Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 359

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:45:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông đầu tiên mà Chân Kiều lừa gạt.

 

Bởi vì lừa quá dễ dàng, Chân Kiều từ đó dấn con đường lối thoát.

 

Dương Chu thực tuổi đời lớn, mới hai mươi tuổi, gia cảnh vốn dĩ nghèo khó, thậm chí còn chút tài sản, cha Dương là đầu bếp chính của một khách sạn lớn tại địa phương.

 

Kết quả năm ngoái, cha Dương mắc bạo bệnh, bắt đầu khắp nơi tìm thầy tìm t.h.u.ố.c, tiền bạc tiêu xài như nước, cuối cùng khi bán cả nhà , Dương chịu nổi áp lực, ôm tiền còn bỏ trốn.

 

Cha Dương vì tiếp tục điều trị nên qua đời.

 

Dương Chu vay tiền để lo hậu sự cho cha Dương, bỏ học thuê để trả nợ.

 

bằng cấp, ở công trường nợ lương.

 

Vạn hạnh là Dương Chu thừa hưởng thiên phú của cha Dương, tình cờ ăn một suất cơm giò heo thấy khá ngon, thế là tự nghiên cứu cải tiến, đẩy một chiếc xe ba bánh đến con phố ẩm thực để bán cơm giò heo.

 

Anh đoán chắc rằng những nhân viên phục vụ khách sạn và nhân viên tiếp thị khi tan ban đêm chắc chắn sẽ đói bụng, lúc nhất định ăn chút cơm mới thể lấp đầy bụng.

 

Một suất cơm bình thường bán mười hai tệ, ban đêm đều bán mười tám tệ.

 

cũng là tiền công vất vả thức đêm.

 

Vì hương vị tệ nên cung đủ cầu.

 

Dương Chu nhanh ch.óng thêm nhiều loại hương vị khác như móng giò, lòng già, cải chua thịt kho, thịt viên, cà tím mặn thơm... mỗi suất đều đắt hơn ban ngày vài tệ, doanh bán .

 

Dựa cái , nhanh ch.óng trả hết nợ.

 

Vào lúc , Dương Chu quen Chân Kiều.

 

Vì Chân Kiều thuê phòng ở khu làng trong phố gần đó, mỗi đêm tầm ba rưỡi cô đều ngang qua sạp hàng .

 

Cô sẽ ăn một suất cơm, hoặc mua mang về.

 

Về nhà là ngủ một mạch đến chiều.

 

Lần nào Chân Kiều cũng thấy Dương Chu bận rộn một , thỉnh thoảng thấy bận xuể, cô tiện tay chủ động giúp dọn dẹp.

 

Cứ thế qua , hai dần chuyện với .

 

Dương Chu chủ động theo đuổi, Chân Kiều liền đồng ý.

 

Thực Chân Kiều cũng coi trọng trai bán cơm giò heo , tuy rằng ngoại hình khá , dáng cao ráo, nhưng công việc đang thật thấp kém .

 

Chân Kiều vì chút nhan sắc, trẻ tuổi, lúc ở quán lẩu thường xuyên khách xin phương thức liên lạc, còn đề nghị b.a.o n.u.ô.i cô, chỉ là cô ngờ thu nhập một ngày của Dương Chu hề ít.

 

Cộng thêm việc Chân Kiều quá thiếu tiền, nên tạm thời ở bên Dương Chu.

 

Diễn biến tiếp theo chính là, cô m.a.n.g t.h.a.i con của Dương Chu, đối phương vui mừng khôn xiết kết hôn, còn cô thì dối đứa trẻ khỏe mạnh, lén lút phá bỏ.

 

Sau đó Chân Kiều nhà xe thì nuôi nổi con, cả hai đều vất vả thế càng sinh.

 

Dương Chu cảm thấy với cô, việc quần quật ngày đêm, đem tất cả tiền đưa cho Chân Kiều, còn bảo cô ở nhà dưỡng sức.

 

Có " cung phụng" , Chân Kiều chỉ việc ăn chơi nhảy múa, đủ loại thẩm mỹ viện.

 

Hai năm , Chân Kiều ôm hai triệu tệ biến mất tăm , còn tham lam quẹt ít thẻ tín dụng của Dương Chu để tiêu xài.

 

Dương Chu một nữa phản bội, gánh vai đống nợ nần.

