Dương Chu còn khoa trương hơn cô, một bên xới cơm cho khách một bên hô hoán: "Món kho nhà chúng tuyệt đấy, bình thường lò là bán hết ngay, bây giờ cũng còn bao nhiêu ."
"Lấy một ít nếm thử ?"
Cơm móng giò bán vốn dĩ hương vị ngon, thường xuyên xếp hàng, cộng thêm sạp nhỏ của Chân Kiều quả thực , ít thực sự tin lời, về phía đó.
Tâm lý con là , thấy vây quanh đông thì luôn cảm thấy lẽ hương vị tệ, mua một ít nếm thử.
" chọn xong ." Cô gái đó đưa cái chậu cho Chân Kiều.
"Dạ ." Chân Kiều đặt cái chậu lên cân, tính tiền: "Mười lăm tệ ba hào, thu chị mười lăm tệ thôi ạ."
"Ừm." Cô gái gật đầu, còn : "Người khác đều là trộn xong mới cân, nhà em là cân xong mới trộn ?"
Món nộm ở những nơi khác là chọn rau xong, đó ngừng cho thêm gia vị , nước tỏi băm còn cho thêm mấy thìa, mới đặt lên cân.
Về nhà mở , trọng lượng nước sốt cũng ít .
"Không kém chút đó ạ, nước sốt đáng bao nhiêu tiền." Chân Kiều : "Rau mùi hành lá đều lấy chứ ạ? Lạc rang tỏi băm?"
"Ừ ừ." Cô gái gật đầu.
Sau khi Chân Kiều lượt cho , cô gắp một nắm dưa chuột sợi và cà rốt sợi: "Cái cho ăn cũng ngon ạ."
"Cái cũng miễn phí ?" Cô gái hài lòng, chỉ riêng việc Chân Kiều hào phóng cho thêm đồ kèm thôi khiến cảm thấy thoải mái trong lòng .
"Vâng, thêm để tăng thêm cảm giác khi ăn." Chân Kiều thái hai quả quất nhỏ vắt , thêm một thìa nước sốt bí truyền cùng dầu thơm dầu mè vừng trắng.
Dùng tay khuấy đều, mùi thơm lập tức tỏa .
Chân Kiều những đang xem, đưa đĩa và kẹp qua: "Thích ăn cái gì thì gắp cái đó ạ, đồ chay mười lăm tệ một cân."
Vừa nãy mấy xem một lúc, thấy Chân Kiều thao tác một hồi, các loại đồ kèm cho phong phú, lập tức đón lấy cái đĩa: " mua một ít ăn thử xem ."
"Phía ăn thử, thể thử xong mới mua ạ." Chân Kiều nhắc nhở.
Dương Chu giống như "chim mồi" , lập tức tiếp lời: "Những ăn thử đều ngon, tin chị hỏi em gái nhỏ xem." Anh chỉ cô gái đó: "Em ăn thử xong là mua ngay, hương vị món kho nhà chúng là nhất đấy!"
Nghe , mấy đó về phía cô gái.
" là khá ngon đấy ạ." Cô gái đó gật đầu tiếp lời.
Dương Chu: " ? Đến muộn là còn !"
Chân Kiều bộ dạng của Dương Chu cho vành tai đỏ bừng, may mà là ban đêm nên ai thấy. Cô lấy hộp đóng gói , cho món kho trộn đều , đậy nắp , lấy túi nilon l.ồ.ng , bỏ hai đôi đũa , đưa cho cô gái.
Đối phương đưa cho cô mười lăm tệ tiền mặt.
"Cảm ơn chị." Chân Kiều thành đơn hàng đầu tiên của , vô cùng hạnh phúc về phía Dương Chu, đôi mắt đều cong .
Mười lăm tệ, là khoản tiền đầu tiên cô kiếm từ việc bày sạp.
Dương Chu âm thầm giơ ngón tay cái với cô.
