Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:11:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cứ nhất thiết chuyện rõ ràng và khó như ?

 

Thời Gia Thần nóng lòng chuyện giữa Tống Cảnh và cô là thế nào, hôm đó thấy ánh mắt của Tống Cảnh là nghi ngờ, bây giờ cuối cùng cũng chỗ nào .

 

“Cậu theo .” Thời Gia Thần tiến lên, nắm lấy cổ tay Kiều Y Y, định kéo cô sang một bên.

 

Trước đây rõ ràng nhận cảm tình của cô, còn tưởng đêm Giáng sinh cô sẽ tỏ tình với , kết quả chẳng gì cả.

 

là vì Lâm Hạo ?

 

Cậu thể giải thích.

 

“Cậu gì thế hả?” Hách Cần cũng buông tay, kéo cô về phía .

 

Lực của Thời Gia Thần rõ ràng lớn hơn, Kiều Y Y đều thấy chút đau, vung tay thoát nhưng sự chênh lệch về sức mạnh thì cách nào thoát , cô trầm giọng: “Buông !”

 

chuyện với .”

 

“Cậu buông .”

 

Trong lúc Kiều Y Y đang vùng vẫy, một bóng đến mặt cô, Tống Cảnh trực tiếp gạt tay Thời Gia Thần , lạnh lùng : “Cậu đau .”

 

Tay của Thời Gia Thần đẩy , kéo theo cả loạng choạng lùi mấy bước, suýt chút nữa thì ngã.

 

Hách Cần trợn tròn mắt, ngờ Tống Cảnh trông vẻ thanh mảnh mà sức bộc phát lớn như ?

 

Cô cảm thấy hình tượng Tống Cảnh lúc bỗng trở nên cao lớn, thật bá đạo!

 

Đây chính là sức hút của tình yêu ?

 

“Liên quan gì đến ?” Thời Gia Thần vốn dĩ bao giờ coi cái tên mọt sách Tống Cảnh gì.

 

Họ căn bản cùng một thế giới.

 

Đương nhiên, Thời Gia Thần cho rằng Kiều Y Y và cùng thế giới.

 

Tống Cảnh đáp lời, Thời Gia Thần tiến lên hai bước, Tống Cảnh trực tiếp chắn mặt Kiều Y Y, giọng điệu ngắn gọn: “Cậu tư cách ép buộc chuyện .”

 

“Tống Cảnh, là cái thá gì chứ?” Thời Gia Thần mất hết kiên nhẫn, mặt mang theo vẻ giận dữ, chế giễu: “Cái bộ dạng học hành đó của , đặt ở đây chẳng tác dụng quái gì .”

 

Tống Cảnh táo bạo theo đuổi Kiều Y Y như , khiến bàn dân thiên hạ đều , ngộ nhỡ thất bại, cái tên mọt sách cố chấp đừng mà nhảy lầu đấy.

 

Thời Gia Thần thấy Tống Cảnh những tránh mà còn với vẻ mặt lạnh lùng, nhạt một tiếng, đưa tay định vỗ vai .

 

“Chát—” Tống Cảnh với ánh mắt chán ghét hất : “Tránh xa !”

 

Thời Gia Thần đột nhiên biến sắc, vẻ mặt u ám lao lên túm lấy cổ áo Tống Cảnh, hai lập tức lao đ.á.n.h .

 

“Đừng đ.á.n.h !” Kiều Y Y lập tức hoảng hốt, vội vàng hét lớn: “Thời Gia Thần, bệnh ?! Mau dừng tay !”

 

Thời Gia Thần là học sinh lớp thể d.ụ.c, Tống Cảnh chỉ là một thư sinh yếu ớt, chắc chắn đ.á.n.h .

 

Kiều Y Y hét như , Thời Gia Thần càng thêm phát hỏa, như thể đang trả thù riêng, đ.ấ.m Tống Cảnh một phát khiến kính của rơi xuống đất.

 

Cậu còn kịp đắc ý thì bụng hứng chịu một cú thúc mạnh, đau đến mức ngũ tạng lục phủ như nứt , cúi gập , vẻ mặt đau đớn dữ tợn.

 

“Vãi chưởng.” Trương Dương thấy mồn một cú đá chút nương tay đó của Tống Cảnh, khỏi hít một lạnh.

 

Người vây xem ngày một đông, Thời Gia Thần lúc đỏ mắt, vung nắm đ.ấ.m chẳng ai cản nổi.

