Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 367
Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:03:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chân Kiều khẽ lắc đầu.
"Không ngon ?" Dương Chu lấy một đôi đũa, tháo khẩu trang xuống, gắp một ít ăn thử.
"Chỉ vị mặn chứ vị thơm và vị nước xốt, đủ giòn."
Dương Chu ngạc nhiên nhận xét của Chân Kiều, bản ăn mấy miếng mới thể từ từ cảm nhận .
"Mua bao nhiêu tiền một cân ?" Chân Kiều hỏi.
Cô bảo ngon thì sẽ ăn nữa, Dương Chu kéo hộp đồ về phía bắt đầu ăn: "Món chay mười lăm tệ, món mặn giá khác , tầm ba bốn mươi tệ, hộp hơn ba mươi tệ."
Chân Kiều chằm chằm cái hộp mặt : "Món chay mười lăm tệ một cân á?"
Dương Chu nhận điều cô đang nghĩ: "Sạp hàng nhỏ tốn tiền thuê mặt bằng, chắc chắn là lãi một gấp đôi , lợi nhuận cao lắm, nguyên liệu món chay cũng chỉ vài tệ một cân thôi, nhưng cũng tính đến chuyện bán hết, qua đêm là chắc chắn bán nữa ."
Anh dứt lời, Chân Kiều đột nhiên rướn về phía : " đồ nguội ngon hơn cô , xem thể bày sạp bán đồ nguội ?"
Lời Chân Kiều hề ngoa chút nào.
Những thứ khác cô rành, chứ còn phối đồ và ẩm thực thì cô đều chuyên tâm nghiên cứu qua, dù một cái thể khiến rạng rỡ, một cái thể nắm giữ vị giác của khác.
Đó đều là những kỹ năng bắt buộc học để vững gót chân trong hào môn.
Vì một món ăn trong buổi tụ tập gia đình, Chân Kiều từng bay đến thành phố khác, theo chân bếp trưởng học suốt một tháng, trong nhà cũng thường xuyên thuê đầu bếp giỏi, đều công thức riêng cả.
Dương Chu mảy may nghi ngờ, thậm chí còn khuyến khích: "Được chứ, bày sạp dù cũng hơn là đối mặt với lão hói c.h.ế.t tiệt , ăn uống cái kiểu gì chứ?" Anh chỉ tay xa, "Đến lúc đó, cô cứ bày ở đây, chúng cùng ."
Tốt bao.
Như thì ngày nào cũng thể thấy cô.
Cùng bày sạp cùng việc.
Chân Kiều theo tầm mắt của , càng cảm thấy việc khả thi.
Đi mười hai tiếng đồng hồ còn thức đêm, hở là trừ lương, cái việc đó ai thích thì .
"Chúng sẽ gọi là gì nhỉ? Đôi lứa bày sạp ?" Dương Chu hì hì , còn đưa tay nắm lấy bàn tay Chân Kiều đang đặt mặt bàn, "Cô chắc chắn là mà, cùng lắm thì giúp cô!"
Anh nghĩ kỹ , chẳng chỉ là món đồ nguội thôi ?
Cái bán hương vị tệ như mà còn bày sạp , thì cô bạn gái nhỏ nhà chắc chắn là ! Cùng lắm thì giúp cô điều chỉnh công thức.
"Chủ quán, bán cơm nào!"
Dương Chu còn kịp tâm sự đủ với Chân Kiều thì khách hàng quầy giục giã.
Lúc là mười hai giờ đêm, chính là lúc con phố náo nhiệt nhất.
Dương Chu bận đến mức kịp thở, công việc ăn của quầy hàng vốn luôn , nhanh ch.óng xếp hàng, bàn ghế cũng kín chỗ.
Chân Kiều vội vàng dậy, dọn dẹp cái bàn đang để nhường chỗ cho khách.
Dương Chu múc cơm bưng bê dọn dẹp, còn múc canh, mà xuể.
Anh múc xong một phần cơm, Chân Kiều đặt bát xuống, chuẩn múc canh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-367.html.]
"Cô cẩn thận nhé, nóng lắm đấy." Dương Chu vội vàng nhắc nhở, "Cứ để đó cho."
Chân Kiều: " là nhân viên phục vụ mà, ."
