Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 372
Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:03:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Số tiền đó, vay một phần, cũng trả xong .
"Em nữa, là lừa thôi!" Chân Kiều bĩu môi.
Tiệm thẩm mỹ ở huyện nhỏ, giá cả rẻ, lấy nguyên liệu ? Thậm chí lúc giấy tờ còn đầy đủ, phòng tiêm chích là tay ngang, cô dám .
Hơn nữa, ở cái tuổi ngoài hai mươi, mơn mởn như thế thì cái gì?
Thiên sinh lệ chất!
"Chắc chắn là chỗ lừa , đưa em ." Dương Chu an ủi cô, thấy cô gặm xong cái móng giò nhỏ , gắp cho cô một miếng khác: "Ăn thêm miếng nữa , miếng ngon lắm."
"Em ăn nữa ."
"Ăn nhiều thịt ." Dương Chu đặt bát cô: "Miếng nhỏ thế , hai miếng là gặm xong , đừng kén ăn."
Trong lúc Chân Kiều và Dương Chu đang tranh chấp, mấy thuê nhà trong làng tới.
Họ là những công nhân nhập cư sống ở đây, ngửi thấy mùi thịt thơm nên đến nhà Dương Chu mua cơm mua thức ăn, để đỡ nấu cơm tối.
Cả hai đều mua hai cái móng giò và hai phần thức ăn, nào Dương Chu cũng múc cho họ nhiều hơn một chút.
Chân Kiều thấy trời càng lúc càng tối, cô nhanh tay ăn cơm, đó bắt đầu chế biến món kho của .
"Có cần giúp gì ?" Dương Chu hỏi.
"Không cần, tự em ."
Chân Kiều lấy hương liệu , bắt đầu rang thơm hương liệu.
Cô thêm củi bếp, nồi, theo tỉ lệ trong trí nhớ, lượt cho nồi.
Dương Chu hỏi gì cả, chỉ coi như cô đang thử nghiệm, về phía cạnh bàn, khi ăn nốt phần cơm thừa của cô thì trở , tay cầm một cái chun buộc tóc, lưng cô, đưa tay lên vén tóc cô.
Mái tóc của Chân Kiều mượt mềm, Dương Chu vẫn luôn thích.
Nhận thấy sự chạm của Dương Chu, Chân Kiều bỗng nhiên dừng động tác rang hương liệu .
"Anh giúp em buộc tóc lên, thì vướng víu lắm." Dương Chu , những ngón tay thon dài luồn qua kẽ tóc cô, ngừng vuốt về phía .
Chân Kiều vững.
Anh chậm rãi buộc tóc cho cô phía , thấy cô ngoan ngoãn như , đuôi mắt đều cong lên.
Hai gần , đều thể cảm nhận thở của đối phương, nhịp tim của Dương Chu ngừng đập nhanh.
Đêm qua hôn , Dương Chu về nhà ngứa ngáy trong lòng nửa đêm, khuôn mặt kiều diễm mịn màng của Chân Kiều ngay sát bên cạnh, kiềm chế mà cúi xuống, ghé sát định hôn.
"Bộp ——"
"Ư —— xuýt ——"
Dương Chu mới ghé gần, Chân Kiều vung cái xẻng nấu ăn, đập ngay l.ồ.ng n.g.ự.c .
Cô đầu , khuôn mặt tuấn tú của Dương Chu nhăn nhó vì đau đớn.
"Anh chứ?" Chân Kiều lo lắng hỏi, cô cứ tưởng .
"Không , ." Dương Chu ho mấy tiếng, ôm n.g.ự.c lùi , còn gượng gạo : "Em bận , ăn cơm xong cũng tiếp tục bận rộn đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-372.html.]
Chân Kiều bán tín bán nghi, trong lúc đó vẫn đầu mấy , tiếp tục bận rộn rang hương liệu.
Dương Chu âm thầm xoa xoa l.ồ.ng n.g.ự.c, đau quá mất.
Bạn gái nhỏ của sức tay mà lớn thế , những lúc ở giường, nào cô cũng lóc t.h.ả.m thiết, nới lỏng lực đạo thế nào cô cũng kêu đau, chỉ cần dùng lực một chút là thể nắn bóp xoa tròn.