 

Sau khi Chân Kiều nhận tin tức về Dương Chu, biến thành một khác, lạnh lùng vô tình, thường xuyên lách luật để kiếm sống.

 

"Bíp bíp bíp—"

 

Một tiếng còi xe ch.ói tai vang lên, Chân Kiều theo bản năng lùi trong hai bước.

 

Đối phương mất kiên nhẫn bóp còi, cô vội vàng trong.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-359.html.]

Lùi lùi, Chân Kiều đến bên cạnh sạp đồ ăn nhỏ của Dương Chu.

 

Anh mua một chiếc xe ba bánh cũ, đó đặt mấy cái thùng sắt giữ nhiệt, lượt đựng đủ loại cơm canh, lúc mấy cái thùng đặt sang một bên, bán cũng hòm hòm .

 

"Hôm nay em tan muộn thế ?" Dương Chu chủ động hỏi cô, trong lời còn mang theo sự quan tâm.

 

"Ừm."

 

"Anh gọi điện cho em mà mãi gọi ." Dương Chu mặt cô, chuyện chút dè dặt.

 

Con , khi yêu thì sẽ điểm yếu.

 

"Hết pin ." Chân Kiều .

 

"Ra là ." Dương Chu tự động phớt lờ việc hai ngày gọi , đưa hộp cơm đóng gói cho cô: "Em đói ? Anh cơm cho em ."

 

Cơm của cô là riêng.

 

Hai ngày Dương Chu cũng , nhưng Chân Kiều căn bản đường về, cố ý né tránh.

 

Chân Kiều : "Điện thoại hết pin , em tiền thanh toán ."

 

"Em đừng chuyện với như ?" Dương Chu đưa hộp cơm cho cô, vẻ mặt tổn thương.

 

Chân Kiều thực sự là đói , cô xách cơm về mà xuống cái sạp bên cạnh, đưa tay mở hộp cơm .

 

Một bát cơm rang, cùng với hai hộp thức ăn.

 

Một hộp là món mực xào củ kiệu cô thích ăn, hộp còn là cà chua xào trứng, còn mấy miếng xá xíu, chắc là đặc biệt mua.

 

Dương Chu múc cho cô một bát canh, đặt đối diện cô.

 

Bát cũng loại dùng một , sợ vệ sinh, là mua riêng cho cô.

 

Sau đó, thấy cô phản kháng, Dương Chu cũng xuống, khẽ : "Anh sai , em đừng giận nữa."

 

"?" Chân Kiều ăn cơm thuận miệng hỏi ngược .

 

Câu hỏi thốt , cô phát hiện thật là kiêu ngạo quá .

 

là nắm thóp Dương Chu mà.

 

"Anh—" Tai Dương Chu chút đỏ, cân nhắc hồi lâu: "Thì, quá nóng vội— nghĩ đến cảm nhận của em—"

 

Chân Kiều: "......"

 

Cô và Dương Chu sớm xảy quan hệ .

 

Rất nóng vội.

 

Cũng chỉ mới chuyện vài ngày.

 

Còn là cô chủ động nữa.

 

Bởi vì Dương Chu trả giúp cô hơn hai vạn tiền nợ vay qua mạng.

 

Chân Kiều cảm thấy việc quần quật đến c·hết mới kiếm ba ngàn tệ một tháng, Dương Chu một cái đưa cô hơn hai vạn, chuyện mà để ngủ cùng, chắc chắn thể lấy ít.

 

Không ngờ ngủ với cô vài , chỉ đổi cho cô một cái điện thoại, cũng nhắc đến chuyện mỗi tháng đưa cho cô cố định bao nhiêu tiền, để cô nghỉ cái công việc rách nát đó .

 

Chàng trai trẻ m.á.u nóng, cứ ngỡ gặp tình yêu nên cứ bám lấy cô mãi.

 

Chân Kiều cảm thấy kinh tế, thấy mãi đưa tiền lớn, chỉ thấy Dương Chu keo kiệt, để ý đến nữa, chẳng thà để khác b.a.o n.u.ô.i cho xong.

 

Thế là cảnh , Chân Kiều tìm đại một cái cớ để nổi khùng, trực tiếp thèm đoái hoài đến .

 

Dương Chu thực cũng mới trả xong nợ cũ, hai vạn đó là vay thêm một phần để đưa cho cô trả nợ, bởi vì cảm giác nợ nần là thế nào, để cô gánh chịu áp lực.

 

 

Loading...