Nói xong, cô thành thạo múc canh và cơm, bưng đến cho khách, đường gặp những vị khách ngang qua, cô còn chủ động hỏi: "Ăn cơm chân giò ạ? Có đủ loại cơm suất đây."
Dương Chu ngoảnh , Chân Kiều dẫn một cặp đôi đến bàn, tay chân nhanh nhẹn dọn dẹp mặt bàn, vứt bát đĩa phế thải thùng rác bên cạnh.
Nhìn cảnh tượng , yết hầu Dương Chu chuyển động lên xuống, dường như về lúc hai mới quen .
Khi đó, Chân Kiều cũng sẽ giúp một tay những lúc bận xuể.
Trái , khi hai ở bên , Chân Kiều đột nhiên đến quầy hàng của nữa, dường như sợ khác là bày sạp bán cơm chân giò.
Có một cảm giác như đang cố tình lảng tránh.
Vì gia đạo sa sút, Dương Chu buộc dấn con đường , thấy quá nhiều cái lườm nguýt nên học cách sắc mặt khác, hơn nữa, tình cảm của dành cho Chân Kiều quá sâu đậm nên lúc nào cũng cẩn thận dè dặt.
giờ Dương Chu cảm thấy chắc chắn là nghĩ nhiều , chẳng qua là do Chân Kiều giận nên cô mới thèm đếm xỉa đến , chứ là cô chê bai , cô còn bảo cùng bày sạp cơ mà!
"Một bát cơm chân giò, một phần nấm xào thịt, một bát cơm nhiều hơn một chút ạ." Chân Kiều tới, đưa một tờ tiền lẻ năm mươi tệ cho Dương Chu, "Thối ba mươi mốt tệ."
Trước Dương Chu đeo một cái túi thu tiền, vì quanh đây một công nhân xây dựng tuổi, họ đều dùng tiền mặt.
Anh tháo túi thu tiền xuống, đeo lên Chân Kiều, còn đặc biệt ngắm bộ dạng của cô khẽ thành tiếng.
Chân Kiều chẳng rảnh mà quan tâm đến , cô bưng cơm nước, cầm mã thanh toán bắt đầu thối tiền.
Đồng thời, mắt cô còn cực kỳ tinh tường, lúc nào cũng dán c.h.ặ.t mấy cái bàn đó, thấy ai thanh toán mà định chuồn là lập tức tiến lên gọi : "Anh gì ơi, quên thanh toán ạ."
Cái nơi cá rồng lẫn lộn, những kẻ trốn đơn nhiều vô kể.
Có những ăn mặc bảnh bao nhưng việc của con .
Dương Chu thấy liền lập tức .
Không là tiếc mấy chục tệ , lúc bận một thì một đêm chắc chắn trốn vài đơn, vì một thực sự là quán xuyến hết .
Chỉ cần sơ sẩy một chút là chạy mất tăm.
Anh sợ Chân Kiều gây chuyện, quanh đây quá nhiều kẻ say xỉn.
Chỉ thấy Chân Kiều cầm mã thanh toán tiến lên, thái độ tươi với đàn ông đó: "Anh quên ạ? Tổng cộng là năm mươi hai tệ."
" là quên thật." Người đàn ông đó ngượng ngùng phối hợp, lấy điện thoại quét mã thật nhanh mất.
Chân Kiều cũng gì thêm, dọn dẹp mặt bàn, tiện thể mời chào khách hàng: "Ăn cơm ạ? Có cơm chân giò đây?"
dịp cuối tuần, công việc ăn tối nay bận rộn, nhưng nhờ Chân Kiều giúp một tay nên Dương Chu cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, như tiết kiệm thời gian chạy chạy , khách cũng sẽ vì đợi quá lâu mà bỏ .
Hết thùng cơm đến thùng thức ăn khác bán sạch.
Trước đây bán đến tận bốn năm giờ sáng, tối nay mới một giờ rưỡi mà cơm chân giò hết .
Đến hai giờ sáng, dọn thêm hai cái thùng nữa.
Dương Chu dọn dẹp nốt mấy cái thùng cuối cùng, bận xong đầu thì thấy Chân Kiều đang bàn, ánh đèn vàng hiu hắt chiếu lên khuôn mặt cô.