Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:05:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em tự .” Ngải Tiểu Linh cúi đầu chiếc nhẫn, đưa tay nhẹ nhàng sờ một cái.

 

Nhẫn kim cương thật lấp lánh.

 

Thật .

 

Cô thật nông cạn.

 

Diệp Chu sát gần Ngải Tiểu Linh một chút, đưa tay vén lọn tóc rủ xuống của cô tai, dùng ngón tay nhẹ nhàng giúp cô chỉnh tóc: “Dậy ăn chút gì ngủ tiếp nhé? Anh gia hạn phòng , thể nghỉ ngơi thoải mái thêm một ngày.”

 

Ngải Tiểu Linh lên tiếng.

 

“Em còn ăn sáng mà, dậy .” Diệp Chu dỗ dành, còn đưa tay kéo cô.

 

Ngải Tiểu Linh nửa đẩy nửa thuận theo, mềm nhũn để kéo dậy, cuối cùng Diệp Chu dứt khoát bế bổng cô lên.

 

Cô đầy vẻ quyến luyến tựa vai Diệp Chu, chiếc nhẫn tay, dụi dụi cổ , nghiêng đầu .

 

Nữ phụ thì chứ?

 

Cốt truyện phát triển đến cũng là chuyện cô thể khống chế .

 

hề xen tình cảm của khác, Diệp Chu bây giờ thật sự yêu, yêu cô, và cô cũng yêu .

 

Sau khi ngủ dậy rửa mặt, ăn xong bữa trưa, cơn buồn ngủ của Ngải Tiểu Linh thể ngăn cản nổi, cô rúc trong chăn, còn đưa tay về phía Diệp Chu: “Anh lên đây ngủ với em.”

 

Diệp Chu chút do dự.

 

“Lên đây!” Thái độ cô cứng rắn, lời mang theo chút bá đạo, còn thúc giục: “Nhanh lên.”

 

Anh thở dài một tiếng, cởi giày lên giường.

 

Ngải Tiểu Linh linh hoạt rúc lòng Diệp Chu, ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo chằm chằm, giọng kiều diễm: “Chân em mỏi, eo cũng mỏi, xoa bóp cho em .”

 

Diệp Chu, luôn đáp ứng yêu cầu của cô, khựng một chút, cuối cùng vẫn đặt tay lên vòng eo thon nhỏ của cô: “Chỗ ?”

 

Ngải Tiểu Linh kéo tay lên một chút, đó vẻ mặt thỏa mãn nhắm mắt ôm .

 

Trên cô mang theo hương thơm thanh khiết, làn da mịn màng trơn láng, cộng thêm thích, Diệp Chu xoa bóp một lát, khẽ cúi xuống hôn lên làn môi cô.

 

“Khúc khích ——” Ngải Tiểu Linh ngủ, trêu cho tỉnh táo .

 

Động tác của Diệp Chu nhẹ, chứa đựng sự lưu luyến trăn trở, chậm rãi mút mát, khẽ : “Chúng về nhà là kết hôn nhé?”

 

Ngải Tiểu Linh mở mắt, giả vờ suy nghĩ, giây tiếp theo liền kêu khẽ một tiếng: “Anh c.ắ.n em!”

 

Anh c.ắ.n cô một cái, tuy nhẹ nhưng cũng thật quá đáng.

 

Diệp Chu còn chịu xin , dường như mấy hài lòng với thái độ do dự của cô, thái độ chút kiêu ngạo.

 

“Anh c.ắ.n em.” Cô nhấn mạnh nữa: “Sao c.ắ.n thế hả?”

 

Diệp Chu vẫn gì, cứ cô chằm chằm.

 

Ngải Tiểu Linh cảm thấy quá nhanh, chột liếc mắt sang bên cạnh, xuyên qua cổ áo Diệp Chu, thấy xương quai xanh và bả vai đều là vết c.ắ.n và vết cào, đó là dấu vết cô để tối qua.

 

“Em gả cho .” Ngọn lửa rạo rực bốc lên trong Diệp Chu một chậu nước dội tắt ngóm.

 

Anh thể , cô thực sự đang do dự.

 

Diệp Chu thật sự hiểu nổi, chuyện đến nước , mà cô vẫn gả cho .

 

Đây là chịu trách nhiệm với ?

 

“Em .” Ngải Tiểu Linh tự nhiên là phủ nhận.

