Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 368

Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:03:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Túi thu tiền đầy ắp, cô đang cúi đầu sắp xếp tiền mặt, những ngón tay thon dài mảnh khảnh ngừng kiểm đếm, động tác còn khá nhanh.

 

Thấy bóng tới, Chân Kiều vô thức ngẩng đầu, nở nụ lịch sự một bước: "Anh dùng cơm suất ạ?"

 

"Hì——" Dương Chu cho buồn .

 

Chân Kiều thấy là Dương Chu thì cúi đầu sắp xếp tiền của , còn lầm bầm: "Anh chắn tầm của , mau bán cơm chân giò ." Nói xong cô ngáp một cái, "Bán xong còn về ngủ nữa."

 

Chương 164 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (6)

Hai giờ bốn mươi phút sáng.

 

Lúc Chân Kiều đang lim dim buồn ngủ thì Dương Chu đến bên cạnh cô, cúi : "Buồn ngủ ? Chúng về thôi."

 

"Bán hết ?" Chân Kiều cố mướn mắt hỏi.

 

"Ừm."

 

Dương Chu sang một bên, bắt đầu dọn dẹp bàn ghế.

 

Chân Kiều định tiến tới giúp đỡ, Dương Chu bảo: "Bây giờ bận nữa, một ."

 

Cặp vợ chồng bán xiên rán bên cạnh thấy Dương Chu thu dọn đồ đạc liền hỏi: "Về sớm thế ?"

 

Họ đều ăn đêm, mười một mười hai giờ đêm mới bày sạp, hai ba giờ sáng thì vẫn còn coi là sớm.

 

Tầm năm sáu giờ quán bar mới thực sự tan cuộc, sẽ ít nhân viên tiếp thị dắt khách đến ăn đêm, lúc đó sẽ một đợt khách nữa, thậm chí đến sáu bảy giờ còn mấy ở công trường đến mua đồ ăn sáng.

 

"Bán hết ạ." Dương Chu trả lời.

 

Anh bán xiên rán ngạc nhiên: "Hôm nay bán nhanh thế?"

 

Việc ăn của Dương Chu đến mức khiến họ ghen tị, xiên rán tuy lợi nhuận lớn nhưng bán từng xiên một, công việc chuẩn ban đầu rườm rà, cơm suất thì khác.

 

Mười mấy hai mươi tệ một phần, một bàn đôi khi gọi mấy phần là mấy chục tệ .

 

"Vâng ạ." Dương Chu khênh hết đống thùng sắt lên, đóng thùng xe , Chân Kiều mà khóe miệng càng lúc càng nhếch lên, "Bạn gái em đến giúp nên nhanh hơn một chút, đây một bận xuể ạ."

 

Nghe , cặp vợ chồng bán xiên rán về phía Chân Kiều.

 

Chân Kiều mặc một chiếc áo thun lanh ngắn tay, phối với chân váy, còn buộc tóc để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế, tràn đầy sức sống.

 

Vì trẻ trung thanh xuân nên chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng, dáng trông mảnh mai thon thả, vô cùng bắt mắt.

 

Dương Chu cũng ưa , tuy để đầu đinh sành điệu cho lắm nhưng trong mắt những lớn tuổi thì đó là một trai đoan chính khôi ngô. Chị bán xiên rán thấy họ đôi, còn khen ngợi: "Giới trẻ bây giờ hiếm ai chịu khó như hai đứa lắm."

 

Làm ngành ăn uống vất vả, còn thức đêm.

 

Cả con phố chỉ Dương Chu là ít tuổi nhất, mà quầy hàng của bán , việc ăn là nhất.

 

"Chịu khổ thì thấm tháp gì ạ? Kiếm tiền là ." Dương Chu lên xe ba gác, đầu xe , "Tụi em đây ạ."

 

"Tạm biệt nhé."

 

Dương Chu dừng xe ba gác mặt Chân Kiều, cô bám cửa xe, leo lên sát cạnh .

 

"Có ăn chút gì ?" Dương Chu hỏi cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-368.html.]

"Giờ đang no căng bụng đây ."

