Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-02-12 00:04:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng , cũng ngủ sớm nhé.”

 

Trước khi Ngải Tiểu Linh đóng cửa, Diệp Chu tranh thủ liếc máy tính.

 

Kèm theo tiếng tít tít, một hình đại diện danh sách bạn bè nhanh ch.óng nhấp nháy.

 

Ghi chú: Hạ Văn Lỗi.

 

Sắc mặt Diệp Chu đột ngột đổi, cơn ghen trào dâng.

 

Cô!

 

Nửa đêm chuyện với Hạ Văn Lỗi!

 

Lén lút chuyện với Hạ Văn Lỗi lưng !

 

Diệp Chu cánh cửa đóng c.h.ặ.t, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ở ngoài suốt nửa tiếng đồng hồ, ánh mắt đó hận thể xuyên thấu cánh cửa , xuyên qua máy tính để đ.á.n.h cho Hạ Văn Lỗi một trận.

 

Anh vẫn luôn , hy vọng thể thấy hai chuyện gì.

 

Mà Ngải Tiểu Linh vẽ bản vẽ mệt lử, đang vui vẻ thưởng thức bữa tối của , ăn phở xào gặm đồ nướng xong, lên giường ngủ!

 

Sau khi Diệp Chu thấy gì nữa, lê bước chân lên lầu, một đêm ngủ.

 

Trong đầu đều là cảnh tượng cô và Hạ Văn Lỗi trò chuyện mật, hơn nữa, cái tên Hạ Văn Lỗi thật đáng ghét, nửa đêm còn tìm cô chuyện.

 

Giống như cái tên Trương Bân , chắc chắn là tâm tư thuần khiết!

 

Ngàn sai vạn sai, chắc chắn của Ngải Tiểu Linh, cô đều ở bên mãi mãi, thể ý khác ?

 

Hai ngày đó, Ngải Tiểu Linh tìm Hạ Văn Lỗi thường xuyên, Diệp Chu càng thêm khó chịu.

 

Anh còn lén Hạ Văn Lỗi cuối tuần sẽ đến công ty tăng ca, Ngải Tiểu Linh cũng định đến tìm .

 

Diệp Chu lập tức với Ngải Tiểu Linh: “Cuối tuần chúng sang thành phố bên cạnh xem một dự án.”

 

“Hai ngày cuối tuần ạ?” Ngải Tiểu Linh do dự.

 

!” Diệp Chu xong liền bổ sung: “Vì xa, bên đó cũng sẽ đưa phí công tác, cộng thêm của công ty, một ngày trả cô ba trăm tệ.”

 

Ngải Tiểu Linh lập tức mặt mày hớn hở: “Vậy thì hai ngày, cũng việc gì, đó.”

 

Nhìn xem.

 

Diệp Chu cảm thấy vị trí của trong lòng cô quan trọng hơn Hạ Văn Lỗi nhiều.

 

Cô thậm chí hề do dự đồng ý cùng .

 

Chương 68 Nữ phụ đáng thương trong gia đình trọng nam khinh nữ những năm 2000 (15)

 

Công ty đúng là một dự án cần đến hiện trường xem xét.

 

Thật một Diệp Chu , ước chừng đến một tiếng là xong.

 

Anh cứ nhất quyết mang theo Ngải Tiểu Linh, lý do mang theo cô tự nhiên vì thiếu phụ tá, dù thì cứ thích mang theo thôi.

 

Nhân cơ hội việc, đưa cô ngoài dạo chẳng .

 

Ngải Tiểu Linh mỗi ngày đều ở công ty, ngoài thư giãn cho hẳn hoi.

 

xa, khi xuất phát Diệp Chu còn đưa cô ăn mì thịt bò, lái xe từ từ, đến nơi là buổi trưa, nhân viên công tác đều nghỉ trưa, bảo bọn họ chiều .

 

Diệp Chu đưa Ngải Tiểu Linh nhà hàng.

 

Vì là khu công nghệ cao mới xây, xung quanh nhà hàng nào ngon, hai chỉ thể một quán nhỏ ăn cơm suất.

 

“Lại sắp ăn cơm .” Ngải Tiểu Linh cảm thán.

 

Sáng ăn mì thịt bò, ông chủ lái xe đưa cô đến đây, một buổi sáng trôi qua, ba trăm tệ một ngày thì coi như kiếm một trăm năm mươi tệ, giờ sắp ăn cơm.

