Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 358
Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:45:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Điềm Điềm đầu Trình Hằng một cái, đó , cô bé xuống gầm ghế sofa, nhanh ch.óng bò qua đó.
Ánh mắt Trình Hằng càng thêm ảm đạm.
"Cộp—"
Tiểu Điềm Điềm va cạnh ghế sofa, Trình Hằng gần như ngay lập tức lao đến chỗ cô bé.
Bình thường vốn nũng dẻo nhẹo mà cô bé , trái còn từ gầm ghế sofa lấy một bình sữa, mắt cong cong hì hì: "Sữa sữa~~~"
Trên bàn tay mũm mĩm của cô bé cầm một bình sữa ngọt, vô cùng vui vẻ.
Giống như lấy kẹo .
loại sữa đúng là ngọt thật, cũng rơi xuống gầm ghế từ lúc nào.
Trình Hằng cẩn thận bế con gái lên, kiểm tra kỹ trán của cô bé.
Tiểu Điềm Điềm đưa bình sữa phía , đưa đến mặt Trình Hằng: "Cho ba uống."
"Ba uống ."
"Phải uống." Tiểu Điềm Điềm vẻ mặt nghiêm túc, "Yêu ba—"
Trong tầm mắt của Thi Hòa, ánh mắt Trình Hằng một nữa nhuốm màu ý , vẻ mặt dịu dàng xoa đầu tiểu Điềm Điềm, đầy vẻ yêu thương và cũng mang theo sự kiên định.
Cái tư thế .
Thiến mấy thằng tóc vàng cũng là thể.
Chương 159 Nữ phụ độc ác nhẫn tâm (1)
Ba giờ bốn mươi phút sáng.
Bàn khách cuối cùng của quán lẩu xiên que cuối cùng cũng dậy rời .
Đứng đợi ở cách đó xa, Chân Kiều và Trần Sương vội vàng đẩy xe tới, nhanh thoăn thoắt dọn dẹp đống tàn tích bàn, một lau bàn, một dọn dẹp các nguyên liệu còn .
Hai dùng tốc độ nhanh nhất dọn dẹp xong, đó tắt đèn đóng cửa quán về.
Lúc xuống lầu, Trần Sương vẫn ngừng mắng mỏ: "Đã ghi rõ ba giờ đóng cửa mà vẫn cứ ăn, cứ ăn mãi, mà vẫn chịu , cái hạng gì , phiền c·hết ."
" thế." Chân Kiều cũng buồn ngủ , thuận miệng đáp .
"Bạn trai đến đón ." Trần Sương lên chiếc xe điện nhỏ của bạn trai, với Chân Kiều.
Chân Kiều mỉm : "Thật quá."
Nghe , Trần Sương càng tươi hơn, khuôn mặt tràn đầy ý : "Cậu cũng mau tìm một , con gái một về đêm vẫn khá nguy hiểm đấy."
"Ừm."
Sau khi Trần Sương , Chân Kiều những cửa hàng đóng cửa xung quanh, một cảm giác âm u rợn , cô vô thức tăng nhanh bước chân, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi.
Đây là một con phố ẩm thực đêm náo nhiệt, nhưng lúc là nửa đêm về sáng, hôm nay tan muộn, đại đa các cửa hàng đều đóng cửa.
Trong đầu Chân Kiều ngừng hiện lên đủ loại vụ án tội phạm.
Mọi khi con đường vẫn đèn, hôm nay đèn tắt hết thế ? Hỏng ?
là cứu mạng mà.
Chân Kiều tiếp tục tăng nhanh bước chân, sắp chạy đến nơi , vẫn cứ cảm thấy lưng đang đuổi theo, nhưng dám đầu .
Cô mấy trăm mét, cuối cùng cũng đến đường lớn, tuy vẫn thưa thớt nhưng ít nhất đèn đường vẫn sáng, thỉnh thoảng một hai chiếc xe qua, còn tiếng còi xe.
Chân Kiều thở phào nhẹ nhõm một nửa, dần dần chậm bước .
Cô quan sát xung quanh, thứ đều thật chân thực, hít một khí trong lành, thật sảng khoái bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-358.html.]
