Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 190
Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:05:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua vài , Ngải Tiểu Phân và da đen đó ở bên .
Đối phương là ngoại tỉnh, tên là Lục Huy, mở một quán ăn nhỏ xa siêu thị, trông đen một chút, vẻ hung dữ nhưng trọng nghĩa khí và gánh vác việc.
Anh chịu thương chịu khó chí tiến thủ, còn kiêm chức đầu bếp cho quán ăn nhanh, để tâm chuyện Ngải Tiểu Phân từng ly hôn, còn thường xuyên đến cửa hàng giúp dỡ hàng, lên hàng.
Ngải Tiểu Linh quan sát kỹ, Lục Huy đối xử với Ngải Tiểu Phân chắc chắn là , nếu thì Tết năm nay Ngải Tiểu Phân một chữ nhắc đến chuyện về nhà họ Ngải , mà chọn ở bên Lục Huy.
Còn Ngải Tiểu Linh cũng sớm chuẩn một đống quà cáp, chút căng thẳng thấp thỏm chuẩn theo Diệp Chu về nhà chúc Tết.
Chương 76 Nữ phụ đáng thương trong gia đình trọng nam khinh nữ những năm 2000 (23)
Những năm dịp Tết, Diệp vẫn còn mải mê sự nghiệp, bận rộn ăn.
Bởi vì bà nấu ăn giỏi, mấy năm còn mua sủi cảo về ăn cho xong chuyện.
Vì Ngải Tiểu Linh sẽ đến, Diệp đặc biệt học mấy món "tủ", một bàn đầy thức ăn.
Ngải Tiểu Linh vốn dĩ chuẩn tâm lý , nhưng bà cho long trọng thế thấy chút căng thẳng.
Tầng hai và tầng ba phía cửa hàng vật liệu xây dựng sửa sang , rõ ràng cô từng ở đây một hai năm, đến thấy chút lạ lẫm.
Trên bàn ăn, "Tiểu Linh, ăn nhiều nhé." Đáy mắt Diệp giấu nổi niềm vui sướng, "Đừng khách sáo, cứ coi như nhà thôi."
Diệp Chu chuyển chủ đề: "Mẹ, ăn cơm ."
"Con bóc tôm cho Tiểu Linh chứ." Mẹ Diệp nháy mắt với Diệp Chu, gầm bàn chân còn đá một cái.
Diệp Chu: "....."
Ngải Tiểu Linh: "Dì Diệp, để cháu tự ạ."
"Cháu , cần đau lòng cho đàn ông , đàn ông là để dùng mà." Mẹ Diệp vô cùng nghiêm túc với Ngải Tiểu Linh.
Tiếng "" của bà gọi mà trôi chảy thế .
Ngải Tiểu Linh: "......"
Lúc ăn cơm, Diệp luôn mồm chuyện, Ngải Tiểu Linh mà miệng cứ ngoác tận mang tai.
Diệp Chu ít , lẳng lặng gắp thức ăn bóc tôm cho Ngải Tiểu Linh, nhiều lúc Diệp, hy vọng bà thể ít một chút.
Trái là Ngải Tiểu Linh, cô tiếp lời Diệp, câu câu chăng trò chuyện, khí hài hòa.
Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến tiếng pháo nổ và tiếng pháo hoa, trong khí cũng tràn ngập mùi khói bếp.
Trước khi Diệp Chu đưa Ngải Tiểu Linh về, Diệp đưa cho cô một phong bao lì xì lớn.
Một phong bao lì xì dày, Ngải Tiểu Linh thấy lượng đúng, kiên quyết chịu nhận.
"Đang Tết mà," Mẹ Diệp nắm lấy tay cô, đưa phong bao cho cô, "Truyền ngoài bảo nhà lễ tiết."
" mà——"
"Không nhưng nhị gì cả, cháu mua cho dì bao nhiêu đồ bổ dưỡng thế , chắc chắn tốn ít tiền ." Mẹ Diệp vỗ vỗ mu bàn tay cô, "Ngoan nào."
"Cứ nhận lấy ." Diệp Chu tới, đưa tay ôm lấy vai Ngải Tiểu Linh.
Ngải Tiểu Linh chỉ đành nhận lấy.
Còn Diệp lấy một chiếc vòng tay vàng, đeo tay cô: "Quà gặp mặt tặng cháu, cái nhất định nhận đấy."
