Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 375
Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:03:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ nếm thử hương vị, thấy cũng tệ, còn đặc biệt với Chân Kiều: "Cho chúng một phần món kho đó ."
Chân Kiều tặng họ một phần nhỏ: "Món kho bán hết ạ, tặng thêm các /chị một phần nhỏ nếm thử ."
"Cảm ơn nhé."
Chân Kiều tiếp tục giúp đỡ Dương Chu, bưng thức ăn múc canh dọn dẹp.
Khoảng hai giờ, suất cơm của Dương Chu cũng bán hết.
Bây giờ chắc chắn, là nhờ Chân Kiều tham gia nên mới bán nhanh như .
Bởi vì phần chuẩn hề giảm , nhưng liên tiếp hai ngày bán hết sớm, nếu như bình thường đều bốn năm giờ mới dọn hàng, muộn thì là năm sáu giờ.
Hiện tại chỉ mới hai giờ dọn hàng xong.
Thường ngày Dương Chu một bận rộn xuể, tự nhiên sẽ bỏ lỡ nhiều khách hàng, thêm một thì thêm một giúp đỡ.
Hai giờ mười lăm phút, Dương Chu bê đồ lên xe ba bánh, chuẩn về nhà.
"Các bán hết ?" Anh bán đồ xiên chiên vô cùng ngưỡng mộ.
Dương Chu: "Vâng, dọn đồ về thôi ạ."
Đêm qua về nhà còn thể ngủ một lát mới chợ, cho nên Dương Chu cảm thấy ngủ đủ giấc, tinh thần sảng khoái.
"Hai trẻ tuổi các đúng là giỏi thật!" Chị bán đồ xiên chiên nhịn mà .
Họ chính là bán đồ xiên chiên, con phố đều mấy quán, việc ăn nóng lạnh, dựa việc thức đêm.
Thấy sạp của Dương Chu hồng hỏa như , sạp của bạn gái cũng hồng hỏa như , thể ngưỡng mộ cho .
"Về đây ạ, mai gặp ." Dương Chu lái xe đầu, với Chân Kiều đang một bên: "Lên đây thôi, về nhà nào."
"Vâng."
Chân Kiều lên xe.
Dương Chu đang lái xe, Chân Kiều thì giống như một "con mọn" tiền bạc , đang kiểm kê tiền nhận , còn sắp xếp tiền mặt, thỉnh thoảng sang hỏi các loại nguyên liệu mua hết bao nhiêu tiền.
Anh hồi tưởng , Chân Kiều liền cầm điện thoại dùng máy tính cộng cộng trừ trừ.
Chân Kiều tính đến cuối cùng, xe ba bánh vặn dừng lầu căn nhà thuê, cô vẻ mặt phấn khích: "Tính như thì khi trừ chi phí, em chắc là kiếm một trăm ba mươi tệ!"
Cái công việc c.h.ế.t tiệt , những mắng mà còn hở tí là trừ lương, mười hai tiếng đồng hồ mới kiếm ba nghìn mấy.
Cô chỉ bán nửa nồi rau mà kiếm một trăm mấy, còn là sạp hàng của , tự do bao nhiêu chứ.
Chân Kiều bỗng nhiên cảm thấy cuộc sống thêm hy vọng !
"Mới hơn một trăm tệ, cũng món tiền lớn gì. Em chỉ bán đầy một tiếng đồng hồ là hết , ngày mai giúp em nhập thêm nhiều hàng, bán đắt như tôm tươi luôn!" Dương Chu truyền đạt kinh nghiệm bày sạp cho cô, nhướng mày tỏ vẻ mấy quan tâm: "Đợi bày một thời gian, khách quen thì doanh sẽ nhiều hơn thôi."
Chưa đợi Chân Kiều gì, một tay ôm lấy vai cô, toe toét tưởng tượng về tương lai: "Nhà chúng bây giờ là hai sạp hàng , việc ăn đều tệ, cái kiếm bao nhiêu tiền nhỉ?"
Chân Kiều ngước đầu cái vẻ mặt đắc ý đó của .
"Anh tài giỏi như thế đành, bạn gái cũng tài giỏi như nữa." Dương Chu hừm một tiếng, giọng điệu hèn hèn: "Không đúng, em còn tài giỏi hơn , ngày đầu tiên xếp hàng , chắc chắn sẽ phất lên!"
