Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 362

Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:03:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đừng Dương Chu là một đàn ông to lớn suốt ngày bận rộn ngược xuôi, phòng ốc và giường chiếu của dọn dẹp khá ngăn nắp, chăn màn giường đều gấp gọn gàng.

 

Dương Chu mở tủ, lấy từ một ngăn kéo một bộ đồ ngủ và cả đồ lót đưa cho cô.

 

Chân Kiều thấy bộ đồ lót bên , trong đầu vô thức hiện lên những hình ảnh: "......"

 

Dương Chu dường như cũng nghĩ tới, ánh mắt lấp lửng.

 

Cô mới chỉ ở đây một đêm duy nhất.

 

Khi đó Dương Chu ốm, Chân Kiều mượn cớ đến thăm , sẵn tiện khảo sát môi trường sống của một chút.

 

Để xem nếu chuyển đến sống chung thì thể tiết kiệm tiền thuê nhà và ở thoải mái hơn .

 

Nào ngờ, Dương Chu sống ở cái nơi rách nát như thế , nhưng lúc đó mới chi cho Chân Kiều mấy vạn tệ, nên cô cũng tính toán, chỉ coi đây là nơi thích hợp để chuẩn nguyên liệu nấu nướng, dù cô cũng .

 

Sau khi Dương Chu bỏ tiền mua cho cô vài bộ quần áo nữa, cô thấy vui nên chủ động phát sinh quan hệ với trong căn phòng .

 

Trận chiến đó kịch liệt.

 

Chân Kiều cũng ngờ đau đến thế, Dương Chu thì đang tuổi sung mãn thiếu kinh nghiệm, hai loay hoay mãi mới thành công, quấn lấy cô thêm vài nữa.

 

Cô mệt đến mức ngất luôn.

 

Chân Kiều cứ ngỡ chỉ giữ quần áo, đồ lót cũng còn ở đây? Lúc đó hình như xé hỏng mà?

 

Khoan , bộ đồ ngủ ?

 

Dương Chu đưa tay gãi gãi gáy: "Đều là đồ mới, mua cho cô đấy." Nói xong nhấn mạnh thêm: " đều giặt sạch ."

 

Ban đầu nghĩ, tới Chân Kiều đến sẽ đồ lót để .

 

Chỉ là đó, cô còn mặn mà với việc đến đây ngủ với nữa, hai nếu khách sạn thì cũng về chỗ của cô.

 

Chân Kiều thể tưởng tượng nổi cảnh Dương Chu một mua đồ lót và đồ ngủ cho phụ nữ, cảm thấy chút buồn : "Anh mặc size bao nhiêu ?"

 

Dương Chu hắng giọng: " xem mà, đó ghi hết."

 

Nói xong, chỉ c.ắ.n đứt lưỡi cho xong.

 

Chẳng là đang thẳng với cô rằng trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện mua đồ lót cho cô ? Chẳng là để khi "chuyện đó" xong thì đồ để ?

 

Chân Kiều gì thêm, cô đón lấy quần áo hỏi: "Tắm ở ?"

 

"Bên ngoài." Dương Chu bật đèn bên ngoài lên, đầu : "Ở đây bình nóng lạnh, tắm nước lạnh thôi, cô tắm ?"

 

Nhà nát cũ kỹ bình nóng lạnh, Dương Chu nấu nướng đều dùng củi, chút khói bếp.

 

Bình thường tắm rửa là dội thẳng nước lạnh.

 

Chân Kiều lắc đầu: "Ai tắm nước lạnh chứ?"

 

"Để đun nước cho cô, nhanh thôi." Dương Chu nhiều, tới cái lán bên cạnh, bắt đầu nhóm lửa đun nước, còn trấn an cô: "Cô gội đầu ?"

 

"Ừm." Chân Kiều gật đầu.

 

"Trong phích còn ít nước nóng, là cô gội đầu ? Ở đây sắp xong ." Dương Chu xách phích nước , cầm cái xô bận rộn việc.

