"Dựa cái gì?" Chân Kiều chịu: "Dựa cái gì mà trừ của hai trăm?"
"Cô còn hỏi dựa cái gì ? Thái độ cô đúng mực, trừ là trừ!" Ông chủ thấy nhân viên đều đang , liền tỏ vẻ uy nghiêm, trầm giọng xuống: "Lần còn thế nữa, còn trừ của cô ba trăm!"
Trong lòng lão tính toán sẵn , chỗ trừ một ít, chỗ trừ một ít, là thể bóc lột nhân viên nhiều hơn, ngừng tiết kiệm chi phí.
Cứ như , mỗi tháng tiết kiệm vài nghìn tệ.
Chân Kiều cau mày: " đồng ý!"
"Đến lượt cô đồng ý chắc? Quy định của là như thế đấy! Không thì cút, thiếu gì !" Ông chủ mặt đen , mắng Chân Kiều chút khách khí.
Những còn dám lên tiếng.
Họ sợ mất việc, thầm may mắn vì trừ tiền là .
Hai trăm tệ đấy, đều là mồ hôi nước mắt cả.
Cũng thấy Chân Kiều đáng đời, cầu xin ông chủ một tiếng? Việc gì đối đầu gì? Người thuê đấu ông chủ? Chẳng cuối cùng là chịu thiệt ?
Cũng chính vì tâm lý mà ông chủ mới vô cùng hống hách.
Trần Sương sợ Chân Kiều hành động theo cảm tính, vội vàng kéo kéo vạt áo cô, hiệu cô đừng đối đầu với ông chủ.
Chân Kiều: "Vậy nữa, ông kết toán lương cho , ngay lập tức."
Nghe cô nữa, ông chủ hói lập tức bảo: "Nếu cô , lương tháng đừng hòng lấy, cút ngay , ——"
Thái độ thể là quá quắt.
Rõ ràng là lão đinh ninh rằng Chân Kiều thể gì .
"Tại phát lương cho ?" Chân Kiều bộ dạng vô của lão, cơn giận bốc lên, nhấn mạnh: " việc, , thì nhận lương!"
Ông chủ hói giở trò: "Nếu cô tự ý nghỉ việc thì sẽ lương."
Lương bổng chẳng lão cho thì cho, cho thì thôi .
"Là ông ép nghỉ việc." Chân Kiều đính chính.
Ông chủ hói mất kiên nhẫn: "Đừng nhảm nữa, bây giờ cô biến ngay cho , một xu cũng đừng hòng lấy!" Trần Sương còn Chân Kiều cầu xin, liền lão chỉ thẳng mũi bảo: "Nếu cô thì cũng biến luôn cùng nó !"
Chân Kiều nhét chìa khóa túi, bỏ .
Ông chủ hói lưng cô còn khinh bỉ hừ một tiếng, để hành động của cô mắt, còn đắc ý vì bớt phát một tháng lương.
Chẳng chỉ là một nhân viên phục vụ thôi ?
Đầy rẫy đấy.
Lũ trâu ngựa giá rẻ nhiều vô kể, đám thì nên trò trống gì?
Chân Kiều , ông chủ hói ôm lấy cô bồ nhí trang điểm lòe loẹt công khai tán tỉnh, lệnh cho nhân viên: "Tất cả tập trung tinh thần cho , xảy sai sót thì đừng trách trừ lương!"
"Đây là nơi để các phát hỏa , thích thì , thì thôi!"
......
Chân Kiều vô cảm xuống lầu.
Đầu tiên cô trả lời tin nhắn của Dương Chu, bảo là cô , để yên tâm.
Sau đó, Chân Kiều lướt xem những hình ảnh và video đây trong điện thoại, đây cô chỉ tìm chủ đề để trò chuyện với Dương Chu, kể cho quán lẩu thế nào, ăn uống ngon, vệ sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-365.html.]
Không ngờ giờ chỗ dùng đến.