 

Khiến những mặt đều há hốc mồm kinh ngạc.

 

Lý Diệu Văn nhận tin, còn tưởng nhầm.

 

“Tống Cảnh đ.á.n.h ?!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-239.html.]

Đùa cái gì quốc tế thế ?

 

Ông chạy đến phòng giáo vụ, cái đầu tiên còn nhận Tống Cảnh, định thở phào nhẹ nhõm kỹ thêm một cái, đôi mắt bỗng chốc trợn ngược như mắt trâu.

 

Là Tống Cảnh.

 

Tống Cảnh đeo kính!

 

“Chủ nhiệm lớp của em ?” Lý Diệu Văn Thời Gia Thần đang cúi đầu, sa sầm mặt trực tiếp quát tháo: “Sao em tùy tiện đ.á.n.h , đây là bạo lực học đường em ?”

 

Hay lắm.

 

Cái tên học sinh chắc chắn là thấy Tống Cảnh yếu ớt, đố kỵ với thành tích học tập của em nên bắt nạt em , vì mới đ.á.n.h em .

 

Kỷ luật!

 

Phải kỷ luật!

 

Tống Cảnh đáng thương, Lý Diệu Văn đau lòng thôi, kính của em đều đ.á.n.h hỏng , chịu tội , ngộ nhỡ bóng ma tâm lý thì sẽ ảnh hưởng đến việc học tập mất.

 

Thời Gia Thần cúi đầu gì, ngũ tạng lục phủ của đau đến mức thẳng lưng nổi.

 

“Ngẩng đầu lên, để xem em ở lớp nào!” Lý Diệu Văn cho rằng thái độ của Thời Gia Thần quá kiêu ngạo vô lý: “Em cứ thế bắt nạt học sinh giỏi ? là ngông cuồng cực độ!”

 

Thời Gia Thần lời thấy khó chịu, ngẩng khuôn mặt u ám lên.

 

Lý Diệu Văn thấy mặt Thời Gia Thần bầm tím một mảng, khóe miệng cũng sưng vù, chút ngớ .

 

Cái thằng nhóc cũng thương thế ?

 

Thế là ông : “Em thường xuyên đ.á.n.h lắm ? Vết thương mặt vẫn lành kìa!”

 

Cái thằng nhóc bắt nạt , đó đến bắt nạt Tống Cảnh.

 

Tống Cảnh đáng thương.

 

Ông nhất định đòi công bằng cho em !

 

Giáo viên trực phòng giáo vụ với Lý Diệu Văn: “Vết thương của hai mới ẩu đả xong đấy.”

 

“Ẩu đả?” Lý Diệu Văn phục: “Sao thể là ẩu đả ? Chắc chắn là bắt nạt Tống Cảnh.”

 

“Thầy Lý, thầy cứ hỏi kỹ xem, là vì một cô bé mà đ.á.n.h —”

 

“Chuyện chẳng là nực —” Lý Diệu Văn theo bản năng phủ nhận, lời còn dứt, dường như nghĩ điều gì đó, động tác cứng đờ, thể tin nổi sang Tống Cảnh, lời trọn vẹn: “Em, em—”

 

Chủ nhiệm lớp của Thời Gia Thần là Trần Hồng cũng đến, bà quen với việc dọn dẹp hậu quả cho Thời Gia Thần, bình thường đám Lâm Hạo gây sự.

 

Trần Hồng thấy Lý Diệu Văn còn hỏi: “Đánh ai lớp thầy thế?”

 

“Tống Cảnh.”

 

Trần Hồng: “Tống Cảnh?”

 

Cái tên giáo viên nào mà chẳng , ngoài dự đoán, Tống Cảnh chính là ứng cử viên Thủ khoa của khóa , họ mong mỏi bao đó là học sinh lớp , ngưỡng mộ thôi.

 

Trần Hồng trai gương mặt thanh tú ngũ quan lập thể mắt, nhất thời cách nào liên hệ với Tống Cảnh .

 

Ấn tượng của về Tống Cảnh là một học sinh đeo kính gọng đen lầm lì ít .

 

Kính tháo , cảm giác lập tức khác hẳn.

 

“Vì chuyện gì mà đ.á.n.h ?” Trần Hồng đến bên cạnh , đưa tay véo tai : “Em đ.á.n.h Tống Cảnh gì? Đố kỵ học giỏi hơn em ?”

 

“Vì một cô gái.” Giáo viên trực nhắc nhở.

 

 

Loading...