Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 192
Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:05:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Chu thở dài, cuối cùng vẫn leo lên giường, đặt chân cô lên đùi , cúi đầu chăm chú bóp chân cho cô, "Chân em chắc mỏi nhức hai ngày đấy, ngày mai chơi xa nữa, chúng về thành phố."
"Vâng." Ngải Tiểu Linh chỉ đạo , "Lên cao một chút, mạnh tay một chút."
Diệp Chu theo: "Ngủ thôi, còn sớm nữa."
Ngải Tiểu Linh nhắm mắt , thêm gì nữa.
Diệp Chu tưởng cô ngủ say, thở phào một cái, rón rén đặt chân cô xuống.
Trong quá rạo rực, cơn thèm t.h.u.ố.c bỏ từ lâu đột ngột trỗi dậy.
Diệp Chu đang định xuống giường, Ngải Tiểu Linh đang nhắm mắt đột nhiên lật , mở mắt đầy vẻ đáng thương, sấp giường vung hai chân đạp đạp chăn: "Phiền quá , ngủ , ngủ ——"
"Sao ngủ ? Không mệt lắm ?" Diệp Chu ngược trở .
"Không ngủ !!!" Ngải Tiểu Linh phẫn nộ dậy, lông mày gần như xoắn cả .
Diệp Chu ghé sát , đưa tay bế cô lên.
Tâm trạng gắt gỏng của Ngải Tiểu Linh dịu ít, cả mềm nhũn rúc lòng , giọng điệu tủi : "Không ngủ , bây giờ?"
"Chắc là vì mệt quá đấy." Diệp Chu an ủi, vỗ vỗ lưng cô.
"Ưm——"
Diệp Chu ôm cô xuống, đắp chăn cho hai , đó tắt hết đèn.
Ngải Tiểu Linh ngẩng đầu trong lòng , cúi đầu hôn cô một cái, đó đưa tay khép mắt cô : "Muộn lắm , mau ngủ ."
Thực cũng chẳng ngủ , nhưng cô ngủ thì càng ngủ hơn.
Diệp Chu bỏ tay , Ngải Tiểu Linh cũng mở mắt, chỉ là xích về phía , c.ắ.n cằm một cái.
"......"
Cô yên vị một lúc, dường như đang cố gắng chìm giấc ngủ.
Lâu vẫn kết quả, Ngải Tiểu Linh bỏ cuộc, rúc rích trong lòng , cô ngẩng đầu một câu: "Trên thơm thật đấy." Nói xong, liền rúc cái đầu nhỏ cổ , còn hít hà một chút.
Hơi thở của cô phả lên da thịt , khiến tim gan ngứa ngáy, Diệp Chu căng cứng, đầu óc càng như xoắn thành một b.úi dây thừng, loạn xì ngầu chẳng mạch suy nghĩ gì.
Ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon của cô, mặc kệ cô quậy phá.
Ngải Tiểu Linh thực mê mẩn mùi hương Diệp Chu, thấy thơm, an tâm.
"Suỵt——"
Ngải Tiểu Linh đột ngột c.ắ.n xương quai xanh của một cái, cảm giác đó hẳn là đau, nhưng một luồng điện nhanh ch.óng lan tỏa khắp cơ thể, não bộ Diệp Chu trống rỗng trong chớp mắt, nhịn thốt lên.
Anh định giơ tay ngăn cản, cuối cùng cũng chỉ là xoa xoa đỉnh đầu cô, ôn tồn khuyên bảo: "Ngủ thôi."
Ngải Tiểu Linh hừ hừ vài tiếng, c.ắ.n thêm một cái, còn vô cùng quá đáng mà mút một hồi.
Cô còn huỵch toẹt rằng, tặng một "dấu hickey" (vết dâu tây).
Đang lúc cô đắc ý, mới buông miệng, Diệp Chu cúi xuống hôn cô, ngừng cướp đoạt khí trong miệng cô.
Anh hiếm khi lúc bá đạo như , đợi đến khi Ngải Tiểu Linh sắp thở nổi nữa, mới luyến tiếc buông , đôi mắt đen chứa đựng sự nhẫn nhịn kiềm chế, cô .