Dương Chu đặt cho hai cái biệt danh: "Anh là hoàng t.ử vỉa hè, em là công chúa vỉa hè!"
"Nghe sến c.h.ế.t ." Chân Kiều đẩy một cái, trực tiếp xuống xe.
"Ơ ——" Dương Chu đẩy , trố mắt cô trong, suýt chút nữa là nhảy dựng lên: "Em vẫn hôn mà, hôm qua em hôn !"
Trước đây đều ngày nào cũng hôn , gặp mặt là hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-375.html.]
Cộng thêm việc chiến tranh lạnh, bao nhiêu ngày hôn ?
Trong lòng Dương Chu nghẹn khuất c.h.ế.t.
Chân Kiều coi như thấy: "Ngày mai giúp em mua một trăm cái chân gà và một trăm cái chân vịt, ?"
"Quay đây!" Dương Chu cao giọng.
Chân Kiều thực sự bộ .
Sắc mặt Dương Chu giãn một chút, nhưng giây tiếp theo càng đen hơn.
Chỉ thấy cô nhét tiền nhận túi đựng tiền, đó nhét cái túi cho : "Nhớ mua thêm nhiều rau và thịt nhé, nhiều một chút đấy!"
Lời còn dứt, cô biến mất cánh cửa.
"Chân Kiều!" Dương Chu đúng là nghiến răng nghiến lợi, hận thể xông bắt , nhưng sợ chọc cô tức giận.
Anh xe bực bội vò đầu bứt tai, cái phụ nữ vẫn còn thù dai ?
Thời gian lúc ngủ với cô đổi thêm mấy tư thế, là quá sâu ? Bây giờ vẫn còn giận cho hôn.
Thèm c.h.ế.t mà.
Chương 167 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (9)
Ngày hôm .
Chân Kiều một cuộc điện thoại đ.á.n.h thức.
Cô hai giờ đêm mới về tới nhà, tắm rửa loay hoay mới chăm sóc da, lúc đó là ba giờ rưỡi.
Khó khăn lắm mới ngủ nướng một lát thì đ.á.n.h thức, Chân Kiều còn tưởng là Dương Chu, nhắm mắt điện thoại: "Làm gì thế ạ?"
Lời thốt khỏi miệng, cô mới phát hiện giọng điệu của lắm.
Đại khái là bình thường Dương Chu quá nuông chiều cô nên hình thành thói quen .
Chân Kiều hít một thật sâu, cảm thấy như là đúng.
Đầu dây bên truyền đến cư nhiên giọng của Dương Chu mà là lão sếp hói đầu c.h.ế.t tiệt ở quán lẩu , đối mặt với sự vui của Chân Kiều, lão những tức giận mà còn nhỏ nhẹ : "Dạo quán chút việc, qua một thời gian nữa em nhé, trừ tiền của em nữa , thời gian nghỉ cũng tính là ."
"Không đuổi việc ?" Chân Kiều nhắm mắt .
là mặt trời mọc đằng Tây .
"Đó đều là lời lúc nóng nảy thôi, mấy ngày đó tâm trạng lắm, lượng thứ lượng thứ nhé." Người vốn dĩ ngày thường kiêu ngạo vô cùng, lúc đang khúm núm hạ .
Chân Kiều mắc cái bẫy : " tìm việc khác ."
"Tìm việc nhanh thế ? Bên đó trả em bao nhiêu tiền? Anh ở đây cũng thể tăng cho em một chút."
Nếu là đây, tăng năm mươi tệ thôi cũng như mạng của lão , còn vắt óc mà trừ bớt .
"Trả bao nhiêu cũng , nếu chuyện gì khác thì ngủ đây." Chân Kiều lười lời vô ích với lão , chẳng hề che giấu sự mất kiên nhẫn trong lời của .
Cô nghỉ việc , còn nhẫn nhịn lão gì?
Cứ thấy cái lão hói c.h.ế.t tiệt là cô thấy phiền! Ăn cơm cũng thấy mất ngon.
Sau khi đến quán lẩu việc nữa, cô cảm thấy cuộc đời những ý nghĩa khác.
Đầu dây bên tức giận đến xanh mặt nhưng vẫn nhẫn nhịn lành: "Nếu em nữa thì kết toán tiền công cho em chứ, là thế , chúng chia tay trong êm , kết toán cho em ba tháng lương, em thấy thế nào?"