Mềm nhũn cả .
Trời dần dần tối hẳn.
Dương Chu bật bóng đèn lên, trong lán sáng sủa hơn một chút.
Anh cảm thấy vẫn đủ sáng, bèn lấy cây sào tre , quấn một cái bóng đèn lên , đặt ở phía bên để chiếu sáng.
Trước đây trong cái lán chỉ bận rộn, giờ đây thêm một , khóe miệng Dương Chu vẫn luôn nhếch lên, cảm thấy náo nhiệt hơn hẳn.
Chân Kiều bảo Dương Chu mua dày lợn, tim lợn, gan lợn và thịt bò các loại, nhưng thịt thì đắt nên mua ít, chủ yếu là đồ chay.
Váng đậu, ngó sen, mộc nhĩ, cà tím, rong biển, đậu phụ, khoai tây, xà lách thơm, măng tre......
Chân Kiều luộc chín các loại thịt , đó cho đồ chay nước kho nấu, canh thời gian để đảm bảo đồ chay vớt lên giòn ngọt.
Ngay đó, cô bắt đầu chế biến nước sốt.
Lúc Chân Kiều nấu nước sốt, mùi thơm nồng, Dương Chu thu hút chạy gần: "Sao mà thơm thế ?"
"Nếm thử xem?" Chân Kiều sang một bên, gắp mỗi thứ đồ mặn chay một ít, đó thái rau mùi và hành lá cho , lạc rang giã nhỏ cũng cho thêm hai thìa.
Cô cầm thìa ngừng khuấy đều, cuối cùng cho thêm một thìa nhỏ dầu thơm và dầu mè, trộn vài cái đưa cho Dương Chu.
"Ngửi thôi thấy thơm , hơn bên ngoài nhiều." Dương Chu còn ăn khen Chân Kiều một bước, trong lòng , bất kể món kho thế nào thì chỗ nào cũng hơn bên ngoài bán.
Chỉ cần là do bạn gái nhỏ của thì chính là hơn bên ngoài bán!
Dương Chu , gắp một miếng cà tím bỏ miệng, vốn dĩ đang nghĩ xem nên khen thế nào, kết quả cà tím miệng, đồng t.ử của lập tức giãn .
Không chỉ hương vị đậm đà, cảm giác khi ăn là chua mặn , hương vị độc đáo, đúng là ngon thật.
Dương Chu nếm thử miếng ngó sen và xà lách thơm.
Thanh mát giòn rụm.
Cái tính là món kho thực thụ, bởi vì đó Chân Kiều còn pha chế nước sốt bí truyền như món nộm trộn với nguyên liệu, nhưng so với món nộm, nó một mùi thơm và hương vị khó tả.
"Được, cực kỳ đấy." Dương Chu với tư cách là đầu trong việc bày sạp, lập tức đ.á.n.h cơ hội kinh doanh, giơ ngón tay cái về phía Chân Kiều khẳng định chắc nịch: "Hương vị chắc chắn thể bày sạp !"
"Vậy em chuẩn một chút, chúng ngay bây giờ nhé?" Có sự khẳng định, Chân Kiều lập tức .
"Bây giờ? Tối nay em bày sạp ?" Dương Chu cứ tưởng hôm nay cô chỉ là thử nghiệm, điều chỉnh công thức thôi chứ.
"Vâng, nếu đống rau nấu xong lãng phí ? Cũng thể thử xem bán ." Chân Kiều bắt tay chuẩn .
"Em chắc chắn tối nay luôn chứ?" Dương Chu xác nhận nữa.
" ." Chân Kiều sớm nhắm trúng cái bảng đen của : "Cho em một cái bàn nhỏ, bảng đen nhỏ cho em, em bày một sạp nhỏ ngay bên cạnh , tối nay luôn."
Dương Chu cái bảng đen nhỏ đó, b.úng tay một cái: "Được! Chúng ngay bây giờ!"
Anh xào xong thức ăn, lượt bê những thùng sắt lên xe ba bánh, Chân Kiều tăng tốc, đóng gói các loại gia vị như rau mùi và hành lá thái sẵn, cho nước sốt bí truyền chai.