Chân Kiều nở một nụ , giống như tái sinh.
Mọi chuyện đối với cô mà , quả thực chính là sự tái sinh.
Chân Kiều của một ngày , còn vì t.a.i n.ạ.n xe cộ mà trong phòng chăm sóc đặc biệt, dựa máy móc để duy trì sự sống, mỗi phút giây sống sót đối với cô đều là sự dày vò.
Vì quá đau đớn, cô tháo máy thở để kết thúc cuộc đời .
Sau khi phát hiện, y tá trói tay cô hai bên giường bệnh, khống chế c.h.ặ.t chẽ.
Nếu sự đồng ý của nhà, cô vẫn thể c·hết .
Chân Kiều chỉ cảm thấy tuyệt vọng.
Khi tỉnh nữa, cô phát hiện biến thành một Chân Kiều khác.
Nói chính xác hơn là Chân Kiều của kiếp .
Nghe đời nhân quả luân hồi, Chân Kiều kiếp gieo quá nhiều ác quả, cho nên cô của kiếp mới cần trả nợ, đổi nhân quả của thì quá nhiều việc ác.
Chân Kiều sống thêm một đời.
Từ một phu nhân giàu học vấn cao, nuông chiều từ bé, biến thành một cô gái mới nghiệp trung cấp, đang ca đêm tại một quán lẩu xiên que.
Cô cần việc mười hai tiếng đồng hồ tại quán lẩu xiên que bên cạnh phố ẩm thực đêm, ba bốn giờ sáng mới tan , để kiếm ba ngàn ba trăm tệ .
Không bảo hiểm xã hội, bao ăn ở.
Theo lời của ông chủ, nhân viên phục vụ nhà khác chỉ hai ngàn mấy, nếu thêm giờ thì lấy nhiều tiền như , thích thì thì thôi.
Quán lẩu xiên que vì rẻ nên ăn khá , từ chiều tối bắt đầu bận rộn.
Chân Kiều từ lúc buổi chiều liên tục rửa rau thái rau, quét nhà bày đĩa, đợi khách đến thì bưng bê dọn dẹp, lau chùi vệ sinh, liên tục mấy tiếng đồng hồ nghỉ ngơi.
Nửa đêm về sáng ngủ gật trông chừng những vị khách đang uống rượu trò chuyện, còn gọi là mặt ngay, thỉnh thoảng còn mắng cho xối xả.
Ba ngàn mấy một tháng, một ngày mới hơn một trăm tệ, nếu là , một món tráng miệng Chân Kiều ăn cũng còn đắt hơn tiền .
Bận rộn cả ngày, cô cứ ngỡ sẽ mệt lả , nhưng nhờ sức trẻ nên chỉ thấy buồn ngủ.
Ngày hôm nay trôi qua vô cùng trọn vẹn.
Chân Kiều bất ngờ cảm thấy cũng tệ lắm.
Cô tiếp tục về phía , đường dần dần vài bộ, bên đường cũng những gánh hàng rong bán nước bán t.h.u.ố.c lá.
Nơi gần khu phố KTV của thành phố nhỏ.
Hai bên đường mở mấy quán KTV và hộp đêm, cũng thể đây là con phố sầm uất nhất về đêm của thành phố nhỏ .
Lúc là bốn giờ sáng, cuộc sống về đêm sắp kết thúc, cho nên chỗ ở các sạp hàng rong bên đường chật kín đủ loại thanh niên và nhân viên tiếp thị quán bar.
Chân Kiều bận rộn cả ngày, ngửi thấy mùi đồ nướng mà cảm thấy bụng đói cồn cào.
Cô nuốt nước miếng, tiếp tục về phía .
Đến ngã tư tiếp theo, Chân Kiều , một mùi thơm bay tới, bụng cô kêu râm ran, theo bản năng ngẩng đầu lên tìm kiếm nguồn gốc của mùi thơm.
Vừa qua, trực tiếp chạm một đôi mắt đen sâu thẳm.
Bước chân Chân Kiều khựng .
Dương Chu.
Cái tên lập tức hiện lên trong đầu Chân Kiều.
Một " cung phụng" bán cơm giò heo ven đường.