Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 176

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:04:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngải Tiểu Linh nuốt nước miếng, cô lặng lẽ thu hồi tầm mắt, ánh mắt rơi đĩa tôm tít bàn cách đó xa.

 

Thật to, thật thơm, thật ăn.

 

“Lấy một cân tôm tít.” Giọng của Diệp Chu vang lên.

 

Ngải Tiểu Linh: “!!!”

 

Ông chủ của cô thật là quá chu đáo.

 

Mũi Ngải Tiểu Linh khịt khịt, ánh mắt dừng ở món ốc hương rang muối cách đó xa, món đó trông vẻ đắt lắm, thế là cô đầu khẽ hỏi Diệp Chu: “Cái đó ngon ạ?”

 

“Để hỏi xem.”

 

Diệp Chu xong, thật sự cất bước về phía bàn đó, nhỏ giọng hỏi han.

 

Ngải Tiểu Linh rơi nước mắt.

 

Cô đúng là một nhân viên , thể để ông chủ chuyện .

 

Chẳng mấy chốc, Diệp Chu , tay còn cầm một con ốc hương và một chiếc tăm: “Cô nếm thử là ngay.”

 

Ngải Tiểu Linh: “.....”

 

Lúc cô ăn, vô ý liếc thấy giá cả, hóa hơn ba mươi tệ một cân, Ngải Tiểu Linh sửng sốt.

 

Đắt quá!

 

“Hay là thôi ạ?” Ngải Tiểu Linh .

 

Diệp Chu: “ thấy thể ăn thử, lấy nửa cân là .”

 

Ngải Tiểu Linh im lặng gì nữa, ông chủ ăn, cô cũng thể ngăn cản.

 

Diệp Chu gọi thêm hai món xào, một bát canh hải bạch.

 

Hai , nửa bàn thức ăn.

 

“Có nhiều quá ạ?” Ngải Tiểu Linh hỏi.

 

Diệp Chu: “Cứ nếm thử , còn mời bọn họ đến đây ăn, cũng dễ gọi món.”

 

Ngải Tiểu Linh lừa thành công, còn vui vẻ cảm thấy đang mang nhiệm vụ nếm thử mỹ thực nữa chứ.

 

Diệp Chu vẻ mặt thỏa mãn của cô, nụ nơi khóe môi càng đậm hơn.

 

“Cái càng cua , ăn.” Ngải Tiểu Linh xong liền dừng động tác: “Đừng để mẻ răng mất.”

 

“Chú ý một chút, đừng c.ắ.n,” Diệp Chu giọng quan tâm, đặt con tôm tít bóc vỏ bát cô: “Cô ăn cái .”

 

Ngải Tiểu Linh lập tức : “Cảm ơn tiểu ông chủ, tự .”

 

“Không .” Diệp Chu đưa tay lấy càng cua qua, đặt một cái bát sạch, bắt đầu bóc.

 

Trước khi Ngải Tiểu Linh kiếm tiền, ở nhà cô ăn thêm hai miếng thịt là lườm nguýt mấy cái , hải sản mà ăn.

 

Nếu thời gian thường xuyên công trường với Diệp Chu, khó khăn lắm mới cải thiện bữa ăn, thì cô tăng mấy cân.

 

Chắc chắn là ăn suất cơm rẻ tiền hàng ngày .

 

Nói đến chuyện , cô thật sự cảm kích, ngước mắt định khen Diệp Chu một câu: “Tiểu ông chủ——”

 

“Ừm.” Diệp Chu ôn tồn đáp , đặt phần thịt cua bóc xong bát cô.

 

Ngải Tiểu Linh phần thịt trong bát, động tác tay đột nhiên khựng , lắp bắp : “Anh ăn ——”

 

Không cần nhiệt tình thế chứ?

 

Sao, cứ thấy gì đó sai sai?

 

“Trong vẫn còn.” Diệp Chu tự bóc cho một con.

 

Ngải Tiểu Linh con tôm tít đang ăn dở, cùng với phần thịt cua đặt trong bát , đầu óc chút choáng váng.

 

Tại tiểu ông chủ chăm sóc cô như ?

