Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 380

Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:04:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Chu giằng lấy, đẩy cô trong nhà: "Đi ngủ , để rửa cho, còn nhiều thứ cần rửa, lát nữa rửa luôn một thể."

 

Anh đoạn vác luôn hai chiếc quạt nhà, hướng về phía giường, lấy bộ đồ ngủ từ trong tủ đưa cho cô: "Anh giặt cả , sạch lắm."

 

Cơn buồn ngủ của Chân Kiều dứt , bộ đồ ngủ trong trạng thái mắt nhắm mắt mở.

 

là do sáng nay dậy quá sớm là buổi sáng mệt quá, lúc leo lên giường, cô tùy tiện kéo chăn, đến cả trở cũng lười, cứ thế ngang giường chìm giấc mộng.

 

Dương Chu thì tiếp tục bận rộn trong lán, dọn dẹp xong nồi niêu bát đĩa, chân gà chân vịt kho cũng xong, vớt cho tủ đông bảo quản.

 

Vì hai chiếc quạt đều đặt trong phòng cho Chân Kiều thổi, bản bận rộn bên bếp lửa, nên quần áo ướt đẫm từ lâu, tóc đầy những giọt mồ hôi, cánh tay tùy ý vung một cái là mồ hôi rơi lã chã.

 

Dương Chu tới dây phơi bên cạnh, lấy xuống một chiếc quần đùi.

 

Cái gọi là dây phơi chính là hai sợi dây thép tìm , buộc từ đầu sang đầu thể treo quần áo , dù quần áo của cũng chẳng mấy bộ.

 

Dương Chu phòng tắm đơn sơ bên cạnh, bên trong chỉ một ống nhựa màu xanh, vặn cái van màu đỏ, kèm theo tiếng rung động, dòng nước lạnh tuôn .

 

Một bánh xà phòng, tắm từ đầu đến chân, cảm giác sảng khoái hạ nhiệt vô cùng.

 

Cả đều thư thái.

 

Dương Chu ba chân bốn cẳng giặt luôn quần áo, phơi xong xuôi mới nhà.

 

Chân Kiều đang ngủ chéo giường, vì quá nóng nên cô chỉ đạp chăn sang một bên, mà ngay cả bộ đồ ngủ cũng cô khẽ vén lên, để lộ vùng bụng trắng nõn bằng phẳng.

 

Cổ họng Dương Chu thắt , còn kìm nén một chút, điều chỉnh vị trí chiếc quạt cho nó thổi thẳng cô hơn.

 

Buông chiếc quạt , Dương Chu nhanh ch.óng leo lên giường, cúi định bế Chân Kiều để cô ngay ngắn , nếu chẳng chỗ mà .

 

"Nóng quá——" Chân Kiều nhăn mặt, miệng lẩm bẩm.

 

Dương Chu vốn định để cô bên trong, đặt cô bên ngoài để quạt thể thổi trực tiếp .

 

Thôi thì bên trong .

 

Dương Chu đặt Chân Kiều xuống, cô nhích gần , ôm lấy , áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c , lên tiếng: "Nóng quá mất——"

 

Lúc đang là nhiệt độ cao hơn ba mươi độ.

 

Chỉ dựa hai chiếc quạt thì ai mà chịu nổi?

 

Chân Kiều thời gian rảnh là trốn trong phòng điều hòa, từ lâu quen với nhiệt độ cao trong nhà thế , ngủ một giấc cũng thấy dính dấp, thoải mái.

 

Còn Dương Chu mới tắm nước lạnh xong, cả mát rượi, ôm dễ chịu, giống như một cục đá .

 

Cơ thể cô mềm mại thơm tho, Dương Chu ôm như , thở lập tức dồn dập.

 

Anh ngắm nhỏ bé , cũng buông tay, trực tiếp ôm c.h.ặ.t hơn, cả tay cả chân đều dùng đến, ghé sát hôn lên má Chân Kiều.

 

Dương Chu hôn một cái vẫn đủ, còn hôn thêm hai ba cái: "Chụt chụt chụt——"

 

Mấy ngày nay thèm c.h.ế.t, Chân Kiều chẳng hề chủ động hôn nào.

 

Thôi .

 

Anh chủ động hôn là .

 

cũng là hôn.

