôn bán khấm khá, nhận nhiều lời khen ngợi khiến cô ngày càng mạnh dạn hơn, lúc lôi kéo khách hàng cũng tự tin hơn hẳn.

 

Hôm nay vẫn bán .

 

thời tiết lắm, lúc mười giờ hơn lác đác vài giọt mưa.

 

Chân Kiều ngẩng đầu lên bầu trời, lo lắng hỏi Dương Chu: "Chắc mưa nhỉ?"

 

Mưa thì phiền lắm.

 

"Chắc là , họ mới bắt đầu dọn hàng mà." Dương Chu đáp.

 

Chân Kiều tiếp tục bán hàng, trò chuyện với khách.

 

Dương Chu nụ của cô, thỉnh thoảng chút đăm chiêu.

 

Đến mười một giờ, lúc đôi vợ chồng bán đồ xiên nướng bên cạnh mới dọn hàng thì trời bắt đầu mưa phùn.

 

"Mưa ?" Chị bán xiên nướng xị mặt xuống: "Chắc mưa to lắm nhỉ?"

 

"Không ." Chồng chị còn giục chị bày bàn .

 

Mặc dù vẫn đang mưa phùn nhưng những con phố đều ý định dọn hàng về.

 

Họ chỉ trông chờ chút thời gian buổi tối để kiếm tiền thôi, nguyên liệu của một chuẩn cả ngày .

 

Người đầu tiên phát hiện điều bất thường là Dương Chu, ngẩng đầu thời tiết, đưa tay cảm nhận một chút, đó nhanh ch.óng đậy nắp thùng sắt , tới định dọn sạp giúp Chân Kiều.

 

"Sắp mưa to ." Dương Chu với cô: "Phải tìm chỗ trốn thôi."

 

"Em sắp bán hết mà." Chân Kiều nỡ , mắt thấy sắp đón một đợt cao điểm, nhân viên quán bar đang lượt , đường phố nhộn nhịp lên .

 

"Trốn mưa ." Dương Chu hai lời giúp cô thu dọn.

 

"Trận mưa mưa ." Anh bán xiên nướng còn khuyên Dương Chu: "Chỉ là mưa phùn thôi, lát nữa là tạnh ngay mà."

 

Họ mới dọn hàng , chuẩn cả ngày trời .

 

Mưa lớn thì vẫn dọn hàng.

 

" đấy," Chân Kiều đưa tay cảm nhận: "Sao em cảm thấy hết mưa nhỉ?"

 

Dương Chu vẫn kiên trì dọn hàng, nghĩ thể chuyển đến cửa ngân hàng bên cạnh , như trời mưa còn chỗ che chắn một chút, ở đó lượng nhiều nhưng cũng thể bày hàng, dù cũng hơn là Chân Kiều cứ sạp hàng chịu mưa.

 

Chân Kiều cãi , chỉ đành theo dọn hàng.

 

Ai ngờ, hai còn thu dọn xong hết đồ đạc, cơn mưa đột ngột nặng hạt, dần dần biến thành những giọt mưa to như hạt đậu.

 

"Mau lên xe!" Dương Chu hét lớn một tiếng.

 

Chân Kiều phản ứng nhanh, lập tức theo lên xe.

 

Dương Chu nhấn ga, xe ba bánh đầu với tốc độ nhanh nhất, đó lao về phía , chạy đến cửa ngân hàng .

 

Bầu trời như đột nhiên x.é to.ạc một lỗ, cơn mưa lớn "ào ào" trút xuống, những bày hàng hai bên đường lập tức hỗn loạn cả lên.

 

Tiếng kêu la vang lên ngớt.

 

Đặc biệt là những sạp hàng bày ở bên ngoài trực tiếp mưa xối cho ướt sũng.

 

Đôi vợ chồng bán xiên nướng bày nhiều xiên nướng ở bên ngoài, ngay lập tức vội vàng lấy đồ che chắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-384.html.]

 

tác dụng gì cả.

 

Tiếp theo đó là gió cuồng phong nổi lên tứ phía, mưa ngày càng lớn, đập lòng đất "tí tách".

