“ , trả điện thoại cho .” Thi Hòa tiếp tục kéo tay xuống.
Cận Hằng dễ dàng thoát : “Vậy thì về .”
Nằm cũng thể ngủ bù.
“Cận Hằng!” Thi Hòa phát điên, mặt ngừng nhảy lên với tay, nhưng vẫn tới .
Anh dửng dưng, còn chỉ chỉ về phía cửa.
Thực tế, ánh mắt lướt qua của Cận Hằng luôn quan sát cô, đáy mắt ẩn chứa nụ nhàn nhạt.
Cô tức giận quá mức túm lấy tay Cận Hằng, trực tiếp cúi đầu c.ắ.n một cái.
Chương 128 Nữ phụ hồ ly tinh giới giải trí (12)
Trên tay Cận Hằng hiện một vòng dấu răng, con hồ ly nhỏ c.ắ.n cũng đau thật.
Anh cũng giận, ngược là Thi Hòa khi thấy hử một tiếng nào thì dần dần nới lỏng lực đạo, nhãn cầu còn đảo liên tục, dỏng tai quan sát phản ứng của .
Khi thấy vòng dấu răng sâu hoắm , cô chút chột , nhưng vẫn cố chấp : “Ai bảo trả điện thoại máy tính cho ?!”
“Hạ Thanh Không thoát khỏi nguy hiểm .” Cận Hằng .
Thi Hòa: “Thật ?”
Cận Hằng: “Ừm, dự kiến ngày mai thể chuyển sang phòng bệnh thường.”
Tin tức khiến dây thần kinh căng thẳng của Thi Hòa giãn quá nửa.
“Cô thể yên tâm về ngủ ?” Cận Hằng cô .
Thi Hòa xị mặt xuống, kéo dài giọng: “ đói ——”
Không ngủ , bụng đói.
Cận Hằng bật đèn lên, ngoài.
Thi Hòa vội vàng theo.
Anh về phía bếp, Thi Hòa liền sofa, vươn dài cổ về phía đó, cái mũi nhỏ còn khịt khịt, xem ngửi thấy mùi thơm gì .
Cô xưa nay vốn lười, cũng tiện siêu thị, trong nhà chẳng cái gì cả, ăn gì là sang nhà Cận Hằng ăn chực, hơn nữa nhà giống như chiếc túi thần kỳ , luôn nhiều thứ cô cần.
Lát , Cận Hằng , tay bưng một ly sữa ấm đưa cho cô.
“Chỉ sữa thôi ?” Sắc mặt Thi Hòa lập tức xị xuống, vẻ mặt đầy thất vọng.
Cận Hằng: “Uống xong về ngủ.”
Thi Hòa bưng ly sữa, đôi mắt linh động về phía : “ ăn một bát mì thịt băm, đói.”
“Không .”
“ ăn,” Thi Hòa đầy mong đợi, ngừng , “Chỉ ăn một miếng thôi, một miếng thôi.”
Cận Hằng bất lực.
“Một chút xíu thôi, chỉ ăn một chút xíu thôi.” Cô tiếp tục cầu xin.
Cuối cùng, Cận Hằng vẫn chiều theo cô, bếp.
Bát mì bưng chỉ một miếng, nhưng cũng chỉ nửa bát nhỏ, ít muối ít dầu, còn là mì kiều mạch chuyên mua cho cô, mặt mì đặt hai lát thịt mỏng dính, nhưng Thi Hòa mãn nguyện .
Cô híp mắt bưng bát mì qua, âm cuối cao lên: “Cảm ơn nha.”
“Lần là đại diện lòng đen nữa ?” Giọng điệu Cận Hằng trêu chọc.
Lúc đối xử với cô thì mồm mép cảm ơn rối rít, lúc thì xù lông, mắng là đại diện lòng đen, chỉ bóc lột cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-303.html.]
“Tạm thời .”
Cận Hằng lắc đầu, về phía phòng, nhanh ch.óng cầm máy tính .
Thi Hòa thấy Cận Hằng cầm máy tính xuống đối diện , cô ngẩng đầu hỏi: “Anh đói ?”
“Không đói.”