Trong thở đan xen, ánh mắt hai quấn quýt, Ngải Tiểu Linh đôi má ửng hồng, đôi mắt đưa tình .
Diệp Chu mím c.h.ặ.t môi mỏng, đôi tay chống hai bên cơ thể cô siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng d.ụ.c vọng, cúi xuống hôn nhẹ lên đôi mắt cô, chuẩn dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-192.html.]
Giây tiếp theo, Ngải Tiểu Linh quàng lấy cổ , đầu ngẩng lên, một nữa áp lên môi , chủ động hôn tới.
Chương 77 Nữ phụ đáng thương trong gia đình trọng nam khinh nữ những năm 2000 (24)
Ngải Tiểu Linh rõ điều gì sẽ xảy tiếp theo.
Cô vẫn như .
Không bốc đồng, cũng hối hận.
Mà giống như nước chảy thành sông, là lẽ tự nhiên.
Hai giày vò đến gần sáng, Ngải Tiểu Linh cả như vớt từ nước lên, vốn dĩ mệt, giờ l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, gương mặt đỏ bừng, quấn quýt lấy Diệp Chu buông tay.
Anh cũng chẳng khá hơn là bao, ôm lấy cô an ủi, sự rực cháy và tính chiếm hữu trong đáy mắt vẫn tan hết.
Lần Ngải Tiểu Linh thực sự mệt đến mức ngủ , Diệp Chu cô trong lòng, đưa tay túi áo lục lọi, lấy một hộp nhẫn.
Anh lấy chiếc nhẫn kim cương bên trong , kéo tay Ngải Tiểu Linh, cẩn thận từng li từng tí đeo cho cô.
Cảm giác mát lạnh khiến tay Ngải Tiểu Linh rụt một chút, đó quàng lên cổ , rúc lòng , giọng nũng nịu lầm bầm một câu: "Muốn ngủ ——"
"Ngủ ." Diệp Chu dịu dàng, một nữa ôm c.h.ặ.t cô, cằm tựa mái tóc mềm mại của cô, nhịn nghiêng đầu hôn cô.
Trái tim mềm nhũn hết thảy.
Thực hai bên mấy ngày, mua nhẫn cầu hôn , nhưng luôn tìm cơ hội thích hợp.
Vốn dĩ định tìm cơ hội cầu hôn cô trong chuyến du lịch, nhưng giờ đợi nữa .
Ngày hôm .
Ngải Tiểu Linh tỉnh dậy, Diệp Chu còn ở bên cạnh.
Cô mắt nhắm mắt mở, lật , từ từ dậy.
Lúc Diệp Chu mở cửa , liền thấy cô mặt mày ngơ ngác giường, khi thấy , ánh mắt mới rõ ràng hơn một chút.
"Anh thế?" Cô hỏi.
"Xuống lầu gia hạn tiền phòng, mua cho em chút đồ ăn." Diệp Chu đặt đồ ăn mua lên bàn, bên mép giường.
Ngải Tiểu Linh: "Em còn tưởng chạy mất dép cơ."
Diệp Chu nhướng mày.
Cô tiếp tục : "Em cũng bắt chịu trách nhiệm , cần sợ."
Lời là thật lòng, cô từng nghĩ sẽ bắt chịu trách nhiệm, là cô tự nguyện.
Bất kể bọn họ đến kết cục như thế nào, cô đều sẽ hối hận về quyết định lúc .
Diệp Chu mím môi, chỉ chỉ tay cô.
Ngải Tiểu Linh thắc mắc, thuận theo đó cúi đầu , khi thấy chiếc nhẫn kim cương đeo tay, thần sắc cô sững sờ trong giây lát: "Anh đeo cho em từ bao giờ thế? Em còn đồng ý đấy!"
Con mà.
Vẫn là thể lừa dối trái tim .
Lúc cô lời , khóe môi luôn nhịn mà cong lên, ngạc nhiên vui sướng.
Khoảnh khắc Ngải Tiểu Linh mới , sâu thẳm trong lòng, chuyện gả cho Diệp Chu, cô là nghĩ tới.
"Em chịu trách nhiệm, em chính là đồng ý ." Diệp Chu hiếm khi lúc bướng bỉnh lý như .