 

Một chi tiết cô bỏ qua đang bắt đầu chắp vá , Ngải Tiểu Linh Diệp Chu, chút hoang mang , đống hải sản bàn cũng trở nên bớt thơm hẳn.

 

Không đúng nha.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-176.html.]

Hành động của Diệp Chu, mà giống như đang theo đuổi cô ?

 

“Sao thế?” Diệp Chu qua hỏi cô.

 

“Không ạ.” Ngải Tiểu Linh cúi đầu, tập trung ăn cơm.

 

Vì trong đầu rối bời, nên đó cô cũng nếm vị gì nữa.

 

Dùng bữa xong, Diệp Chu lái xe tìm khách sạn, hai sẽ ở đây một đêm.

 

Từ lúc lên xe, Ngải Tiểu Linh càng thêm căng thẳng, ngừng quan sát Diệp Chu, chút nước mắt.

 

Cô là nữ phụ độc ác mà.

 

Theo lý mà , Diệp Chu sẽ cảm giác với cô, lúc Diệp vun vén cho hai , còn chẳng thèm quan tâm.

 

Đến khách sạn, Diệp Chu đỗ xe xong, Ngải Tiểu Linh chậm chạp theo trong.

 

, thấp thỏm.

 

Hai định ở chung một phòng ?

 

Diệp Chu đến quầy lễ tân: “Làm ơn cho hai phòng.”

 

Ngải Tiểu Linh thở phào nhẹ nhõm một dài.

 

Vào thang máy, Diệp Chu liền đưa một tấm thẻ phòng cho cô: “Mai thể dậy muộn một chút, nhiệm vụ nặng.”

 

“Vâng.”

 

“Ngủ sớm .”

 

“Vâng ạ.”

 

Hai khỏi thang máy, Diệp Chu liền thẳng phòng , thêm lời nào nữa.

 

Ngải Tiểu Linh Diệp Chu một cách dứt khoát, đáy mắt bắt đầu nghi ngờ, lẩm bẩm: “Mình nghĩ nhiều quá nhỉ?”

 

Chắc chắn là !

 

Diệp Chu thể cảm giác với cô ? Trước khi phát triển sự nghiệp ngoài tỉnh, trong mắt chỉ sự nghiệp thôi.

 

Hơn nữa còn vô cùng giữ trong sạch, chính là để đợi cô vợ cưới chân mệnh thiên t.ử của , trong tiểu thuyết , ba mươi tuổi vẫn còn là trai tân cơ mà!

 

Ngải Tiểu Linh nghĩ như , cả thông suốt hẳn, vui vẻ tắm rửa lên giường ngủ.

 

Phía bên .

 

Diệp Chu cửa phòng liền tựa lưng cửa, cả nhắm mắt thở dài, giống như một quả bóng .

 

Trên bàn ăn, rõ ràng là tiến triển quan hệ.

 

Hành động đó rõ ràng như thế, cô thông minh như , nhất định là nhận .

 

Tiếp theo, chính là thẳng .

 

Sau đó tỏ tình ở bên .

 

tỏ tình thì nên gì?

 

Diệp Chu thấy vẻ mặt ngơ ngác cộng thêm thấp thỏm của Ngải Tiểu Linh, đầu óc liền kẹt, dám bước bước đó, vội vàng rụt .

 

Rốt cuộc đang gì thế ?

 

Diệp Chu mất ngủ đến nửa đêm.

 

Trái Ngải Tiểu Linh, cô mơ thấy một giấc mơ , trong mơ là món ngon.

 

Lúc tỉnh dậy, mặt trời lên cao.

 

Cơn buồn ngủ của cô lập tức tan biến, nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân xong sang phòng bên cạnh tìm Diệp Chu.

 

Ngải Tiểu Linh gõ cửa, mở cửa , với cô: “Đi ăn sáng thôi.”

 

“Khi nào việc ạ, việc ?” Ngải Tiểu Linh dậy muộn, cảm thấy vô cùng tội .

 

Diệp Chu mím môi: “Người phụ trách bên đó bận , hẹn .”

 

“Lần xa thế ạ? Không thể châm chước một chút ?”

 

“Hết cách .”

Loading...