 

Cái cuộc sống nhỏ bé thật là——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-175.html.]

 

Diệp Chu suất cơm bưng lên, trông ngon lắm, nghĩ là cô hài lòng, thế là : “Chỗ gần bến cảng, lát nữa xong việc, bữa tối thể ăn hải sản.”

 

Mục đích chính đưa cô đến đây chính là đưa cô ăn một bữa thịnh soạn.

 

“Ăn hải sản ạ? Cùng với bọn họ ?” Ngải Tiểu Linh hỏi.

 

Diệp Chu lừa cô: “Chắc .”

 

Nghe là ăn hải sản bằng công quỹ, mất tiền, Ngải Tiểu Linh ăn suất cơm mà thấy triển vọng hẳn, tiểu ông chủ còn đặc biệt gọi thêm cho cô hai quả trứng ốp la.

 

là ông chủ một quốc gia mà.

 

Đợi đến hai giờ rưỡi, nhân viên công tác , Diệp Chu đưa Ngải Tiểu Linh việc.

 

Đi xa xôi như , Ngải Tiểu Linh còn tưởng sẽ bận rộn lâu lắm, kết quả đến một tiếng xong , phần lớn vẫn là do Diệp Chu thành.

 

“Đi thôi.” Diệp Chu cất cuốn sổ , tới với Ngải Tiểu Linh.

 

“Vâng.”

 

Ngải Tiểu Linh còn tưởng công trường tiếp theo, kết quả là xong ?

 

Bọn họ lái xe mấy tiếng đồng hồ, đầy một tiếng xong ?

 

Cô còn tưởng sẽ bận lắm, tối qua còn đặc biệt ngủ sớm.

 

“Thời gian còn sớm, cô ?” Lên xe, Diệp Chu nghiêng đầu hỏi Ngải Tiểu Linh.

 

“Đi hóng gió ạ.” Ngải Tiểu Linh thời gian, nghĩ là bọn họ đợi lãnh đạo tan , đó cùng ăn một bữa.

 

Chuyện nhân tình thế thái mà.

 

Đến lúc đó cô chỉ việc cắm cúi ăn hải sản thôi, hải sản đắt lắm cơ.

 

Diệp Chu đưa cô dạo quanh thành phố hết vòng đến vòng khác.

 

Mặt trời dần lặn xuống, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực cả bầu trời.

 

Ngải Tiểu Linh tì tay cửa xe, cảnh sắc bên ngoài, phát lời cảm thán: “Bàn tay kỳ diệu của thiên nhiên, quá.”

 

Diệp Chu giảm tốc độ xe, cố gắng lái những con đường rộng lớn, vẻ mặt vui sướng của cô, khóe miệng bao giờ tắt nụ .

 

Nghĩ đến việc trưa nay cô chỉ ăn suất cơm, Diệp Chu đưa cô ăn sớm hơn, dừng xe , giả vờ vệ sinh, liền với cô: “Bọn họ tăng ca họp, ăn với chúng .”

 

“Vậy ạ.” Ngải Tiểu Linh hỏi.

 

Còn về việc cùng với ai, cô cũng , thể là phụ trách dự án, cũng thể là nhân viên liên quan.

 

Ông chủ ăn thì ăn, cô đương nhiên thể lắm lời.

 

“Vậy, chúng còn ăn hải sản ạ?” Ngải Tiểu Linh , cố gắng che giấu khao khát trong đáy mắt.

 

Lãnh đạo đến, còn chi tiền lớn bằng công quỹ để ăn hải sản ?

 

“Đã đến đây thì thôi, nếu thấy , mai còn dự án nữa, lúc đó đưa bọn họ .” Diệp Chu tiếp tục dối chớp mắt.

 

“Vâng .” Ngải Tiểu Linh nhếch môi .

 

Hai thẳng đến bến tàu, hai bên bến tàu nhiều quán vỉa hè, bán đồ tươi sống chế biến tại chỗ.

 

“Cô ăn gì?” Diệp Chu hỏi Ngải Tiểu Linh.

 

“Cái gì cũng ạ.” Ngải Tiểu Linh dám gọi món.

 

Diệp Chu: “Cua nhé?”

 

Ngải Tiểu Linh vươn cổ thử.

 

Diệp Chu hiểu ý: “Lấy một cân cua, xào cay.”

 

 

Loading...