Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:35:39
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt quá đỗi nóng rực, vẻ mặt nghiêm nghị trông cực kỳ dữ dằn khiến Tô Cầm thấy sờ sợ: "Không... thích ?"

 

" thích cô !"

 

Cùng lúc đó, khi đang hẹn hò với Chu Chí Viễn, bên tai Tô Nguyệt đột nhiên vang lên một giọng : "Độ thiện cảm của nam phụ xuất hiện con âm, cốt truyện lệch lạc 30%, yêu cầu ký chủ lập tức điều chỉnh—"

 

Ngày hôm đó, đầu tiên Tô Cầm cảm nhận sự vui của Trình Văn Phong.

 

Hôm xem mắt cô công khai mắng , dường như cũng khó chịu đến mức .

 

Chẳng lẽ vẫn xác định thích Tô Nguyệt, nhưng thẳng như thấy vô cùng hổ? Nhất thời phản ứng kịp?

 

Tô Cầm càng nghĩ càng thấy khả năng, cô thật sự quá khổ mà, cứu nam phụ khỏi bể khổ, thể điều chỉnh cốt truyện quá đà, nếu nam phụ sẽ vui.

 

Cô quả nhiên là nữ phụ bia đỡ đạn, điều chỉnh cốt truyện một chút thôi cũng nam phụ tức giận.

 

Tô Cầm thở dài trong lòng, cô thật sự ngăn cản Trình Văn Phong nam phụ thâm tình, cuối cùng vẫn sống độc cả đời? Thật là đáng thương quá .

 

Thoáng cái đến những ngày cuối năm.

 

Trong xưởng phát một ít quà tết, Trình Lam cũng cho cô một ít.

 

Tô Cầm lợi cho Liễu Mai và bố Tô, cô chia cho Lưu Tiểu Yến một ít, xách một phần đến trạm phế liệu.

 

Bà chủ thấy tới liền hỏi: "Cần đến nhà thu phế liệu ?"

 

Tô Cầm tiếp lời, chỉ mỉm bà.

 

"Cô là... cô bé đến tìm sách giáo khoa đúng ?" Bà chủ ngập ngừng hỏi.

 

Tô Cầm: "Là cháu đây chị ơi, chị nhớ ạ?"

 

"Nhớ chứ nhớ chứ, sách giáo khoa chắc đủ hết nhỉ?"

 

"Có thùng to chị cho cháu thì mà thiếu ạ." Tô Cầm đặt đồ lên bàn, "Đây là chút quà tết cháu mang biếu mấy đứa nhỏ."

 

Cô mang tới dầu ăn và gạo, còn một hộp bánh quy nữa.

 

Đây là những thứ quý hiếm, bà chủ sững sờ, vội vàng từ chối: "Sao cho nhiều đồ thế , cô mau mang về ."

 

Tô Cầm: "Chị còn tìm cho cháu cả một thùng sách cơ mà, việc đó giúp cháu nhiều lắm."

 

Bà chủ đống quà tết bàn, trong lòng thấy hổ thẹn, ánh mắt chạm khuôn mặt đầy vẻ ơn của Tô Cầm, bà do dự một lát thật: "Thực đống sách đó cho cô ."

 

Chương 12 Nữ phụ độc ác thập niên 80 (12)

 

"Số sách đó là do một thanh niên nhờ đưa cho cô, chỉ là cho thôi."

 

"Cậu dáng cao, đen, trông vẻ khó gần nhưng lịch sự, giống một nhiệt tình."

 

" , còn từng lái xe tải đến đây bán phế liệu nữa."

 

......

 

Tô Cầm bước khỏi trạm phế liệu, trong đầu vẫn văng vẳng lời của bà chủ.

 

Dáng cao, đen, khó gần......

 

Mỗi một đặc điểm đều trùng khớp với Trình Văn Phong.

 

Tô Cầm rảo bước nhanh hơn về phía nhà , lúc lên lầu thấy Liễu Mai đang giằng co với một gã thanh niên gầy gò, mặt mũi gian giảo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-28.html.]

Đột nhiên thấy cô về, Liễu Mai giật b.ắ.n , vẻ mặt lúng túng: "Tiểu Cầm về ?"

 

"Vâng." Tô Cầm đáp lệ bộ, hai thêm lấy một cái, thẳng về phòng.