“Ồ.” Thi Hòa ăn mì, Cận Hằng hai cái, ánh mắt dừng bàn tay đang gõ bàn phím của .
Trên đó hai hàng dấu răng sâu hoắm.
Cô sờ sờ mũi, giả vờ như thấy.
Cận Hằng sẽ kiểm soát cân nặng của Thi Hòa thì sẽ thực hiện nghiêm ngặt, nhưng cũng thể để cô đói, chút mì đó chỉ đủ cho Thi Hòa ăn hai miếng.
Cô ăn no uống đủ, mí mắt bắt đầu đ.á.n.h , ngủ sofa.
Cận Hằng ngẩng đầu qua, Thi Hòa ngủ say .
Anh chậm tốc độ đ.á.n.h máy, cô đang yên tĩnh, ánh mắt dần trở nên dịu dàng ấm áp, đó dậy phòng ngủ, lấy chăn mỏng đắp cho cô, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên một chút.
Sự việc náo loạn , tuy trong cuộc Thi Hòa nhưng cô vẫn chịu ít ảnh hưởng.
Cận Hằng nhiều việc xử lý.
Thi Hòa giấc ngủ sâu.
Trong mơ, cô mơ thấy phần của nguyên tác.
Sau khi thoát khỏi Cận Hằng, Thi Hòa vắt kiệt giá trị, sống một cuộc đời chẳng , vì thường xuyên phẫu thuật thẩm mỹ thất bại, mỗi tháng chỉ riêng tiền chi cho khuôn mặt là một khoản khổng lồ.
Thi Hòa tiền bảo trì, khuôn mặt cũng nhanh ch.óng hỏng.
Kết cục cuối cùng của cô, thế mà cũng là trầm cảm, trong lúc tuyệt vọng uống một lượng lớn t.h.u.ố.c ngủ tự t.ử.
Tuy nhiên, Thi Hòa may mắn như Hạ Thanh Không, cô cứu sống.
Cái c.h.ế.t của Thi Hòa cũng gây sóng gió quá lớn mạng, phần lớn đều cảm thấy cô tự tự chịu, Hoành Dương sợ gánh trách nhiệm nên kiểm soát bình luận và dập tìm kiếm nóng, ngược là Cận Hằng, cô lên tiếng, nhưng hiệu quả gì lớn.
Về cái kết của nhân vật Thi Hòa, chính là Cận Hằng chọn cho cô một nghĩa trang phong thủy , an táng cô chân núi.
Ngày hôm đó, Cận Hằng từ lúc bình minh bia mộ của cô cho đến lúc hoàng hôn, ai đang nghĩ gì, cũng ai liệu Thi Hòa hối hận .
Thi Hòa tỉnh dậy trong một cơn hụt hẫng, trong lòng giống như đè một tảng đá, mở mắt xung quanh tối đen như mực, cô còn chút sợ hãi, theo bản năng gọi một tiếng: “Cận Hằng!”
Lời còn dứt, rèm cửa điện động chuyển động, một luồng ánh sáng chiếu .
Để Thi Hòa từ từ thích nghi với ánh sáng, rèm cửa chỉ mở một khe nhỏ.
Cận Hằng ở cửa thư phòng: “Tỉnh ?”
“Ừm.” Thi Hòa gật đầu, giọng buồn buồn.
“Gặp ác mộng ?”
“Ừm.” Cô gật cái đầu nhỏ.
Cận Hằng bật một chiếc đèn nhỏ, phòng khách sáng thêm một chút: “Mơ thấy gì ?”
Thi Hòa kéo chiếc gối ôm qua vòng trong lòng: “ trầm cảm uống t.h.u.ố.c tự t.ử c.h.ế.t , chọn cho một nghĩa trang ở nơi phong thủy bảo địa.”
Thần sắc Cận Hằng đanh , định thốt lời quở trách vài câu, thấy cô đang trầm tư vẫn hồn thì nuốt lời trong: “Cô yên tâm , cô sợ c.h.ế.t sợ đau lắm.”
“Hình như cũng đúng nhỉ.” Thi Hòa càng buồn bực hơn.
Sợ c.h.ế.t sợ đau như mà vẫn c.h.ế.t .