Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 373

Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:03:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi kiểm tra sai sót gì, Dương Chu bê đồ của cô lên xe ba bánh.

 

Chiếc xe ba bánh vốn dĩ chật chội, tối nay càng chật chội hơn.

 

Dương Chu khóa thùng xe , giọng điệu còn hưng phấn: "Đi thôi! Chúng cùng bày sạp nào!"

 

Chân Kiều nở một nụ , cùng , đón lấy ánh trăng mờ tối, cô ánh đèn xe ba bánh chiếu rọi con đường phía .

 

"Tạch tạch tạch tạch ——" Xe ba bánh vòng qua con đường đất gồ ghề của khu ổ chuột, thẳng về phía chợ đêm phồn hoa.

 

Khóe miệng cả hai đều nhếch lên, tâm trạng vui vẻ.

 

Chương 166 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (8)

 

Mười một giờ đêm.

 

Phố ẩm thực chính là lúc bắt đầu náo nhiệt.

 

Khi Dương Chu và Chân Kiều lái xe ba bánh tới, những chiếc xe ba bánh lớn nhỏ đang đổ về phía , đa là giống như Dương Chu, đến giờ là tới đây bày sạp.

 

Cũng một chạy khắp nơi, ban ngày bán đồ ăn nhẹ, đồ xiên chiên, lẩu Oden cổng các trường học, nếu bán hết thì buổi tối sẽ đến đây cầu may, hy vọng bán thêm chút đỉnh.

 

Khi Dương Chu dừng xe, ít đợi sẵn .

 

Một đang ăn đồ xiên chiên với Dương Chu: "Sao giờ mới tới? Mau cho một bát cơm móng giò , lâu ăn cơm móng giò nhà ." Nói xong bồi thêm một câu: "Đồ ăn kèm thì lấy khoai tây sợi với mộc nhĩ đậu phụ, hôm nay ?"

 

"Có, ngay đây." Dương Chu đỗ xe xong, nhanh ch.óng hành động.

 

"Cho một suất cơm lòng lợn mang về."

 

" một suất cà tím cá mặn, mang sang sạp đậu phụ thối đối diện nhé, đó."

 

"Hôm nay thịt kho tàu cải bẹ ?"

 

......

 

Có thể thấy , Dương Chu vẫn một khách hàng quen thuộc, mới bày sạp xong tìm tới .

 

Trong chốc lát bán mấy suất.

 

Chân Kiều kịp lo cho sạp nhỏ của , tiên giúp dựng bàn ghế lên.

 

Dương Chu đang xới cơm, cô bèn bưng cơm và múc canh cho khách, để tiện cho việc thu tiền, Chân Kiều đeo cái túi đựng tiền đó lên.

 

Vợ chồng bán đồ xiên chiên bên cạnh vẫn ăn cơm tối, qua mua một suất cơm móng giò, bảo Chân Kiều xới cho họ hai phần cơm, Dương Chu múc thêm một thìa thức ăn, lấy thêm tiền.

 

Ai cũng chẳng dễ dàng gì, đều là kiếm tiền mồ hôi nước mắt cả.

 

Bán liền một mạch hơn mười suất, Chân Kiều mới nghỉ tay.

 

Dương Chu đặt thìa xuống, đậy nắp , đó xách cái bàn nhỏ đó đến bên cạnh dựng lên, bê cái nồi đó xuống, đặt lên bàn.

 

Người ngang qua thỉnh thoảng ném tới những cái tò mò, Chân Kiều chút ngại ngùng.

 

Đây vẫn là đầu tiên cô bày sạp, ít nhiều cũng chút buông mở .

 

Bởi vì là tạm thời quyết định sạp, căn bản nghĩ tới việc dùng cái gì để đựng nguyên liệu, những thùng sắt khác hoặc là quá to, hoặc là quá nhỏ, bày biện cũng tiện, cho nên cô dứt khoát bê luôn cái nồi , nắp nồi còn thể đậy , bao.

 

Dương Chu giúp Chân Kiều bày biện từng thứ một.

 

Chị bán đồ xiên chiên ăn cơm xong qua múc canh, thấy mặt Chân Kiều bày một cái sạp nhỏ, chút hiếu kỳ: "Trong bán cái gì thế?"

 

Dương Chu về phía Chân Kiều.