Loại tiểu thương vô lương tâm cũng chỉ bắt nạt những thật thà và những lao động nghèo thiếu hiểu , Chân Kiều thầm lạnh lùng mỉa mai, khinh bỉ vô cùng, thì để lão nếm thử mùi vị đụng đinh sắt.
Các nhân viên trong quán lẩu tim đập chân run, ai nấy đều cúi đầu việc cật lực, năm giờ, chính thức mở cửa kinh doanh.
Ông chủ hói đang kiểm tra sổ sách quầy, doanh thu ngày hôm qua, lão nở nụ hài lòng, còn đang vắt óc tìm lý do để trừ bớt tiền của nhân viên.
Có bước cửa.
"Dùng gì ạ?" Ông chủ hói đến mức thịt mặt rung rinh, thấy mấy mặc đồng phục, nụ mặt cứng đờ.
Người đàn ông đầu đưa thẻ ngành: "Chúng là Cục Quản lý Giám sát Thực phẩm, bếp ở ?"
Nghe , sắc mặt ông chủ hói đổi đột ngột, gượng chặn phía : "Chúng nhận thông báo gì cả, kiểm tra cái gì ạ? Ở đây đều đúng quy định hợp pháp, đều là cửa hàng đàng hoàng mà."
"Kiểm tra đột xuất." Nhân viên thực thi pháp luật nghiêm mặt, lớn tiếng chất vấn: "Đừng cản trở công vụ, bếp ở ?"
Chương 163 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (5)
Sau khi rời khỏi Cục Giám sát Thực phẩm, Chân Kiều còn ghé qua Cục Lao động một chuyến mới về.
Có chìa khóa, cô căn phòng thuê.
Căn phòng đơn đầy hai mươi mét vuông, cửa sổ, chỉ một phòng vệ sinh.
Trong góc đặt một chiếc giường và một cái tủ, diện tích còn là quần áo và các loại hộp mỹ phẩm bày biện bừa bãi bàn trang điểm.
Trong túi rác bên cạnh còn đồ ăn thừa từ mấy hôm , bốc mùi chua lòm.
Chân Kiều nhíu mày, thực sự thể nổi nữa, bắt đầu chế độ dọn dẹp.
Cô lấy túi rác , tiên vứt hết những thứ dùng đến bàn trong, đó đóng gói để ngoài cửa.
Tiếp theo là thu dọn quần áo dùng đến.
Vừa mở tủ .
Quần áo xếp lộn xộn cứ thế đổ ụp xuống hết, Chân Kiều đen mặt.
Cô gái trẻ nào cũng yêu cái , nhưng vì nhiều khả năng kinh tế nên quần áo đây của cô là hàng vỉa hè, trông thì nhưng mặc vài là nhăn nhúm tuột chỉ, giữ chỉ tổ tốn diện tích.
Chân Kiều chọn một cái túi rác to nhất, lôi hết đống quần áo cần thiết , đó xách xuống thùng thu gom quần áo cũ lầu, bỏ đó.
Còn đủ loại giày dép bỏ cũng cô tống luôn.
Thay vì vứt , thà để nó phát huy giá trị cuối cùng còn hơn.
Dọn dẹp suốt ba tiếng đồng hồ, căn phòng đơn chật chội bừa bộn cuối cùng cũng dáng một chút, trông thuận mắt hơn hẳn, và quan trọng là chỗ để đặt chân.
Hôm nay Chân Kiều bôn ba cả ngày, về dọn dẹp phòng ốc, mồ hôi nhễ nhại, tắm rửa xong gần mười một giờ, bụng đói cồn cào.
"Ting——"
Điện thoại vang lên.
Chân Kiều đang giường thổi điều hòa, cô lười biếng cầm điện thoại lên.
Dương Chu: 【Hôm nay khách đông ? Có mệt ?】
Tầm giờ , Dương Chu chắc cũng mới dọn hàng lâu.