 

Dương Chu càng hôn càng nghiện, định hôn thẳng đôi môi mịn màng của Chân Kiều thì giơ tay đẩy đẩy: "Nóng——"

 

Chân Kiều ôm c.h.ặ.t, đầu óc mơ màng, chỉ cảm thấy khó chịu.

 

"Kiều Kiều~~" Dương Chu ôm c.h.ặ.t nỡ buông, vẫn cứ dụi dụi bên cạnh cô, cảm thấy một luồng khí nóng ngừng xông lên não: "Làm một cái nhé? Chỉ một thôi."

 

Anh thèm c.h.ế.t .

 

Đã mười ngày nay chạm !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-380.html.]

 

Nhớ c.h.ế.t , mơ cũng .

 

Hai lâu "giao lưu" t.ử tế với .

 

Dương Chu vốn dĩ tắm nước lạnh xong, đang mát rượi, lúc vì "hỏa khí" lớn nên nóng hầm hập như cái lò bánh mì, Chân Kiều ôm c.h.ặ.t, cô cực kỳ thoải mái, đôi lông mày liễu nhíu c.h.ặ.t, trong giấc ngủ ngừng giơ tay đẩy : "Dậy , nóng——"

 

"Kiều Kiều——" Dương Chu gục đầu xương quai xanh của cô, bàn tay còn luồn từ gấu áo cô, thở càng lúc càng gấp gáp.

 

Bạn gái nhỏ của thơm quá mất.

 

Muốn ăn thịt.

 

Muốn ăn một miếng sạch bách luôn!

 

Trong giấc ngủ, Chân Kiều chỉ cảm thấy một tảng đá đè lên, đẩy thế nào cũng , sốt ruột bực .

 

Dương Chu đang say sưa gặm nhấm Chân Kiều, trán lấm tấm mồ hôi mịn, định ngẩng đầu hôn khuôn miệng nhỏ nhắn của cô thì giây tiếp theo, đá mạnh một cái.

 

Anh nhất thời vững , ngửa phía .

 

"Rầm——"

 

Tay chân Dương Chu quơ quào loạn xạ, cuối cùng vẫn ngã xuống giường một cách chật vật.

 

Chân Kiều buồn ngủ quá mức, cuối cùng cũng đẩy "tảng đá" , sắc mặt cô dịu ít, ôm lấy chăn, xoay lưng đối diện với Dương Chu, ngủ tiếp.

 

Để Dương Chu sàn nhà đang nghiền ngẫm về cuộc đời.

 

"Kiều Kiều——" Giọng đáng thương, khẽ gọi một tiếng: "Anh ngã ——"

 

Mau dậy đỡ chứ.

 

An ủi !

 

Sau đó ngủ với !

 

Trên giường yên tĩnh, trong phòng ngoài tiếng quạt thì thấy bất cứ âm thanh nào khác.

 

Dương Chu cực kỳ nghi ngờ cuộc đời, cuối cùng chỉ đành tự chật vật dậy, cam tâm, tiếp tục leo lên giường, đến bên cạnh Chân Kiều.

 

Cô đang lưng ngủ.

 

Dương Chu khom cô, chỉ thể thấy nửa khuôn mặt, nghĩ ngợi một hồi, vẫn nỡ cô tỉnh giấc, bèn cúi xuống, hôn lên gò má nghiêng đó của cô.

 

Hôn một cái .

 

Hôn một cái cũng .

 

Sau khi Dương Chu hôn một cái, ngẩng đầu thở dài thườn thượt, hai tay vò đầu bứt tai đầy vẻ phiền muộn.

 

Càng rạo rực hơn .

 

Anh xị mặt xuống, trong lòng hận thể gào thét: Hôn một cái chẳng chút nào cả, cơ!

 

"Nóng!"

 

Dương Chu chắn mất hướng gió của quạt, Chân Kiều ôm chăn ngọ nguậy hai cái, trong cơn ngái ngủ giọng điệu cực kỳ bất mãn, còn chút tức giận.

 

Nóng như .

 

Ngủ ngon.

 

Ai mà tức giận cho ?

 

"Được ——" Dương Chu nhận thua, chịu thua tiểu tổ tông , vội vàng bò góc tường , để chắn gió của quạt.

 

Anh con gái dần ngủ say sưa, gió quạt lớn, thổi cho bộ đồ ngủ của cô tung lên, để lộ làn da mịn màng trắng nõn bên trong.

 

 

Loading...