Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:09:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Đại Châu đang ngơ ngác, Diệp Chu cau mày bước , cho nghỉ một tiếng, bảo mau về tắm rửa mới .

 

Nhận Ngải Tiểu Linh khó chịu, Vương Đại Châu mặt mày phức tạp gãi gãi đầu: "......"

 

Từ đó về , chỗ việc của Ngải Tiểu Linh chuyển văn phòng của Diệp Chu, lúc mới đỡ hơn nhiều.

 

Ngải Tiểu Linh phát hiện khứu giác của trở nên cực kỳ nhạy bén.

 

Một chút mùi lạ khác cô cũng nhanh ch.óng ngửi , mùi nước hoa còn sót từ lâu ở cầu thang, cô bước tới là lập tức thấy buồn nôn.

 

Vị giác nhạy bén như , cô đối xử đặc biệt với Diệp Chu.

 

Diệp Chu công trình về, dù cả đầy mồ hôi, Ngải Tiểu Linh cũng chê bai.

 

Vừa cửa, cô bảo qua ôm một cái, Diệp Chu sợ cô khó chịu: "Anh tắm cái ."

 

"Không, ôm ngay bây giờ."

 

"Lát nữa em buồn nôn đấy." Diệp Chu lo lắng.

 

Ngải Tiểu Linh tiếp tục dang tay: "Lại đây!"

 

Cô yêu cầu nữa, Diệp Chu chỉ đành tới.

 

Ngải Tiểu Linh đưa tay ôm lấy , những biểu lộ sự khó chịu mà còn rúc lòng nũng nịu: "Em nhớ quá."

 

Trái tim Diệp Chu như tan chảy, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô, ôn nhu hỏi: "Hôm nay bảo bối ngoan ?"

 

"Không ngoan."

 

Thực sự là ngoan, đây khi đau dày sốt cao cô đều thể c.ắ.n răng chịu đựng để việc, ốm nghén khiến cô khổ sở ít.

 

Đừng việc , mà là ăn ngon, ngủ yên, đều thấy khó chịu.

 

Diệp Chu thở dài, bế cô trở giường.

 

Ba tháng đầu, Ngải Tiểu Linh gầy hẳn một vòng, thường xuyên bẹp ghế sofa chút sức lực, ăn cái gì cũng cần Diệp Chu dỗ dành hết lời, vị trong bụng hễ vui là nôn hết.

 

Khó khăn lắm mới qua ba tháng, sẽ đỡ hơn, nhưng Ngải Tiểu Linh vẫn vực dậy tinh thần.

 

Ngày nào cũng buồn ngủ và mệt mỏi, hiệu suất công việc cực thấp.

 

Đến giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ thì càng mệt hơn, cả đêm tài nào chợp mắt.

 

Lúc sinh cũng chịu ít khổ cực, mãi sinh , Ngải Tiểu Linh đều nghi ngờ đứa trẻ sinh là để hành hạ cô.

 

Lúc đứa trẻ chào đời nhỏ xíu nhăn nheo, là một bé gái.

 

Diệp Chu và Ngải Tiểu Linh đặt tên cho con là: Diệp Nhị Nhị.

 

Tiểu Nhị Nhị khó chiều, một chút thoải mái là lóc om sòm.

 

Diệp Chu, Ngải Tiểu Linh và Diệp cả ba đều hành hạ đến phờ phạc, còn mời thêm một bảo mẫu kinh nghiệm trông nhiều trẻ nhưng vẫn ăn thua.

 

Đến cả bảo mẫu cũng thầm lẩm bẩm: Đứa nhỏ khó nuôi quá, liệu vấn đề gì ?

 

Mẹ Diệp tức giận cho bảo mẫu nghỉ việc, ôm Tiểu Nhị Nhị dỗ dành: "Làm gì vấn đề gì? Chúng khỏe mạnh lắm, ngoan bao nhiêu, bà nội bế nào."

 

Ngải Tiểu Linh và Diệp Chu thì lo lắng vấn đề gì vì bệnh viện kiểm tra .

 

Chỉ đơn giản là quấy .

 

Một nhóc tì nhỏ xíu mà khống chế cả ba lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-204.html.]

Không tìm bảo mẫu thích hợp, cả nhà ba phiên trông.