 

Thấy Diệp Chu chút lay động, cô chủ động tiến gần hôn : “Em thật sự mà.”

 

Diệp Chu thổ lộ sự bất an của : “Em lúc nào cũng thế, mới bên nghĩ đến chuyện chia tay, giờ kết hôn, cứ bất an mãi, chẳng mới .”

 

“Xin mà.” Ngải Tiểu Linh đưa tay vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của , dụi tới dụi lui ở cổ , còn đưa tay luồn trong áo .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-193.html.]

Diệp Chu ấn giữ tay cô .

 

“Anh chẳng thương em nữa.” Ngải Tiểu Linh nắm thóp, ngẩng đầu hừ hừ mấy tiếng: “Sao như thế hả? Tối qua như .”

 

Tối qua cứ quấn lấy cô mãi, hết đến khác.

 

Cô vùng vằng hai cái, Diệp Chu vẫn buông tay.

 

“Đau!”

 

đau, liền nới lỏng lực đạo.

 

Ngải Tiểu Linh khẽ dùng sức lấy tay , cô ôm lấy , dùng má cọ cọ , ghé tai nũng nịu: “Sao như thế hả? Sao như thế?”

 

Động tác ám chỉ của cô rõ ràng.

 

Diệp Chu vẫn cô khêu gợi lên ngọn lửa trong lòng.

 

“Về kết hôn ?” Giọng chút khàn đặc, vẫn nhẫn nhịn hỏi.

 

“Anh ——”

 

“Có kết ?” Anh ngắt lời cô, đoạn còn vẻ đẩy cô : “Không kết thì thôi , bao giờ kết thì tiếp, nếu thì thật chẳng cho cả hai chút nào.”

 

Ngải Tiểu Linh trợn tròn mắt: “!!!”

 

Diệp Chu bản mặt nghiêm nghị, vẻ thanh tâm quả d.ụ.c.

 

“Sao thể như ?” Ngải Tiểu Linh tố cáo : “Em là con gái mà thế !”

 

Chẳng là quấn lấy ?

 

đau một chút, nhưng mà thoải mái mà.

 

hưởng lạc kịp thời.

 

Diệp Chu thấu suy nghĩ của cô, thản nhiên : “Em ăn chực.”

 

“Diệp Chu!” Cô thẹn giận.

 

“Kết ?” Diệp Chu ôm lấy eo cô, đưa cho cô một cơ hội nữa.

 

Ngải Tiểu Linh , nhưng cứ nhào tới quấn lấy , Diệp Chu nhất quyết chịu, cô nghiến răng: “Kết kết kết!”

 

Dứt lời, cô liền ôm lấy lật ngược .

 

Động tác mãnh liệt khiến cô giật , vội vàng : “Anh nhẹ tay chút.”

 

“Ừ.” Diệp Chu xong liền chặn môi cô, nhanh ch.óng vén áo cô lên: “Anh sẽ nhẹ nhàng.”

 

Hai vốn chỉ định ở qua đêm, kết quả ở lì trong khách sạn suốt ba ngày, Ngải Tiểu Linh cảm thấy sắp cái đàn ông mới nếm mùi đời vắt kiệt .

 

Khổ nỗi cô cứ thích quấn lấy .

 

Tình cảm hai tăng nhiệt nhanh ch.óng, đến ngày thứ tư mới về nội thành.

 

Tối qua vẫn ầm ĩ đến tận khuya, trưa hôm mới dậy, lúc trả phòng Ngải Tiểu Linh cứ tựa vai Diệp Chu, yếu ớt vô cùng.

 

Thấy cô như , Diệp Chu cũng đưa cô chen chúc xe buýt nữa mà bắt taxi về nội thành.

 

Trên xe, cô ôm ngủ bù một giấc.

 

Vừa xuống xe, Ngải Tiểu Linh mới lờ đờ xoay , bên lề đường chút hồn.

 

Diệp Chu lấy hành lý xuống, đội mũ cho cô, lấy áo khoác mặc cho cô: “Mặc , kẻo cảm lạnh.”

 

“Cảm lạnh cũng tại hết.” Ngải Tiểu Linh như .

 

Diệp Chu khẽ , giúp cô mặc áo: “Giơ tay lên.”

 

Ngải Tiểu Linh giơ tay mặc áo khoác, cô khẽ hừ một tiếng, thấy bóng xa, cả liền tỉnh táo hẳn.

 

 

Loading...