 

Anh cô cảm thấy như một con lợn , ăn bao nhiêu là thứ , nãy vì khát quá cô còn mua nửa hộp dưa hấu ăn sạch.

 

"No là chứ ? Cô ăn nhiều để béo lên một chút," Dương Chu , "Đừng nghĩ đến chuyện kiểm soát vóc dáng gì đó, cứ ăn cứ uống , đó mới là việc hạnh phúc nhất đời!"

 

Chân Kiều vốn chú trọng quản lý vóc dáng, , lời phản bác định thốt nuốt xuống, khẽ đáp: "Ừm."

 

Xe ba gác chạy đến lầu nhà trọ.

 

Chân Kiều đưa túi thu tiền cho Dương Chu, tiền bên trong phân loại sắp xếp gọn gàng.

 

Dương Chu nhận lấy, rút hết mấy tờ một trăm tệ bên trong đưa cho Chân Kiều: "Chỗ cho cô mua kẹo ăn."

 

Tiền là do Chân Kiều kiểm đếm, tổng cộng năm tờ.

 

Hai tờ là vốn sẵn, ba tờ là tiền thu tối nay.

 

Đừng xem thường một cái quầy hàng như , tối nay cô và Dương Chu bán hai ba trăm phần cơm suất, rẻ nhất là món nấm xào thịt cũng mười hai tệ một phần .

 

Tiền mặt thu hơn sáu trăm tệ, tổng doanh thu ước tính bốn năm nghìn, nguyên liệu chắc chỉ chiếm tầm 30%, thu nhập khả quan.

 

" lấy ." Chân Kiều từ chối, " trẻ con ."

 

"Ai bảo cô là trẻ con , việc thì thù lao chứ." Dương Chu xuống xe, nhét cứng túi của Chân Kiều, "Đợi vài hôm nữa sắp xếp thời gian đưa cô xem máy tính bảng, chẳng cô vẫn luôn mua một cái ?"

 

Chân Kiều mấy , mua.

 

Mặc dù mỗi ngày kiếm ít nhưng mới trả xong nợ của gia đình, đó vay một ít tiền cho Chân Kiều trả nợ mạng, mua điện thoại cho cô, thời gian tiền tiêu cứ dồn hết một lúc.

 

Cần thư thả vài ngày.

 

Chân Kiều: " thất nghiệp , sắp tới bày sạp bán đồ nguội thì mua máy tính bảng gì nữa?"

 

"Lúc khách thì dùng máy tính bảng cày phim chứ ." Dương Chu .

 

"Nếu thời gian cày phim thì chứng tỏ là việc ăn , lúc đó còn tâm trạng mà xem phim nữa? Cơm áo gạo tiền còn xong đây !" Chân Kiều bác bỏ.

 

Dương Chu cãi cô, đành bảo: " thích mua cho cô đấy, chẳng chỉ là cái máy tính bảng thôi ? Cô thích thì cứ mua."

 

Chân Kiều tranh cãi với , lấy tiền nhét : "Anh đừng đưa tiền cho , ngày mai giúp mua ít đồ là ."

 

"Đưa tiền cho cô cũng ảnh hưởng đến việc giúp cô mua đồ ," Dương Chu nhận , "Nói , trai mua gì cho nào? Lát nữa mua luôn."

 

Hôm nay dọn hàng sớm, thể về ngủ một lát mới chợ.

 

Chân Kiều lấy một tờ giấy đưa cho : "Những thứ đều cần. Ban ngày việc, tầm chiều tối mới qua chỗ thử một ít xem ."

 

Dương Chu tầm chiều tối mới ngủ dậy chuẩn , cô sẽ đến phiền .

 

Tờ danh sách là cô mới tranh thủ lúc rảnh rỗi .

 

Dương Chu tờ danh sách dài dằng dặc, ngoài rau củ và một loại thịt thì còn đủ loại hương liệu, gật đầu: "Lúc chợ sẽ đối chiếu để mua, tuyệt đối thiếu món nào."

 

"Ừm." Chân Kiều ngáp một cái, khóe mắt ươn ướt.

 

Dương Chu kìm đưa tay lên xoa xoa mái tóc đỉnh đầu cô, : "Buồn ngủ ? Mau lên lầu ngủ ."

Loading...