 

Dương Chu động tác nhanh, chiếm vị trí đắc địa, lái xe ba bánh cửa ngân hàng, tạm thời che một chút mưa, nhưng mưa quá lớn, những hạt mưa nhỏ lẫn trong gió cuồng phong vẫn ngừng tạt về phía họ.

 

Càng lúc càng nhiều ướt sũng chạy đây trú mưa, sạp hàng còn chẳng kịp dọn.

 

Đôi vợ chồng bán xiên nướng bên cạnh ướt đẫm, họ đống xiên nướng mưa ướt sũng, mặt đầy vẻ sầu lo, liên tục thở dài.

 

Mưa đến quá nhanh, đều kịp phản ứng.

 

Lại một đợt gió cuồng phong thổi qua, mưa càng lúc càng lớn hơn.

 

Mặc dù trốn tận bên trong nhưng vẫn tránh khỏi việc nước mưa hắt , Dương Chu chỉ đành chắn Chân Kiều ở phía , nhưng cũng ngăn những cơn gió cuồng phong hoành hành khắp nơi.

 

Ban ngày quá nóng, buổi tối khó khăn lắm mới mát mẻ hơn một chút nên đều mặc áo ngắn tay.

 

Bây giờ trời đổ mưa lớn, Chân Kiều dính chút nước mưa nên lạnh.

 

Hiện tại cơn mưa vẫn tạnh, chẳng .

 

Trận mưa kéo dài ròng rã suốt một tiếng đồng hồ mới dịu .

 

Sau trận mưa lớn như , thời gian cũng muộn , gì còn ai đường dạo phố nữa, phố chẳng còn một bóng , chỉ còn những sạp hàng tàn phá đổ nghiêng đổ ngả.

 

Dương Chu thấy quần áo Chân Kiều ướt, vội vàng đưa cô về nhà.

 

"Cơm móng giò vẫn còn một ít bán hết kìa ." Chân Kiều nhắc nhở .

 

Đợi khách ở quán bar , chắc là vẫn bán thêm một đợt nữa.

 

Nếu thì lãng phí quá.

 

Có mấy chính là cam tâm, tiếp tục bày hàng chờ đợi xem bán thêm chút nào .

 

Dương Chu ý của cô, trực tiếp : "Lát nữa chắc là còn mưa tiếp đấy, ai mà còn đường dạo sạp vỉa hè nữa chứ? Mau lên xe về nhà!"

 

Số cơm bán hết, Dương Chu lúc về khu làng trong phố đem tặng cho những công nhân xây dựng , đó đưa Chân Kiều về.

 

Trước khi dọn hàng đun nước, về đến nơi là vặn nước tắm.

 

Chân Kiều xuống xe Dương Chu giục tắm.

 

Tóc cô bết dính , khi gội đầu xong, Dương Chu lấy máy sấy tóc bắt cô sấy khô ngay lập tức.

 

Anh còn chê Chân Kiều sấy đủ khô, tới sờ thử mấy cái, cầm lấy máy sấy tóc tiếp tục sấy giúp cô.

 

"Lát nữa là khô ngay mà." Chân Kiều .

 

Dương Chu: "Cẩn thận kẻo cảm lạnh."

 

"Làm gì mà dễ cảm lạnh thế ?" Chân Kiều leo lên giường, chơi điện thoại.

 

Ban ngày thực sự quá bận rộn, chỉ lúc mới chút thời gian thuộc về riêng , thực buồn ngủ nhưng nỡ ngủ, thế là gồng chống cơn buồn ngủ, xem liên tiếp mấy cái video.

 

Đang xem dở thì điện thoại trượt một cái, Chân Kiều ôm chăn ngủ .

 

Video trong điện thoại vẫn đang phát.

 

Dương Chu thấy tiếng video lặp lặp ngừng, tới mới phát hiện cô ngủ .

 

Anh nhẹ nhàng cầm lấy điện thoại của cô, thoát khỏi video.

 

Dương Chu cúi đầu chiếc điện thoại khóa màn hình trong tay, trong mắt lóe lên những cảm xúc phức tạp.

 

Điện thoại của Chân Kiều vẫn luôn tùy ý nghịch ngợm, dù là mật khẩu mở khóa mật khẩu thanh toán cô đều hết.

Loading...