 

"Mẹ, con nhỏ đó đối xử với kiểu gì ?" Triệu Dũng sa sầm mặt, giọng điệu bất mãn.

 

Liễu Mai kéo gã phía cầu thang: "Tính nó vốn , con nhỏ thôi."

 

Triệu Dũng vẫn hậm hực: "Cái thứ gì ."

 

"Đừng nữa, con mau , lát nữa chú Tô về thấy ." Liễu Mai giục gã.

 

"Chẳng chỉ là một lão già sắp c.h.ế.t thôi ?"

 

Triệu Dũng hết câu Liễu Mai đ.á.n.h một cái: "Thôi ! Công việc của con còn , định tức c.h.ế.t hả?!"

 

Chỉ cần Tô Cầm gả , Tô Nguyệt cũng công việc , khi bố Tô nghỉ hưu ai nối nghiệp, lúc đó sẽ để Triệu Dũng , công nhân chính thức. Bà cũng với bố Tô , sẽ để Triệu Dũng phụng dưỡng ông lúc tuổi già.

 

Thời đại , con trai lo hậu sự, trong lòng bố Tô cũng thấy lo lắng, tuy đồng ý nhưng Liễu Mai ông đang dần chấp nhận.

 

"Mẹ, nhanh lên chút , con đang quen bạn gái định kết hôn đây, bao giờ thì dọn đây ở?" Triệu Dũng mất kiên nhẫn.

 

Nếu bố Tô thể để gã nối nghiệp, gã thể nhẫn nhịn thế ?

 

"Lại quen bạn gái mới ?" Liễu Mai vẫn khá vui mừng, đứa suýt thành công chia tay.

 

Triệu Dũng: "Chứ còn gì nữa , đứa là sinh viên trung cấp đấy, cũng là thành phố, nó là bác sĩ ở bệnh viện thành phố. Con đang yêu đương nên tay chân túng thiếu, sợ coi khinh nên mới cực chẳng mới tìm ."

 

Lời gã đầy ý ám chỉ, Liễu Mai nhíu mày, nghĩ đến chuyện bạn gái của gã cũng khá khẩm, bà c.ắ.n răng vén vạt áo lên, móc mấy mới lôi vài tờ mười đồng.

 

"Chi tiêu tiết kiệm một chút—"

 

"Mẹ, thế mà đủ , là con gái thành phố đấy."

 

......

 

Liễu Mai Triệu Dũng lấy mất mấy chục đồng, đau lòng khôn xiết, đó là tiền bà chắt bóp từng chút một, bình thường chẳng dám mua thịt nhiều.

 

Nghĩ đến tương lai con dâu gia cảnh , lòng Liễu Mai thấy dễ chịu hơn hẳn.

 

cửa, về phía phòng Tô Cầm, khi đẩy cửa mặt nở nụ : "Tiểu Cầm , đang xem tạp chí ?"

 

Liễu Mai hỏi, mắt ngừng liếc về phía bàn học của cô.

 

Tô Cầm nay đều đóng cửa học bài, nãy cô thẩn thờ nên nhận Liễu Mai phòng, giấu đống sách cũng kịp nữa .

 

"Trước khi phòng khác xin hãy gõ cửa, đó là phép lịch sự cơ bản nhất." Tô Cầm gập bìa sách , giọng điệu nhàn nhạt nhắc nhở bà.

 

Vẻ mặt Liễu Mai cứng đờ, gượng xin : "Dì Mai quên mất, xin nhé."

 

Tô Cầm: "Không , dì nhớ là ."

 

Lúc Liễu Mai , cô vội vàng đóng cửa .

 

Ánh mắt Tô Cầm rơi đống sách bàn, tên của mỗi cuốn sách đều bôi , lúc đầu cô cứ tưởng đối phương lộ thông tin cá nhân khi bán sách, giờ xem .

 

Cô xem xét kỹ từng cuốn một, cũng thật cảnh giác và tỉ mỉ, xóa sạch, nhưng dù sạch đến , nghiên cứu từng cuốn, từng trang một thì vẫn chút gì đó.

 

Hiện tại mà , đúng là thể khớp với cái tên của Trương Lâm Lâm.

 

Điều khiến Tô Cầm càng nghĩ thông, cô nhận thùng sách là từ Quốc khánh, lúc đó hai giao thiệp sâu, tại Trình Văn Phong tốn công tốn sức gửi sách mua đề cho cô chứ?

 

 

Loading...