Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:05:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Đại Châu đơ tại chỗ, mặt đầy m.ô.n.g lung, để tránh cho mất mặt, thức thời hỏi thêm nữa.

 

Buổi chiều.

 

Ngải Tiểu Linh và Diệp Chu ngoài tới công trường.

 

Trước khi xuất phát, còn xuống xe mua cho cô một cốc đồ uống lạnh.

 

"Cảm ơn ." Ngải Tiểu Linh ngọt.

 

Diệp Chu thì nghiêm túc : "Không cần cảm ơn ."

 

"?"

 

Anh : "Anh đối với em là việc nên ."

 

Ngải Tiểu Linh mà lông mày cứ thế cong lên, cô tò mò hỏi : "Thái độ của đối với Hạ Văn Lỗi lên hẳn nhỉ?"

 

Mấy ngày còn chẳng thèm để ý , hôm nay vui vẻ, chẳng chút ngăn cách.

 

"Anh loại khỏi diện nghi vấn, thể ở bên em ." Diệp Chu xong khựng một chút, "Trước đây tưởng thích em, giờ xem , chắc là đang gặp rắc rối về chuyện tình cảm."

 

"Sao ?" Ngải Tiểu Linh giật kinh ngạc.

 

Diệp Chu: "Đoán thôi."

 

Trước đây chính cũng ủ rũ u sầu, trong đầu là chuyện Ngải Tiểu Linh thích Hạ Văn Lỗi chứ thích , giờ tâm nguyện thành, ai cũng thấy thuận mắt, một cái là phát hiện ngay.

 

Ngải Tiểu Linh sợ truy hỏi nên thêm gì nữa.

 

Diệp Chu thói quen tò mò đời tư của khác, nhẹ nhàng chuyển chủ đề, lái xe suốt quãng đường tới công trường.

 

Công trường hôm nay đỉnh núi, vì quá dốc nên xe cũng khó .

 

Hai đỗ xe xong, bộ lên dốc núi, quãng đường cũng hề ngắn.

 

Diệp Chu cầm dụng cụ, để trống một bàn tay kéo Ngải Tiểu Linh, phía , đưa tay dắt cô.

 

Ngải Tiểu Linh thấy Diệp Chu cầm đồ dắt , : "Em theo thế vướng chân ?"

 

Anh cô: "Là đưa em theo."

 

"Tại ạ?"

 

"Chỉ là thôi." Khóe môi Diệp Chu nở nụ nhàn nhạt, "Muốn mang em theo bên , như việc mới động lực, chỉ là vất vả cho em theo ."

 

Ngải Tiểu Linh sực hiểu , đây đưa cô công trường cũng luôn vất vả cho cô , hóa từ lâu luôn ấp ủ ý nghĩ như ?

 

Cô bỗng thấy như ăn mật ngọt, trong lòng ngọt lịm, bước chân nhanh hơn một chút, bám lấy cánh tay , quấn quýt lấy .

 

Trước đây Diệp Chu đưa Ngải Tiểu Linh hiện trường còn giả bộ để cô chút việc, giờ thì tự hết, còn bắt cô chờ bóng cây, một bận rộn chạy đôn chạy đáo.

 

Ngải Tiểu Linh vì quá lâu chờ nên chân tay đều chút tê dại.

 

"Cõng em ." Cô đưa tay về phía , nửa đùa nửa thật.

 

Diệp Chu quả nhiên tới, xổm xuống mặt cô: "Lên ."

 

Vốn dĩ cô chỉ trêu chút thôi, thấy xuống thật, cô thấy hứng thú hẳn lên, tiến lên phía , áp sát lên lưng , đôi cánh tay thon thả quàng qua cổ , cả dính c.h.ặ.t lấy, miệng còn những lời êm tai: "Anh siêu luôn."

 

Diệp Chu vốn dĩ mà.

 

Đối xử với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-187.html.]

 

Diệp Chu đưa tay , lúc dậy khẽ xốc cô lên hai cái, cõng cô xuống núi, vẫn là câu đó: "Em là bạn gái của , đối với em là việc nên ."

 

Lời còn dứt, "chụt" một cái, má Ngải Tiểu Linh hôn.

 

Sau khi hôn xong, cô còn giống như một con mèo nhỏ ăn vụng thành công, gối đầu lên vai hì hì.