 

Cái gọi là gì nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-373.html.]

 

Chân Kiều cái nồi đó, thốt : "Món kho nồi lớn, chị nếm thử ?"

 

Không món kho truyền thống, cũng món nộm, đặt trong nồi thì gọi là món kho nồi lớn .

 

Nghe thật gần gũi!

 

"Không , ăn no ." Chị bán đồ xiên chiên khéo léo từ chối, nhưng vẫn ngăn sự tò mò, tới xem.

 

Chân Kiều chữ lên bảng đen nhỏ: Món kho nồi lớn, đồ chay mười lăm tệ một cân.

 

Cô tìm hai cái hộp, mỗi loại nguyên liệu đều gắp một ít, trộn ngay tại chỗ hai phần, một phần thêm ớt, phần cay, bày bàn, bên cạnh đặt tăm để ăn thử.

 

"Chị nếm thử xem?" Chân Kiều với chị bán đồ xiên chiên.

 

Chị bán đồ xiên chiên kịp trả lời thì sạp hàng khách , chị vội vàng lên tiếng chào hỏi.

 

Dương Chu thì nể mặt ăn hai miếng, ngừng giơ ngón tay cái với Chân Kiều: "Rất tuyệt, ngon lắm!"

 

Có một đôi tình nhân tới sạp, nam lên tiếng với Dương Chu: "Gói cho một suất cơm móng giò mang về."

 

"Có ngay." Dương Chu nhanh ch.óng tới.

 

Người nam hỏi nữ: "Em nghĩ xem ăn gì ?"

 

"Vẫn ." Người nữ lắc đầu.

 

Trước sạp của Chân Kiều ai, thấy Dương Chu đang bận, cô bèn tới lấy hộp cơm giúp xới cơm.

 

Dương Chu đang vớt thịt, với cô gái đó: "Hay là nếm thử món kho nhà chúng ? Vừa mới lò, thể ăn thử."

 

Cô gái theo hướng của .

 

Sạp của Chân Kiều chỉ là một cái bàn nhỏ, bên đặt một cái nồi lớn, còn dùng nắp nồi đậy , đặt mấy lọ gia vị, trông vẻ đơn giản.

 

nếu hai là một nhà thì chút hợp tình hợp lý, quán cơm móng giò từng ăn, hương vị ngon vệ sinh.

 

Chân Kiều điều, Dương Chu , cô lập tức bưng đĩa ăn thử tới, rạng rỡ: "Nếm thử ạ, món kho nhà em ai ăn cũng đều khen ngon."

 

Thực chỉ một Dương Chu thôi.

 

Làm ăn mà, dựa da mặt dày thôi.

 

Không chịu nổi sự nhiệt tình của Chân Kiều, cô gái đành cầm tăm, xiên một miếng ngó sen nhỏ nếm thử.

 

Ngó sen giòn ngọt, nước sốt đậm đà thơm lừng.

 

Cô gái xiên một miếng váng đậu bỏ miệng, cô cái nồi đó, buông tay bạn trai về phía sạp nhỏ: "Vậy mua một ít , khá là ngon đấy."

 

Món kho nhà họ bán nhiều nước hơn món kho bình thường, thấm vị hơn món nộm, mang theo một mùi thơm đặc trưng.

 

Khiến nhịn ăn thêm.

 

"Chọn bao nhiêu thì cân bấy nhiêu, bao nhiêu tiền cũng ." Chân Kiều lập tức tới, đưa cái kẹp và đĩa cho cô gái, còn bản thì đeo khẩu trang và găng tay nilon .

 

Trông sạch sẽ vệ sinh.

 

Trong nồi cái gì cũng , cô gái cầm kẹp đang lựa chọn.

 

Bạn trai cô cũng tới, những thứ ăn thử phía , nếm một miếng xà lách thơm, mắt sáng lên: "Vị đúng là tệ, thể mua nhiều một chút."

 

"Những loại thịt thể thái bán, thể tùy ý mix ạ." Chân Kiều tích cực giới thiệu.

 

Có đơn hàng đầu tiên, Chân Kiều dần dần buông mở hơn, cô thấy ngang qua liền mỉm : "Ăn món kho ạ? Có thể ăn thử, nếm thử xem ạ?"

 

 

Loading...