"Dì Diệp——"
"Cháu xem, đeo bao nhiêu." Mẹ Diệp cho cô tháo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-190.html.]
......
Ngải Tiểu Linh bước khỏi nhà họ Diệp, thêm một phong bao lì xì lớn, tay còn đeo một chiếc vòng vàng.
Mẹ Diệp cân nhắc thấy con gái trẻ thích vàng ròng nên mua loại vàng màu, kiểu dáng mới mẻ mắt.
Ngải Tiểu Linh liếc phong bao, một xấp tiền mặt trăm tệ dày cộm cộng thêm một tệ, chắc là mười nghìn lẻ một tệ, cô cầm nhiều tiền như càng thấy nóng tay, đưa cho Diệp Chu.
"Em đưa cho cuối cùng chẳng cũng đưa cho em ? Không kém gì ," Diệp Chu xong còn bảo, "Dù cũng trả , cứ giữ lấy ."
Tiền của đều đưa cho cô hết .
Diệp Chu đưa Ngải Tiểu Linh về siêu thị, lúc sắp đến ngã tư, cô thấy Lục Huy đang nắm tay Ngải Tiểu Phân cửa siêu thị, cô lập tức : "Đừng lái qua đó vội, chúng hóng gió một chút ?"
Không thể phiền hai họ .
Diệp Chu hiểu ý, đ.á.n.h tay lái vòng qua siêu thị.
Đường phố ngày Tết yên tĩnh, Ngải Tiểu Linh tiếng nhạc du dương trong xe, ngoài cửa sổ.
Vòng vo một hồi, Diệp Chu lái xe đến bãi đỗ xe lầu công ty, nỡ rời xa cô, tìm một chỗ để ở riêng với cô một lát.
Ngải Tiểu Linh đương nhiên cũng , khi xe dừng hẳn, cô đưa tay cho xem chiếc vòng mới của : "Có ?"
Diệp Chu nắm lấy tay cô, cúi đầu kỹ vài cái: "Đẹp, hợp."
Cô , khuôn mặt thanh tú của Diệp Chu, đột nhiên nghiêng về phía , "chụt" một cái, hôn lên má .
Sau đó đến mức lông mày cong v.út.
Diệp Chu ôm lấy vai cô, hướng về phía làn môi cô mà hôn xuống.
Trong gian xe nhỏ hẹp, kín đáo và mang tính riêng tư, bầu khí ám dâng cao.
Diệp Chu tắt máy xe, bên trong tối om, Ngải Tiểu Linh vốn dĩ là tính cách bạo dạn, cuối cùng cô hẳn lên , nhận cơ thể cứng đờ, cô khẽ thành tiếng.
Cô giơ đôi bàn tay thon thả lên, quàng qua cổ Diệp Chu, cả rúc lòng , cảm nhận ấm từ , bao quanh cô đều là thở của , khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm và vững chãi.
Ngải Tiểu Linh luyến tiếc khoảnh khắc ở bên , luôn cảm thấy đó là một trong ít những ấm áp mà cô thể cảm nhận .
Anh là một .
Nồng nhiệt và chân thành đến .
Diệp Chu đưa hai tay ôm cô, kéo cô gần lòng thêm một chút, một chút nữa, cúi đầu ôn tồn hỏi: "Mấy ngày tới em kế hoạch gì ?"
Cô lắc đầu.
"Anh đưa em chơi đó." Diệp Chu .
"Đi ạ?" Cô thấy hứng thú hẳn lên.
"Ra khỏi tỉnh, tìm bừa một thành phố nào đó đưa em du lịch."
Đôi mắt Ngải Tiểu Linh lập tức sáng lên, sẽ máy bay, cô ôm c.h.ặ.t lấy , vùi đầu n.g.ự.c , dụi tới dụi lui: "Sao thế nhỉ?"
Cô bao giờ khỏi tỉnh, cũng từng máy bay.
Dù kiếp thuê ở tỉnh ngoài thì Ngải Tiểu Linh cũng gửi hết tiền về nhà , cô để tiết kiệm tiền thậm chí thể ghế cứng mấy ngày mấy đêm.
Thời gian cô thỉnh thoảng còn từng máy bay, mà giờ Diệp Chu định đưa cô .