 

Diệp Chu gì, ngay khi cô tưởng điềm tĩnh thì khi trở trong xe, nghiêng về phía cô, chặn lấy đôi môi cô, mút lấy làn môi đang hé mở, cướp hương vị ngọt ngào bên trong, vì thiếu dưỡng khí, Ngải Tiểu Linh chủ động hé mở hàm răng.

 

Anh đưa lưỡi , bắt đầu quấn quýt lấy đầu lưỡi cô, còn đưa tay giữ c.h.ặ.t gáy cô, khiến cô càng thêm gần gũi với .

 

Nụ hôn sâu đầy say đắm.

 

Diệp Chu hôn cô từ lâu , mơ cũng .

 

Hôm tỏ tình, Ngải Tiểu Linh hôn xong là bỏ chạy mất hút, để ngẩn ngơ tại chỗ hồi lâu, thật là quá đáng.

 

Diệp Chu như bù đắp tất cả những gì còn nợ của ngày hôm đó, Ngải Tiểu Linh hôn đến mức bủn rủn chân tay, gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn lúc đỏ bừng, ánh mắt đầy vẻ xuân sắc.

 

"Ưm——" Cô hổ đưa tay che mặt, giọng điệu nũng nịu, "Sao thế chứ? Sắp hôn sưng cả lên nè——"

 

"Để xem nào." Diệp Chu định kéo tay cô xuống.

 

Ngải Tiểu Linh cho xem, đưa bàn tay nhỏ bé cứ định đ.á.n.h , lực nặng, giống như đang nũng hơn, Diệp Chu nắm lấy tay cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay.

 

"Bẩn c.h.ế.t ." Cô nhíu mày.

 

Diệp Chu chẳng thấy thế chút nào, động tác tự nhiên như , nắm lấy bàn tay mềm mại của cô.

 

Có lẽ là vì ánh mắt quá đỗi trong sáng và chân thành, trong lòng Ngải Tiểu Linh chút xao động.

 

Diệp Chu kỹ xảo yêu đương gì cả, chỉ là trong mắt là hình bóng cô, lẽ vụng về nhưng quả thực là đang dốc hết sức đối với cô, việc gì cũng nghĩ cho cô.

 

Kể từ khi hai yêu , Ngải Tiểu Linh công trường cùng Diệp Chu còn nhận phí công tác nữa.

 

Tiền Diệp Chu kiếm đều đưa hết cho cô, thiếu một đồng nào.

 

"Em lấy ." Lúc đầu cô chút kháng cự, giải thích với , "Chúng hiện tại chỉ là đang yêu , nhất đừng liên quan đến chuyện tiền bạc, vạn nhất chia tay thì ?"

 

Diệp Chu hề do dự: "Vậy thì cho em hết."

 

Trong ánh mắt Ngải Tiểu Linh cảm xúc dâng trào, vẫn thấy thật .

 

"Nếu chia tay thì dùng để kết hôn." Diệp Chu điều với vẻ mặt đầy mong đợi và khao khát, "Nếu đủ, sẽ cố gắng kiếm thêm."

 

Cô khẽ gật đầu, bổ sung thêm: "Vậy thì góp tiền của chúng gửi tiết kiệm ."

 

Có thể đến bước nào nhỉ?

 

Chẳng ai , thì hãy tận hưởng hiện tại thôi.

 

Diệp Chu đối với Ngải Tiểu Linh thật sự .

 

Sau khi hai ở bên , thể danh chính ngôn thuận đưa cô ăn những bữa thịnh soạn, thể đưa cô mua quần áo, kiên nhẫn chọn đồ cho cô, còn đưa cô xem phim......

 

Anh đang dốc hết khả năng để dành cho cô tất cả những gì thể.

 

Ngải Tiểu Linh sợ những biến cố bất ngờ nên yêu cũng hề giữ , cô trở nên giống như một cô gái nhỏ mặt , dù cô luôn hoạt bát cởi mở nhưng cũng luôn cố tỏ mạnh mẽ và can đảm.

 

mặt Diệp Chu, cô thể ngay cả một chai nước cũng vặn , thể nhấc nổi vật nặng, thể nũng đau chân để cõng.

 

thì cũng sẽ chiều theo cô hết.

 

 

Loading...