Giỏi lắm!
"Cân giúp với."
"Mười sáu tệ hai hào, thu mười sáu tệ thôi, thêm cay ạ?"
"Cay ."
"Dạ ."
......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-374.html.]
"Nước sốt khá đấy, lấy thêm hai miếng cà tím, giúp cho thêm nhiều lạc rang ."
"Dạ , xin đợi một chút ạ."
......
Trước sạp của Chân Kiều thêm mấy , là rạng sáng, phố ẩm thực cũng náo nhiệt hẳn lên, ít qua xem.
Chưa đợi Chân Kiều mở miệng quảng cáo, Dương Chu bán cơm móng giò gọi giúp cô: "Thử món kho nhà chúng , hương vị tuyệt, ăn thử hãy mua, ngon lấy tiền."
Vừa gọi như , sạp nhỏ của Chân Kiều cư nhiên còn xếp hàng mấy .
Đồ chay trong nồi đang ngừng lựa chọn, những phía lo lắng chọn nên còn đặc biệt tới phía lấy kẹp và đĩa, đang gắp bên trong.
Cái chậu nhỏ ăn thử sạp cũng ăn gần hết .
Những nếm thử đa đều dừng chuẩn mua.
"Hết cà tím ?"
"Váng đậu ? Còn ? còn lấy xà lách thơm nữa."
"Ngó sen và khoai tây còn ?"
......
Chân Kiều vẫn thạo tay lắm, đang tăng tốc độ, áy náy trả lời khách hàng: "Chỉ còn những thứ trong thôi ạ, bán hết là còn nữa ."
Hôm nay chỉ là thử , nhưng Dương Chu mua ít đồ chay, cô liền nấu hết.
Nhiều như chắc chắn là ăn hết, cho nên mới định mang bán, xem xem bán .
Tổng cộng chỉ nửa nồi, nồi lớn, đa là đồ chay.
Chân Kiều bán thêm hai phần, những xếp hàng phía trong, bên trong chẳng còn mấy thứ nữa .
Ngoại trừ một ít thịt thì chỉ còn váng đậu mộc nhĩ và lác đác một ít đồ chay khác.
"Thật ngại quá ạ, bán hết ." Chân Kiều vẻ mặt đầy áy náy, cô thêm một ít ăn thử, cho bọn họ nếm thử miễn phí.
Sợ đến xếp hàng, cô thu cất bảng đen nhỏ, tắt đèn sạp.
Dương Chu tới: "Bán hết nhanh ?"
Chân Kiều hạ thấp giọng: "Vốn dĩ cũng chuẩn bao nhiêu mà, còn một chút xíu cũng bán nữa."
" mà, thứ chắc chắn bán chạy, hổ là bạn gái của , bày sạp cũng giỏi giống !" Dương Chu toe toét , giọng điệu còn chút tự hào.
Chân Kiều đẩy một cái: "Mau bán cơm , khách kìa."
Dương Chu hì hì hì , chạy về phía sạp của , hớn hở khách hàng: "Ăn gì đây ạ?"
Lúc chính là một giờ đêm, những bar và hộp đêm lục tục , phố ẩm thực đón đợt cao điểm thứ hai.
Những cái bàn nhỏ đầy khách hàng.
Chân Kiều dọn dẹp xong sạp của , trộn hết chỗ món kho còn , cho nốt rau mùi hành lá và dưa chuột cà rốt sợi , chia thành từng phần một.
Chỉ cần khách hàng gọi suất cơm, lúc Chân Kiều bưng lên, thuận tiện sẽ mang theo một phần món kho lên, đồng thời : "Đây là món kho mới của chúng , tặng các /chị một phần nếm thử ạ."
Đồ miễn phí thì từ chối chứ, đa đều lịch sự cảm ơn.
Một chỉ gọi suất cơm mà còn gọi đồ nướng uống rượu, lúc cần một phần món kho nhắm rượu.