 

Anh còn chu đáo đưa cho cô một chiếc khăn mặt mới, chắc cũng là đặc biệt mua cho cô.

 

Chân Kiều đang gội đầu, Dương Chu thì đun nước cho cô, nước nhanh ch.óng ấm lên, xách cho cô hai xô.

 

Người ngợm nhớp nháp, Chân Kiều chỉ tắm một trận thật sạch sẽ.

 

trong phòng tắm hẹp và đơn sơ, ánh đèn mấy sáng sủa ở một nơi xa lạ, nhưng vì Dương Chu luôn ở bên ngoài nên lòng cô cũng thấy yên tâm hơn đôi chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-362.html.]

 

Đợi đến khi Chân Kiều tắm xong , mặc bộ đồ ngủ sạch sẽ, cả thoải mái hơn hẳn.

 

Cô mở cửa, thấy Dương Chu đang cầm vòi nước, trong lán rửa mấy cái thùng sắt và xoong nồi của .

 

Động tác của nhanh nhẹn, rửa gần xong .

 

Chân Kiều bầu trời bắt đầu hửng sáng, đợi thêm một lúc nữa là trời sáng hẳn.

 

"Mau ngủ ," Dương Chu thấy cô thì dừng tay, " mang cái quạt cho cô, thì ngủ nóng lắm."

 

Nhà cũ cũng điều hòa, bình thường chỉ dùng một cái quạt.

 

Nóng thật đấy, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

 

"Còn ?" Chân Kiều hỏi.

 

"Sáng còn chợ nhập hàng, thịt thà sáng sớm mới tươi, về còn sơ chế nữa, cô cứ ngủ , đừng lo cho ." Dương Chu mang cái quạt bên ngoài , cắm điện cho cô.

 

Cả hai cái quạt đều hướng về phía giường.

 

Chân Kiều thực sự buồn ngủ, cô leo lên giường xuống.

 

Dương Chu nhẹ nhàng khép cửa, định tắt đèn thì cô lên tiếng: "Đừng tắt đèn."

 

"Được, tắt." Dương Chu rạng rỡ, chỉ từ từ khép cửa .

 

Chân Kiều những bức tường tối tăm xung quanh, phía tường cạnh giường Dương Chu dán giấy dán tường, khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

 

Gối và chăn mùi lạ, chỉ thoang thoảng chút mùi hương , cũng cô thấy khó chịu.

 

Chân Kiều ôm chăn, đổi môi trường mà cô trằn trọc mãi ngủ .

 

Ngay khi cô trở một nữa, cô thấy chiếc xe ba gác của Dương Chu khởi động.

 

"Pạch pạch pạch pạch——"

 

Dương Chu nổ máy, hai bước thì trong phòng vang lên một giọng : "Dương Chu?"

 

Nghe , lập tức dừng .

 

Dương Chu lên tiếng, sợ nhầm, ngược sẽ Chân Kiều thức giấc.

 

Chân Kiều thì tưởng Dương Chu , liền bật dậy, cao giọng gọi: "Dương Chu!"

 

"Ơi." Anh trả lời ngay lập tức, xe lái ngược trở , xuống xe chạy thẳng trong nhà, mặt Chân Kiều như một gã khờ: "Sao thế? Sao vẫn ngủ?"

 

" đói ." Chân Kiều .

 

"Để mua bữa sáng cho cô nhé? Cô ăn gì?" Anh .

 

Chân Kiều: "Thế chẳng chạy chạy ?"

 

"Không , chợ ở ngay gần đây thôi."

 

"Cùng , mua đồ, ăn sáng." Chân Kiều dậy xỏ giày, " vẫn nghĩ ăn gì."

 

"Cũng ."

 

Chân Kiều lên chiếc xe ba gác dỡ hết hàng, Dương Chu chở cô hướng về phía chợ.

 

Bước chợ, Chân Kiều cảnh tượng mắt cho kinh ngạc.

 

Trời vẫn sáng hẳn.

 

 

Loading...