 

Tối hôm đó, Diệp Chu thức trắng đêm, Diệp cũng việc, Ngải Tiểu Linh chủ động trông con.

 

Cô sợ nhóc con phiền Diệp Chu ngủ nên bế con sang phòng khác.

 

Tiểu Nhị Nhị tỉnh dậy, đôi mắt nhỏ đảo quanh, Ngải Tiểu Linh sợ con nhè nên thở dài một tiếng, dậy định bế con trong phòng.

 

"Ư ——" Tiểu Nhị Nhị những mà còn toe toét miệng với cô, đôi mắt nhỏ híp .

 

Con bé còn nhỏ như , nụ thật thuần khiết và sạch sẽ, trái tim Ngải Tiểu Linh như tan chảy, đưa tay khẽ chạm ch.óp mũi nhỏ của con: "Tâm trạng con thế , hôm nay quấy nữa nhé, đang trông con một đấy."

 

Tiểu Nhị Nhị mấp máy miệng, bập bẹ định chuyện, phát âm thanh.

 

Ngải Tiểu Linh bật , nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của con.

 

Tiểu Nhị Nhị hiểu mà cả ngày hôm đó hề quấy.

 

Con bé nhận , chỉ cần là Ngải Tiểu Linh bế, lập tức sẽ mỉm với cô, cực kỳ ngoan ngoãn.

 

Đến cả Diệp cũng đứa nhỏ quấn .

 

Mỗi khi Tiểu Nhị Nhị định nhè, Diệp bảo: "Mẹ con ở đây là con định quấy ? Mẹ sắp về đấy."

 

Vừa thấy chữ "", đứa trẻ sơ sinh cũng thể yên lặng đôi chút.

 

Đôi mắt nhỏ đảo qua đảo , thấy bắt đầu loạn.

 

Ngải Tiểu Linh từ nhỏ đến lớn từng cảm nhận sự thiên vị trong gia đình gốc, cô luôn là hy sinh, cô cũng hề nghi ngờ rằng nếu vứt bỏ trẻ em vi phạm pháp luật thì liệu cô còn sống đến bây giờ .

 

Sau gặp Diệp Chu, yêu cô, dành cho cô sự bao dung và sủng ái từng , cho nên cô say mê ở bên , thậm chí ảo tưởng về một kết cục .

 

Đó là tình yêu rung động con tim.

 

Còn từ đứa trẻ, cô dường như tìm thấy phần còn thiếu giữa huyết thống với .

 

Khi Tiểu Nhị Nhị bò, Ngải Tiểu Linh về, con bé sẽ cầm món đồ chơi Diệp mua cho, như dâng bảo vật mà bò tới giao cho Ngải Tiểu Linh.

 

Trong mắt con bé đầy sự chia sẻ và vui mừng, còn sự thiên vị độc nhất vô nhị.

 

Muốn đưa thứ đồ chơi ho cho .

 

"Oa, bà nội mua gì cho con thế? Mẹ xem nào." Ngải Tiểu Linh ôm con lòng, cùng chơi với con.

 

Tiểu Nhị Nhị vui, híp mắt, còn dạy cô chơi.

 

Khi con , con sẽ đem món ăn dặm Diệp đưa, những thứ con thấy ngon, lén lút giấu , đợi đến khi hết mới âm thầm lấy cho Ngải Tiểu Linh.

 

Ngải Tiểu Linh miếng bánh quy trong bàn tay nhỏ xíu của con mà dở dở .

 

Tiểu Nhị Nhị sốt sắng, bàn tay nhỏ bé đưa về phía , đút miệng Ngải Tiểu Linh.

 

Cô bế con gái lên, nể mặt giả vờ c.ắ.n một miếng: "Ngon lắm, cảm ơn bảo bối nhé."

 

"Hi hi ——" Tiểu Nhị Nhị vẫn , bật thành tiếng.

 

Ngải Tiểu Linh đầy vẻ yêu thương xoa đầu con.

 

Đợi đến khi Tiểu Nhị Nhị , câu đầu tiên con thốt chính là gọi Ngải Tiểu Linh một tiếng: "Mẹ ——"

 

Lời rõ ràng, đôi mắt to tròn long lanh cô chằm chằm.

 

Động tác cửa của Ngải Tiểu Linh khựng , đó sống mũi cay cay, con mà mắt ươn ướt.

 

 

Loading...